Kết Hôn Với Anh Trai Của Chồng Hụt - Chương 19.3

Cập nhật lúc: 2025-01-24 12:48:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng anh biết, bản thân mình rất tệ.

Rõ ràng là cầu nhân đắc nhân, nhưng anh cảm thấy lồng n.g.ự.c vốn đã trống rỗng của mình như bị gió lạnh trên đỉnh núi tuyết thổi vào, lạnh đến mức anh run rẩy.

Anh cứ đứng dựa vào tường hành lang như vậy, không nhúc nhích, giữ vẻ mặt có chút cứng ngắc, như thể mình là tường đồng vách sắt, không thể bị tổn thương.

“Thần Lẫm!” Giáo sư Ngô lại gọi một tiếng, thúc giục: “Mau qua đây.”

Có người phía sau đẩy Giang Thần Lẫm một cái, anh cuối cùng cũng hoàn hồn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài, bước qua.

“Giáo sư Ngô, có chuyện gì vậy?” Anh nghe thấy giọng mình khô khốc.

Giáo sư Ngô hoàn toàn không nhận ra điều gì, mỉm cười nhiệt tình nói: “Đây là tổng giám đốc Tô của Tô thị, đây là tổng giám đốc Bùi của Bùi Nghiên Khoa Kỹ, chắc cậu đã từng nghe qua rồi chứ? Hôm nay cậu đến muộn, về nhà nhớ xem lại, hai vị tiền bối đều giảng rất sâu sắc dễ hiểu, ví dụ kinh điển khiến người ta suy ngẫm.”

Nói xong, ông lại giới thiệu với Tô Chấn và Bùi Cảnh Ngạn: “Tổng giám đốc Tô, tổng giám đốc Bùi, đây là đại diện sinh viên khoa tài chính của chúng tôi, Giang Thần Lẫm, Tiểu Giang bình thường rất chăm chỉ, cũng là một hậu bối không tồi, sau này nếu có đến công ty của hai vị, xin hãy giúp đỡ chỉ bảo cậu ấy nhiều hơn.”

Tô Chấn và Bùi Cảnh Ngạn nghe vậy, khẽ gật đầu, coi như đồng ý.

Nhưng sự đồng ý của hai người, rơi vào mắt Giang Thần Lẫm, không khác gì tát cho anh một cái tát vang dội trước mặt mọi người!

Đặc biệt, anh dường như nhận thấy trong ánh mắt của hai người mang theo chút ý vị đùa cợt nhàn nhạt.

Hai tay Giang Thần Lẫm buông thõng bên người, nắm chặt thành nắm đấm, anh gần như dùng hết sức lực mới cố gắng kiềm chế không quay đầu bỏ đi.

Ấy vậy mà giáo sư Ngô lại quá quan tâm đến hậu bối, thấy anh không đáp lời, còn ra hiệu vỗ vào cánh tay Giang Thần Lẫm, nói: “Thần Lẫm, còn không mau chào hỏi hai vị tiền bối!”

“Khụ khụ.” Một tiếng ho khan vang lên, là Tô Thanh Nhiễm.

Cô vốn dĩ vẫn chìm trong cảm xúc khó chịu đó, nhưng toàn bộ sự việc đột nhiên chuyển biến, phát triển đến mức cô không ngờ tới.

Giờ đây, tất cả những nỗi buồn dường như đã tan biến, ánh mắt cô lướt qua ba người.

Ba cô đang ung dung xem kịch, Bùi Cảnh Ngạn không biểu cảm, nhưng trong mắt dường như cũng hiếm khi lộ ra vẻ đùa cợt. Còn Giang Thần Lẫm, Tô Thanh Nhiễm rất hiểu anh, biết anh bây giờ đã ở bên bờ vực bùng nổ.

Đáng tiếc…

“Chào hai vị.” Quá nhiều người đang xem, cộng thêm giáo viên trong khoa, Giang Thần Lẫm không thể quay người bỏ đi, chỉ có thể cố gắng đè nén lòng tự trọng bị chà đạp đến mức không còn nhận ra, gằn ra mấy chữ từ kẽ răng: “Mong được chỉ bảo nhiều hơn.”

 

Loading...