Kể từ ngày đó, Giang Du và Thẩm Phương Nhược ngày một gần gũi hơn.
Ta nghĩ, nếu một ngày nào đó Giang Du thực sự vào kinh, dẫn theo một Thẩm Phương Nhược chắc chắn sẽ thể diện hơn là dẫn theo .
Thẩm Phương Nhược thông minh. Nàng tựa như một làn gió, lúc gần lúc xa, thiết với Giang Du, nhưng cũng chẳng hề xa cách những tiểu công tử khác.
Mấy vị công t.ử thường vì nàng mà tranh cãi tới mức đỏ mặt tía tai. Những lúc , Thẩm Phương Nhược giống hệt như hôm nay, chỉ khoanh tay . Hôm nay, nhóm Giang Du tới soi tấm thủy kính .
Hết thảy đều cốt để chứng minh rằng bọn họ thể thấy bóng dáng Thẩm Phương Nhược qua mặt kính. Thế nhưng đến cuối cùng, chẳng một ai soi nàng . Việc Thẩm Phương Nhược tức giận rời khỏi chỗ cũng gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ là, một ai .
Trước lúc bọn họ kéo đến, cũng lặng lẽ tiến gần thủy kính để ngó qua một chút. Trong gương thật sự hiện lên một bóng . Song, chẳng vị hôn phu của , Giang Du.
*
Về , sẽ đem lòng yêu một nam nhân khác, còn đậm sâu hơn cả tình cảm dành cho Giang Du. Điều khiến lòng bứt rứt khôn nguôi. Ta tìm Giang Du để giãi bày tâm sự, nhưng chẳng mở lời thế nào cho .
Kể từ khi soi gương, Giang Du hễ cứ thấy là chau mày.
"Đừng đến phiền ."
Y buông lời lạnh nhạt như .
Thực lòng, cũng chẳng quấy rầy y. Thế nhưng trong những từng quen , y vốn là kẻ kiến thức uyên bác và hiểu sâu rộng nhất.
Có lẽ, y từng gặp nam t.ử xuất hiện trong gương của chăng?
Bấy giờ, phác họa sơ qua diện mạo nọ, định bụng đợi khi tâm tình y hơn đôi chút mới tìm đến hỏi han. Thế nhưng, mãi đến , vẫn chờ đến ngày .
Trước đó, Thẩm Phương Nhược gửi mời đến , hẹn đến dự tiệc sinh thần của nàng . Lúc , vui mừng khôn xiết, bởi đây là đầu tiên chủ động mời tham dự yến tiệc. Để chuẩn , đập vỡ ống tiền dành dụm suốt mấy năm trời, dốc hết vốn liếng chỉ để chọn cho nàng một món quà thật lòng.
Hôm , tiệc sinh thần diễn vô cùng náo nhiệt. Suốt cả buổi, cứ liên tục trò cho thiên hạ. Bất kể là khi đối thơ lúc tỷ thí võ nghệ, Thẩm Phương Nhược đều điểm tên gọi lên đài.
Vốn dĩ, chẳng hề thạo những thứ , khiến cho cả sảnh tiệc một phen rộ.
Dù là lúc , vẫn thấy vui lòng. Khi cùng vui đùa, cảm thấy trong lòng thật mãn nguyện.
Lúc bấy giờ, duy chỉ Giang Du là chẳng hề vui vẻ. Y sa sầm nét mặt, khi thì , lúc đưa mắt những khác đang đó.
Đến phần tỷ thí gảy đàn, Thẩm Phương Nhược một nữa gọi tên .
Cuối cùng, Giang Du cũng lên tiếng: “Đủ , đừng trêu chọc nàng nữa.”
Ngay lập tức, Thẩm Phương Nhược cong đôi mắt hạnh, nụ rạng rỡ đáp lời: “Sao gọi là trêu chọc? Xuân Đào cô nương khiến cho bầu khí thêm phần náo nhiệt, cảm tạ cô nương còn chẳng kịp nữa là.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khoanh-khac-xuan-dep-nhat/chuong-2.html.]
Hóa , tác dụng lớn đến nhường .
Lát , cả đoàn cùng hộ tống Thẩm Phương Nhược thả hoa đăng. Trên tay mỗi đều cầm một ngọn đèn.
Vừa lúc hoa đăng của chạm mặt nước, từ phía bỗng vang lên tiếng tì nữ kinh hãi thốt lên: "Hỏng , nhầm mất !"
"Có chuyện gì thế?"
Tì nữ chỉ tay , run rẩy : "Ngọn đèn ngươi thả, chính là di vật mà Thẩm lão phu nhân để cho cô nương nhà chúng !"
Bỗng chốc, sắc mặt xung quanh đều đồng loạt đổi. Di vật của Thẩm lão phu nhân thả trôi , đây quả thực là chuyện tày đình.
Lúc , tì nữ nọ cuống quýt như sắp : "Đều tại ngươi cả, phen cô nương chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất!"
Bên cạnh lọt tai, liền lên tiếng: "Chuyện cũng chẳng thể trách Xuân Đào , các đưa thứ gì thì nàng thả thứ đó thôi. Món đồ quan trọng như , các cất giữ cho kỹ?"
"Ngươi thì cái gì? Hàng năm ngày sinh thần, cô nương đều mang ngọn hoa đăng đặc biệt ngắm nghía, cô nương còn chẳng nỡ thả . Nàng là một kẻ ngốc, dựa cái gì mà đem thả mất ?"
Đột nhiên, bầu khí trở nên căng thẳng vô cùng.
Thấy , vội vàng : "Ta bơi, giờ sẽ xuống vớt đèn về ngay."
Dứt lời, xoay lao xuống nước.
Giữa tiết đầu xuân, nước sông lạnh lẽo thấu xương, tựa như những mũi kim châm, cứ thế xoáy sâu từng đốt xương của .
“Chẳng , di vật thất lạc là .”
“Di vật gì cơ?”
Lúc bấy giờ, Thẩm Phương Nhược tùy ý dùng mũi giày đá nhẹ chiếc hoa đăng vớt , đoạn thản nhiên bảo: “Thái tổ mẫu tạ thế từ khi chào đời, lấy di vật chứ? Con tỳ nữ năng xằng bậy, đừng tin lời nó.”
Bấy giờ, ngây một hồi lâu, trông chẳng khác nào một con gà dầm mưa ướt sũng.
Mãi , mới thốt : “Vậy thì quá.”
“... Cái gì cơ?”
“Không di vật nào vấy bẩn, như thật .”
Lúc , đưa tay gạt những giọt nước vương trán, khẽ mỉm với Thẩm Phương Nhược.
Thẩm Phương Nhược sững sờ hồi lâu, mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “ là ngốc hết chỗ .”