Năm 1965, ngôi nhà cũ của nhà họ Quý vẫn chưa có chiếc xích đu dành cho Quý Linh, Từ Lệ ở tuổi bốn mươi, chưa hề có sợi tóc bạc nào.
Lâm Kiều được Lưu Ngọc Lan bế qua bậc cửa, ngay lập tức chú ý đến bóng dáng thẳng tắp như cây thông đứng dưới mái hiên.
Thiếu niên chỉ mới mười hai, mười ba tuổi, đã cao hơn một mét bảy, ánh mắt khi nhìn người khác đen láy, thẳng thắn và kiêu ngạo không hề che giấu.
Không hiểu sao, Lâm Kiều lại nhớ đến Tề Hoài Văn khi lần đầu gặp mặt. Ánh mắt của cậu ấy cũng lạnh lùng và trực diện như vậy, dù là khi bị cô bắt gặp quay cóp trong lớp, nhìn một cái đã biết là một người ngang ngạnh.
Chỉ có điều ánh mắt đó rõ ràng không phải là Quý Đạc của cô....
Lâm Kiều có chút thất vọng. Bên kia ông cụ Quý cũng thấy đau đầu, hỏi Từ Lệ: "Lại có người tìm đến nữa à?"
Từ Lệ gật đầu bất đắc dĩ.
Ông cụ Quý không hỏi thêm gì, chỉ giới thiệu bà với ông cụ Lâm, cùng Lưu Ngọc Lan
Lâm Kiều cứ nhìn về phía Quý Đạc, chờ khi được đặt xuống, cô mới đi tới chọc ngón tay vào đầu gối thiếu niên: "Anh bị phạt đứng ạ?"
Cô muốn xác nhận lại một lần nữa, đồng thời cũng tò mò về Quý Đạc thời niên thiếu mà cô chưa từng gặp.
Mùa đông thường có gió Bắc lạnh buốt, Quý Đạc đứng thẳng tắp đang nhìn chuông gió treo dưới mái hiên kêu leng keng, nghe vậy mới cúi đầu, phát hiện có một cô bé con đứng bên chân mình.
Đúng thật là bé con, ngẩng đầu cũng chỉ cao tới đùi anh. Đôi mắt phượng đen láy, cuối mắt còn có một nốt ruồi nhỏ.
Ngón tay nhỏ chọc vào đầu gối anh, khiến anh cảm thấy hơi nhột, không tự chủ được mà né đi, nhưng vẫn đáp lại một tiếng: "Ừ."
Nếu là Quý Đạc của sau này, sẽ chỉ nhíu mày và khiến người đối diện lạnh sống lưng, không thèm nhúc nhích. Lâm Kiều thấy thú vị, lại chọc thêm một cái, hỏi bâng quơ: "Anh tên là gì?"
Lần này, thiếu niên Quý Đạc thật sự nhíu mày: "Không ai dạy cháu đừng tùy tiện chạm vào người khác sao?"
Quả nhiên, từ nhỏ Quý Đạc đã không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc. Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì, quay người lại bước đi.
Khi anh vừa chuyển ánh mắt về chuông gió, lại nghe giọng nói non nớt vang lên: "Con có thể chơi với anh trai bên kia không?"
"Đó là chú nhỏ của con, không phải anh trai." Lưu Ngọc Lan nhẹ nhàng chỉnh lại.
Nhưng cô bé vẫn cương quyết, "Rõ ràng là anh trai mà."
Thế là từ bị phạt đứng, Quý Đạc chuyển sang phải dỗ dành trẻ con.
Nhưng thật ra, Lâm Kiều rất dễ dỗ, không khóc cũng không nghịch phá, chỉ thích dùng đôi mắt to tròn đen láy để nhìn anh.
Nhìn một hai lần thì còn được, nhưng nhìn nhiều quá, Quý Đạc bắt đầu thấy khó chịu: "Cháu cứ nhìn chú làm gì thế?"
"Không làm gì cả, chỉ thấy đẹp thôi." Lâm Kiều chớp mắt.
Câu nói quá thẳng thắn khiến Quý Đạc ngớ người, một lúc lâu mới khẽ quát: "Nhưng không được nhìn nữa!"
Rõ ràng anh đang cố tỏ ra nghiêm khắc, nhưng lại có chút ngại ngùng không thể giấu được.
Ồ, vậy ra khi còn trẻ, lão cán bộ này cũng biết ngại, chả giống với người đàn ông sau này mặt mày nghiêm túc nói với cô: "Không có gì, chỉ là thấy em đẹp thôi."
Lâm Kiều mỉm cười, kéo nhẹ ống quần anh: "Bên ngoài lạnh lắm, anh ơi, chúng ta vào trong chơi nhé?"
Đây là lần đầu tiên thiếu niên Quý Đạc gặp Lâm Kiều, nghe nói là cô bé sẽ được đưa về, trong lòng anh cũng thầm nhẹ nhõm.
Ai ngờ, chỉ ngay ngày hôm sau, cô bé này lại trở thành vị hôn thê nhỏ của anh và còn phải ở lại nhà họ Quý lâu dài.
Sự việc bắt đầu khi Lâm Kiều hỏi Diệp Mẫn Thục: "Dì à, sao dì cứ trừng mắt nhìn cháu vậy? Dì không thích cháu à?"
Lúc đó, ông Quý vừa mới bàn chuyện định hôn ước với con trai cả và con dâu. Quý Quân vì nể tình nhà họ Lâm có ơn với nhà mình, không nghĩ ngợi mà đồng ý ngay. Diệp Mẫn Thục dù không thích chuyện này, nhưng vì anh trai bà ta đang gặp rắc rối cần nhờ đến ông cụ Quý nên cũng không dám phản đối.
Tưởng như mọi thứ đã xong xuôi, không ngờ lại nghe câu nói của cô bé Lâm Kiều.
Tất cả mọi người trong bàn ăn đều nhìn về phía Diệp Mẫn Thục, đặc biệt là ông cụ Quý, lông mày lập tức cau lại.
Một đứa trẻ mới ba tuổi rưỡi, liệu có nói dối không?
Còn Diệp Mẫn Thục, vốn đã không hài lòng với cuộc hôn ước này, dù bà ta không để lộ nét mặt ra ngoài, nhưng biểu cảm đã bị Lâm Kiều phát hiện ra.
Bà ta vì còn e dè trước quyền uy của bố chồng nên chỉ đành lẩm bẩm: "Chắc là Kiều Kiều nhìn nhầm rồi", nhưng ánh mắt thì không giấu được sự lúng túng.
Ông cụ Quý không nói gì, nhưng sau đó lại thở dài với Từ Lệ: "Chuyện này e là khó thành."
Ông muốn đính ước cho hai đứa trẻ vì thương con bé nhà họ Lâm mới mất bố, muốn dành cho con bé một cuộc sống yên bình.
Nhưng con dâu đã tỏ rõ sự không thích, liệu có thể chăm sóc tốt cho con bé trong tương lai?
Cả hai vợ chồng chưa nghĩ ra cách giải quyết thì ông cụ Lâm đã đổ bệnh.
Lúc ấy, Lâm Kiều là người phát hiện ra điều này, mọi người lập tức đưa ông ấy vào bệnh viện. Bác sĩ nói ông ấy vốn có bệnh cũ trong người, nay thêm nỗi đau mất con, cho dù có thể vượt qua lần này thì sức khỏe cũng khó mà kéo dài, ông cụ Quý liền quyết định đính ước cho con trai thứ hai.
Dù nói là khác thế hệ, nhưng ít nhất ông và Từ Lệ có thể chăm lo tốt cho con bé. Nếu họ vẫn còn ở đây, con bé cũng không phải chịu khổ.
Từ Lệ là người mềm lòng nên không phản đối. Ông cụ Lâm cũng nhận ra tình trạng sức khỏe của mình khó hồi phục, nên cũng đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-92.html.]
Hai gia đình đã viết hôn thư ngay tại bệnh viện, vì Lưu Ngọc Lan phải chăm sóc cho ông cụ Lâm, nên Lâm Kiều hoàn toàn được giao cho nhà họ Quý chăm sóc.
*****
Lâm Kiều đung đưa đôi chân ngắn, ngồi trong phòng của Quý Đạc, căn phòng mà cô vừa lạ vừa quen. Có phải bây giờ cô đã trở thành vị hôn thê nhỏ của Quý Đạc rồi?
Phòng của Quý Đạc bây giờ khác xa so với khi trưởng thành, trên tường có treo một khẩu súng, trên bàn có vài cuốn truyện tranh và một bình đựng bi.
Quý Đạc đang cúi đầu làm bài tập rất nhanh, liếc mắt thấy Lâm Kiều đang nhìn cái bình, anh kéo bình lại gần cô: "Muốn chơi cũng được, nhưng đừng làm mất của chú"
Lâm Kiều vốn không định chơi, nhưng hai tay vẫn ôm cái bình, đôi mắt cong cong: "Cảm ơn anh."
"Chú đã bảo gọi là chú nhỏ rồi." Quý Đạc bất mãn, nhưng tay vẫn không dừng bút.
Lâm Kiều nhìn anh làm bài, ngạc nhiên vì anh làm bài tập hầu như đều đúng hết.
Đúng vậy, trí nhớ của anh rất tốt, dù sau này đi lính nhưng chắc thành tích học tập cũng chẳng tệ.
"Bài tập của cậu xong chưa, Quý Đạc?"
Một giọng nói vang lên từ xa, Lâm Kiều nhìn ra cửa, thấy một thiếu niên cũng trạc tuổi Quý Đạc bước vào, đó là Tô Chính.
So với Quý Đạc, Tô Chính phát triển chậm hơn, dáng người vẫn chưa cao, gương mặt tròn trịa còn chút nét mũm mĩm trẻ con.
"Cả đám đều đang đợi ở ngoài, không thì cậu ra chơi trước rồi làm tiếp." Tô Chính vừa bước vào đã thấy Lâm Kiều ngồi bên bàn: "Đây là ai vậy?"
"Là cháu gái của đồng đội bố tôi." "Là vợ nhỏ của anh ấy."
Cả hai gần như cùng lúc trả lời, nét mặt của Quý Đạc bỗng chốc cứng đờ: "Vợ nhỏ gì chứ? Đừng tin lời con bé nói bậy."
Nhưng đã muộn, Tô Chính bật cười: "Cậu có cả vợ nhỏ rồi cơ à?"
"Lời trẻ con cậu cũng tin sao." Quý Đạc lườm cậu ta, cúi đầu làm bài tiếp, "Tôi không ra được, phải trông con bé."
"Không phải vợ nhỏ, thế cậu không ra chơi luôn à?" Tô Chính vẫn cười, bị Quý Đạc đá một cái.
Không tránh kịp, Tô Chính vừa phủi quần vừa nói: "Hay là mang theo đi, dù gì mỗi lần tụi mình ra ngoài, Thiếu Bình cũng hay dẫn Thiếu Trân theo mà."
Lâm Kiều chớp chớp mắt, sau khi Quý Đạc làm xong bài, nhìn cô nghiêm túc nói: "Chúng ta nói chuyện một chút."
Nói xong câu này, Quý Đạc nhìn Tô Chính một cái, cau mày, "Cậu đợi tôi nói chuyện với con bé một chút."
Không phải chứ, mới tầm tuổi này đã bắt đầu nói chuyện như người lớn rồi sao?
Nhìn khuôn mặt non nớt hơn trong ký ức không biết bao nhiêu, Lâm Kiều suýt nhảy khỏi ghế để tìm cho anh một cái ca tráng men.
May mà cô kìm lại được, gương mặt nhỏ xíu căng thẳng gật đầu, "Anh nói đi."
"Một lát nữa chú ra ngoài chơi có thể dẫn cháu theo, nhưng cháu phải ngoan, không được gây rắc rối cho chú."
Thiếu niên Quý Đạc nghiêm túc nói với cô, Lâm Kiều cũng nghiêm túc gật đầu, "Vâng vâng."
"Còn nữa," lần này Quý Đạc liếc nhìn Tô Chính đang đợi trong sân, hạ thấp giọng, "Không được nói với ai là cháu là vợ hứa hôn của chú."
"Vâng vâng." Lâm Kiều suýt bật cười, tiếp tục gật đầu liên tục. "Nói là phải giữ lời đó, không thì lần sau không đưa cháu đi nữa."
Quý Đạc lại dặn dò cô một câu, rồi mới đi lấy áo bông và mũ cho cô.
Lâm Kiều vừa đi vừa đội mũ, đến cửa thì gặp Quý Trạch đang vội vàng chạy tới.
Đúng là hình ảnh có thể lừa người, sau này Lâm Kiều mới biết rằng Quý Trạch chỉ có duy nhất một tấm ảnh cau mày, và tấm ảnh đó lại được đưa cho nhà họ Lâm làm vật trao đổi.
Anh ta hồi nhỏ là một cậu bé ngốc nghếch ngây thơ, cứ có thời gian là sẽ chạy theo sau Quý Đạc.
Thấy Quý Đạc lại chuẩn bị ra ngoài, Quý Trạch liền tỏ ý muốn đi theo.
"Cháu không được đi cùng đâu." Quý Đạc quay đầu nhìn Lâm Kiều đang theo phía sau với đôi chân ngắn, "Hôm nay chú không mang theo cháu, không quản nổi đâu."
Tiểu Quý Trạch hoàn toàn bất ngờ, "Tại sao chứ?"
"Chú phải đưa Kiều Kiều đi theo." Quý Đạc thấy mũ của Lâm Kiều còn chưa đội xong, bèn cau mày giúp cô chỉnh lại.
Cô lập tức ngọt ngào nói, "Cảm ơn anh." "Đã bảo đừng gọi là anh."
Quý Đạc chẳng mấy hài lòng, đi được vài bước thì phát hiện Lâm Kiều chân ngắn chưa đuổi kịp, lại cau mày quay đầu, "Cháu có thể đi nhanh lên được không?"
"Em đã nhanh lắm rồi."
Lâm Kiều dừng lại, nghĩ xem có nên thôi không đi nữa, trời thì lạnh, lại không nhất thiết phải đi theo đám nhóc con lớn nửa mùa kia.
Hai mắt Quý Trạch sáng lên, "Chú nhỏ, cháu theo kịp mà!"
Sau đó, cậu thấy chú nhỏ không kiên nhẫn ngồi xuống trước mặt Lâm Kiều, "Lên đi, chú cõng cháu."