“Em gì? Ly hôn? Em đang đùa đấy !”
“Anh đồng ý!”
“Cho một lý do!”
đến chảy cả nước mắt.
Lạnh lùng Lâm Uyển.
“Sự tồn tại của cô chính là lý do.”
“Chuyện của Lâm Uyển chẳng chúng bàn xong ?
Anh hứa với em , em còn to chuyện như thế!”
“Để đều chuyện hổ em mới hài lòng ?
Em nhất định khiến bại danh liệt mới chịu !”
Miếng vải nhét trong miệng Lâm Uyển rơi ,
cô gào thét như điên:
“Nghiễn Từ, cứu em!”
“An Tuyết điên !”
Phó Nghiễn Từ gần như sụp đổ, đầu gầm lên:
“Im miệng!”
“Anh bảo em rời , em vẫn còn ở đây!”
Ánh đèn flash của đám phóng viên điên cuồng chĩa về phía ba chúng .
Những đối tác đồng ý hợp tác từng bước tới xin .
“Phó tổng, chuyện hợp tác để nhé, lo chuyện nhà , chuyện nhà quan trọng hơn.”
“ đúng đúng, nhớ công ty còn việc, xin phép .”
“Phó tổng, vụ gọi vốn coi như huỷ nhé, vợ gọi về, xin nha!”
Phó Nghiễn Từ vội vàng đuổi theo định giữ họ , nhưng đám phóng viên chắn kín đường.
“Đừng ! Không !”
“Chúng xong hợp tác mà? Các đổi ý thì công ty đây!”
Quay đầu , Phó Nghiễn Từ như rút cạn sức lực, mặt tràn ngập tuyệt vọng.
Anh hạ giọng hỏi:
“Tiểu Tuyết, rốt cuộc em gì?”
“Em rõ hôm nay quan trọng với đến mức nào!”
“Tương lai của công ty đều trông những hợp tác hôm nay…”
“Coi như cầu xin em, chuyện của hai chúng riêng , để họ , ?”
Khóe môi kéo một nụ lạnh, nhấp một ngụm rượu vang trong ly.
“Khi tổn thương , cho cơ hội thương lượng ?”
“Nói còn cảm ơn Lâm Uyển, nếu hôm nay e là cũng chẳng nhiều khán giả như .”
“ nghĩ ở đây hẳn tò mò, giữa và Phó tổng rốt cuộc xảy chuyện gì nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khi-toi-biet-minh-phai-di/6.html.]
“Vậy hôm nay, sẽ cho , Phó Nghiễn Từ rốt cuộc là như thế nào.”
xuống chuẩn mở miệng.
Phó Nghiễn Từ đột nhiên lao tới bóp c.h.ặ.t cổ tay , hai mắt đỏ ngầu.
“Đủ !”
“Năm năm qua ngoài Lâm Uyển tự hỏi từng gì với em, những gì thể đều , em còn thế nào nữa!”
“Anh đồng ý ly hôn, em một trăm cũng đồng ý!”
“Chúng tình cảm, chỉ là nhất thời phạm một sai lầm nhỏ thôi, tất cả những gì cố gắng đều là để cho em một cuộc sống hơn!”
“Tiểu Tuyết, em quên chúng đến ngày hôm nay vất vả thế nào ?”
“Bước bước hôm nay, một khi em bước , giữa chúng sẽ bao giờ đầu nữa…”
Đến tận lúc , vẫn cho rằng là An Tuyết của ngày xưa, yêu đến sống c.h.ế.t.
Đáng tiếc, tất cả sớm đổi .
từng chút từng chút bẻ tay .
Nhìn cổ tay bóp đến đỏ lên của , bật châm chọc.
“Phó Nghiễn Từ, từ ngày phản bội .”
“Giữa chúng sớm còn đường .”
Nói xong, mạnh mẽ dậy, đối diện thẳng với ống kính.
“Người phụ nữ lưng là phận gì, chắc cũng đoán .”
“Bây giờ sẽ cho đáp án chính xác.”
“Cô là thư ký của chồng , cũng là tình nhân thể lộ ánh sáng của .”
“Quan trọng hơn, cô chính là kẻ hại c.h.ế.t con !”
Câu cuối cùng dứt, hiện trường lập tức rơi tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Phó Nghiễn Từ đỏ mắt, thể tin rõ chân tướng.
“Em… em cái gì?”
mỉm với , nhưng ý chạm đến đáy mắt.
“Thật hôm đó sảy t.h.a.i chỉ là đau đến mức còn sức mở mắt, chứ hôn mê thật sự.”
“Anh và Lâm Uyển gì, đều hết.”
Nói xong, lấy từ trong túi một xấp tài liệu dày.
“Đây là hồ sơ khám bệnh của tại bệnh viện, thể tùy ý điều tra, là sự thật.”
“ kết hôn năm năm, uống thuốc năm năm, Phó Nghiễn Từ bề ngoài lấy cớ bồi bổ cơ thể cho , nhưng thực chất cho uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đổi bao bì.”
“Những viên thuốc đó, đều là do thư ký của tự tay mua.”
“Vì cơ thể khỏe nên từng ngưng t.h.u.ố.c một tháng, cũng chính trong tháng đó Phó Nghiễn Từ hề , ngoài ý mang thai.”
“Khi phát hiện thì đứa bé hai tháng, vui mừng như điên, chắc cũng hiểu tâm trạng của một kết hôn năm năm mới khó khăn lắm mới mang thai.”
Nói đến đây, giọng kìm mà nghẹn .
Ánh mắt các phóng viên tràn đầy thương cảm.
Cảnh tượng thông qua vô ống kính đang phát sóng trực tiếp mạng.
Lượng xem tăng vọt, trong chớp mắt vượt quá mười triệu.
“ tin cho Phó Nghiễn Từ, cho rằng thứ chờ đợi sẽ là sự bao dung, cảm kích, thậm chí là quan tâm của chồng.”
“ ngờ, bảo thư ký mang cho một phần thuốc phá thai.”