Có cố gắng thế nào cũng thể với bờ chỉ cách một sải tay.
Khoảnh khắc đó, nhớ cảnh đám cưới với An Tuyết.
Dưới ánh của muôn .
Anh từng ghé sát tai cô mà thề hẹn:
“Chúng nhất định sẽ vết xe đổ của chú và dì.”
“Tiểu Tuyết, cả đời chỉ yêu một em.”
Lời thề như còn vang vọng bên tai.
tình cảm thì tan vỡ.
Rốt cuộc vẫn là sai .
Chính tay hủy hoại tất cả.
Anh gọi cho cấp , nhờ họ lập tức tìm An Tuyết.
đầu dây bên lên tiếng , giọng gấp gáp:
“Không , Phó tổng! Ngài mau về công ty ! Các đối tác và cổ đông xem tin mạng xong đều hủy hợp đồng! Người của chúng giữ nổi nữa!”
Khi đến công ty.
Nơi đó đập phá tan hoang.
Một nhóm cư dân mạng phẫn nộ kéo đến đòi công bằng cho An Tuyết.
Muốn ép kẻ bội bạc như cút khỏi thủ đô.
Phó Nghiễn Từ hoảng loạn giải thích xin .
càng tỏ hèn mọn, đám đông càng tức giận.
“Lúc ngoại tình xin An Tuyết !”
“Giờ mới cúi đầu thì nhận , chỉ là sợ phá sản mà thôi!”
“Đồ khốn hổ! Đừng gì, đ.á.n.h cho !”
“An tiểu thư ly hôn với . Giữ công ty cũng chỉ để cho tiểu tam và đứa con hoang của họ tiêu xài. Chúng tuyệt đối thể tha thứ!”
Phó Nghiễn Từ ngăn cản.
một chiếc ghế giáng thẳng đầu.
Lúc tỉnh .
Người trong bệnh viện.
Mọi thứ trong công ty thể cứu vãn.
Những thứ dốc sức nhiều năm mới .
Cuối cùng chẳng giữ gì.
Bao năm phấn đấu đều hóa thành bọt nước.
Anh liên lạc với cấp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khi-toi-biet-minh-phai-di/8.html.]
phát hiện họ cao chạy xa bay.
Khung chat chỉ còn đúng một tin nhắn xin nghỉ việc.
Toàn bộ nhân viên công ty đều từ chức.
Những hợp đồng ký thể thực hiện.
Số tiền bồi thường hợp đồng khổng lồ đè bẹp .
Anh còn cơ hội nữa.
Thế là mượn điện thoại của y tá, gửi cho An Tuyết một tin nhắn cuối cùng.
“Ly hôn , ba ngày gặp ở cục dân chính.”
Ba ngày .
Phó Nghiễn Từ đầu quấn đầy băng xuất hiện cổng cục dân chính.
Ánh mắt quét qua , một chút quan tâm dư thừa.
Anh ngỡ ngàng đưa tay , khựng giữa trung.
Chân dám bước tới.
Chỉ khi nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, mới hỏi một câu:
“Có thể cho tại ?”
“Lâm Uyển cô thai. Là con của .”
“ từng chạm cô . Em mà.”
cúi đầu điện thoại, đặt vé máy bay nước ngoài, chẳng buồn ngẩng lên.
“Không còn quan trọng nữa.”
Nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Chúng mỗi một ngả.
sân bay.
Anh về nhà, chuẩn bán nhà trả nợ.
Ngôi nhà từng ấm áp náo nhiệt giờ đây chỉ còn sự c.h.ế.t chóc lạnh lẽo.
Trống vắng đến mức, chỉ cần thở cũng rõ tiếng tim đập.
Anh chậm rãi bước thư phòng, lấy giấy gấp năm xưa, lời từ biệt cùng.
khi gấp xong, định bỏ lọ thì phát hiện cái lọ biến mất từ lâu.
Lặng lâu.
Anh bật tự giễu.
Hóa , vết nứt giữa hai tồn tại từ lâu.
Chỉ là luôn nhận quá muộn.
Hoàn