Kết hôn nhầm chồng, vui sống đời viên mãn - Chương 101

Cập nhật lúc: 2024-12-09 09:17:22
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nói là qua năm mới sẽ tính, nhưng thực tế sau khi năm mới qua đi, Từ Lệ và ông cụ Quý cũng không có ý định để Lâm Kiều quay về.

Ngay sau năm mới, Quý Nghiên vừa kết hôn xong đã đưa chồng về nhà, còn ôm Lâm Kiều trêu chọc Quý Đạc một phen.

Ai mà ngờ được tên nhóc suốt ngày lạnh lùng chẳng coi ai ra gì, vậy mà trong lòng lại ôm một cục bông mềm mại như vậy chứ.

Lúc cô ấy về, hai đứa nhỏ đang ngủ trưa, một lớn một nhỏ dựa sát vào nhau, trong phòng Quý Đạc còn bày la liệt đồ của Lâm Kiều, rõ ràng là đang sống chung với nhau.

Hơn nữa, tên nhóc này tám phần là đã quen rồi, Lâm Kiều chỉ cần hơi động đậy một chút, cậu ấy liền đưa tay vỗ về ngay cả khi chưa mở mắt.

Về phần Quý Đạc thì càng khỏi phải nói, sau khi năm mới qua đi, trời dần ấm lên, việc đầu tiên anh làm chính là biểu diễn cho Lâm Kiều xem màn gõ chuông.

Lần này, anh trực tiếp cởi áo khoác bông dày ra, mấu chốt là trên mặt đất không có tuyết, không chỉ gõ trúng chuông, lúc tiếp đất động tác còn nhẹ nhàng linh hoạt, vô cùng đẹp trai.

"Tên của em đâu có chữ "Đạc", sao lại thích nghe cái này thế?"

Thiếu niên phủi phủi bụi trên tay, miệng thì chê bai nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Lâm Kiều, khó giấu nổi vẻ đắc ý.

Lâm Kiều cố nhịn cười, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng căng ra, không đáp lại gì.

Quý Đạc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa, thấy cô vẫn bình tĩnh như không, sắc mặt liền tối sầm lại quay người định bỏ đi.

Lâm Kiều lúc này mới như vừa kịp phản ứng, vỗ tay thật mạnh, "Anh Quý Đạc giỏi quá!"

"Vừa rồi em lơ đãng đúng không?" Trên mặt Quý Đạc vẫn lạnh tanh.

"Không có đâu!" Lâm Kiều chớp chớp đôi mắt to, trong mắt tràn đầy chân thành, "Em là thấy anh Quý Đạc quá giỏi, nhìn đến ngây người luôn!"

"Anh mà tin em thì có là quỷ." Quý Đạc đâu phải không biết chuyện cô nhóc này giả vờ khóc lăn ra đất ăn vạ.

Nhưng anh vẫn dừng bước, quay đầu nhìn quả chuông lớn dưới mái hiên đã yên tĩnh trở lại, "Còn muốn nghe nữa không?"

"Nghe." Lâm Kiều cười híp mắt, "Tên Kiều Kiều không có chuông lớn, nhưng tên anh Quý Đạc có mà."

(Trong chữ Đạc (铎) và chữ chuông (铃) đều có bộ kim (钅) ở bên trái, nên Lâm Kiều mới nói trong tên Quý Đạc có chuông)

Việc thứ hai sau khi thời tiết ấm lên, Quý Đạc buộc cho Lâm Kiều một chiếc xích đu trên cây.

Không biết là trùng hợp, hay là vị trí đó ở nhà cũ là thích hợp nhất, vậy mà lại trùng với vị trí sau này ông cụ Quý buộc cho Quý Linh, cũng dùng dây gai để buộc. Nếu không phải tầm nhìn của Lâm Kiều bây giờ quá thấp, lúc ngủ dậy đột nhiên nhìn thấy, còn tưởng mình đã trở về tương lai.

Rõ ràng là Quý Đạc không để ý đến cô, sau khi buộc xong, còn tự mình ngồi lên thử xem có đủ chắc chắn không.

Thiếu niên cao hơn một mét bảy, ngồi trên chiếc xích đu thấp lè tè, đôi chân dài chẳng biết để đâu cho hết.

Thế mà anh vẫn cố chấp đu đưa vài cái rồi mới xuống, cởi dây gai ra, hạ thấp tấm ván gỗ xuống một chút.

Thiếu niên khi làm việc không thích nói chuyện, nhưng Lâm Kiều biết ý anh, sợ cô chân ngắn không với tới.

Hình như từ nhỏ, anh đã luôn làm nhiều hơn nói. Chắc là mấy hôm trước thấy cô chơi vui vẻ với Cố Thiếu Trân ở nhà họ Cố, nên mới muốn buộc cho cô một cái, nhưng lại chẳng nói với cô một lời nào.

Lâm Kiều đột nhiên không muốn lại gần, cứ đứng ở cửa như vậy, nhìn anh một mình ngồi xổm dưới gốc cây bận rộn.

Ánh nắng đầu xuân rực rỡ chiếu lên gò má cao thẳng của thiếu niên, làm nổi bật lên đường nét góc cạnh nghiêm túc của anh, mơ hồ có chút bóng dáng khi trưởng thành.

Mãi đến khi làm xong, anh đứng dậy, mới chú ý tới Lâm Kiều nhỏ bé đang đứng cách đó không xa, "Sao chẳng nghe thấy tiếng động gì thế, làm người ta giật mình."

"Làm gì vậy?" Quý Đạc có chút khó hiểu, nhưng bị cô kéo kéo, vẫn theo bản năng cúi người xuống.

Lâm Kiều không nói gì, bước tới nhón chân nắm lấy tay anh.

Lâm Kiều mở bàn tay thon dài của thiếu niên ra trước mặt mình, quả nhiên nhìn thấy những vết đỏ do dây gai cọ xát.

Lòng bàn tay của thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi vẫn chưa có lớp chai mỏng như sau này, vì muốn buộc xích đu chắc chắn hơn một chút, lại dùng sức quá mạnh, vừa rồi có mấy lần trên trán còn nổi cả gân xanh.

Bản thân Quý Đạc cũng nhìn thấy, nhưng anh không để ý, lật tay định rút về.

Tay bị Lâm Kiều nắm chặt, không chỉ nắm chặt mà cô còn nhón chân lên nhẹ nhàng thổi thổi vào đó, "Có đau không?"

Lúc nói câu này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngẩng lên, đôi mắt to đen láy tràn đầy sự quan tâm, Quý Đạc đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay vừa bị thổi qua có chút ngứa ngáy.

Không chỉ lòng bàn tay, cảm giác ngứa ngáy nhẹ nhàng đó còn lan thẳng vào trong tim, như thể anh đã bận rộn cả buổi trời, chính là để nghe câu nói này của cô.

Điều này khiến anh như bị bỏng, vội vàng rụt tay về, "Em tưởng anh là em à?"

Theo bản năng buột miệng chê bai một câu, sau khi chê bai xong, lại không nhịn được nhìn sang chiếc xích đu bên cạnh, "Em thử xem có đủ thấp không."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ket-hon-nham-chong-vui-song-doi-vien-man/chuong-101.html.]

Người khác đều là thử xem có đủ cao không, còn cô thì phải thử xem có đủ thấp không...

Lâm Kiều ngẩng mặt nhìn thiếu niên hồi lâu, cũng không nhìn ra được anh có phải cố ý hay không, bèn bước tới nắm lấy hai sợi dây gai. Sau đó, cô đặt m.ô.n.g nhỏ lên, quả nhiên không với tới.

Thực ra Lâm Kiều không cảm thấy xấu hổ, nhưng Quý Đạc đứng bên cạnh lại nói, "Sao vẫn không đủ thấp nhỉ? Anh điều chỉnh lại."

Thấy thiếu niên thật sự muốn lại gần điều chỉnh độ cao, Lâm Kiều dùng sức nhón chân lên, lần này cuối cùng cũng ngồi lên được.

Vì động tác quá mạnh, xích đu còn lắc lư vài cái, cô liền dùng chân nhỏ điểm xuống đất để xích đu ngừng đung đưa, "Không cần đâu, em với tới rồi."

"Thế này mà gọi là với tới à?" Thấy cô đu đưa khó khăn, Quý Đạc liền giúp cô đẩy một cái.

Tầm nhìn của Lâm Kiều lập tức nhẹ nhàng nâng cao, rồi lại đột ngột hạ xuống, cơ thể ngồi trên tấm ván gỗ nhỏ cũng có cảm giác gần giống như đang bay.

Điều này khiến cô không khỏi cong môi cười, nhìn thiếu niên thỉnh thoảng ngang tầm mắt với mình, "Không với tới cũng không sao, anh Quý Đạc sẽ bế em mà, đúng không?"

Giống như khoảng cách chiều cao hơn hai mươi centimet giữa hai người họ, cho dù không bế cô, anh cũng sẽ cúi đầu xuống.

Đối với Lâm Kiều thì hơi cao một chút, nhưng đối với con gái của anh trai Diệp Mẫn Thục thì lại vừa vặn.

Mặc dù đã trì hoãn một thời gian, nhưng chuyện của anh trai Diệp Mẫn Thục cuối cùng ông cụ vẫn ra mặt giải quyết, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát.

Sau đó, chị dâu Diệp dẫn con gái đến nhà cảm ơn ông cụ, con gái bà ta vừa nhìn thấy chiếc xích đu mới dựng trong sân, liền chạy tới muốn chơi xích đu cùng.

Thực ra cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng Lâm Kiều không thích gia đình này, càng không thích đối phương vừa đến đã hỏi Quý Đạc, hoàn toàn không hỏi cô.

Rõ ràng người ngồi trên xích đu là cô, nhưng nhìn thái độ của đối phương hiển nhiên là không coi cô ra gì.

Nhưng cũng bình thường thôi, Diệp Mẫn Thục không thích cô, luôn cho rằng cô đến nhà họ Quý là để lợi dụng, nên khi bà ta về nhà mẹ đẻ chắc chắn sẽ không nói gì tốt đẹp.

Cho nên cô từ chối, rất đơn giản và dứt khoát, "Em vẫn chưa chơi đủ." Đối phương rõ ràng không vui lắm, lại nhìn sang Quý Đạc.

"Lâm Kiều vẫn chưa chơi đủ, cháu không thể chơi cái khác à?" Lại bị làm phiền khi đang làm bài tập, Quý Đạc có chút mất kiên nhẫn.

"Nó chơi được, tại sao cháu lại phải chơi cái khác?" Con bé rõ ràng không phục. Sau đó, con bé nghe thấy hai người đồng thời lên tiếng.

"Vì anh ấy là anh Quý Đạc của em." "Vì Lâm Kiều là vợ chưa cưới của chú."

Lời vừa dứt, Lâm Kiều trên xích đu có chút bất ngờ, Quý Đạc đang làm bài tập bên cửa sổ cũng nhíu mày.

Thiếu niên nhìn Lâm Kiều, "Sao em không nói là vợ chưa cưới nữa?"

Lâm Kiều cũng đang nhìn anh, "Không phải anh không cho em nói là vợ chưa cưới sao?"

Hai người, ngươi một câu ta một câu, hoàn toàn phớt lờ người còn lại, khiến con gái của anh trai Diệp Mẫn Thục bĩu môi bỏ đi.

Tuy nhiên, trẻ con lớn nhanh, Lâm Kiều ăn uống đầy đủ ở nhà họ Quý, mùa xuân thì còn thiếu một chút, đến mùa thu thì độ cao của xích đu đã vừa vặn.

Nhưng mùa thu năm nay, cô không còn tâm trạng để chơi xích đu nữa, bởi vì điều gì đến rồi cũng sẽ đến.

Mọi chuyện bắt đầu bằng việc trường học đóng cửa, Từ Lệ bị đình chỉ công tác, rồi đến cả công việc của ông cụ Quý cũng bị đình chỉ, trong ngoài gia đình đều hoang mang lo sợ.

Tuy ông cụ Quý tính tình nóng nảy nhưng không hề ngốc nghếch, thấy tình hình không ổn, điều đầu tiên ông nghĩ đến là đưa Lâm Kiều về quê.

Ông nội Lâm Kiều là lão binh, bố là liệt sĩ, ở quê nhà dù sao cũng tốt hơn là ở lại Yến Đô với ông.

Điện báo gửi đi, ông cụ Lâm lập tức đến Yến Đô, đồng thời cho biết nếu nhà họ Quý cần, vào thời khắc quan trọng ông có thể giúp đỡ chăm sóc con cháu nhà họ Quý.

Lúc đó tình hình vẫn chưa quá nghiêm trọng, Diệp Mẫn Thục lại không ưa nhà họ Lâm, tự nhiên sẽ không đưa Quý Trạch đi. Hơn nữa không còn ràng buộc hôn ước, ông cụ Quý cũng không tiện đưa cháu trai đi nữa.

Về phần Quý Đạc, anh không chút do dự lựa chọn đi cải tạo cùng bố mẹ.

Nhưng lúc đưa Lâm Kiều đi, anh lại đem hết bi ve, bài tây và truyện tranh của mình cho Lâm Kiều.

"Những viên bi này em cứ chơi đi, mất cũng không sao. Những cuốn truyện tranh này đợi em đi học, biết chữ rồi thì có thể đọc được, đừng có xé rách đấy."

Thiếu niên bé dặn dò từng điều một, cuối cùng ngồi xổm xuống ôm cô, hôn lên trán cô, "Chờ anh, anh nhất định sẽ đến đón em về."

Đó là lần đầu tiên Quý Đạc hôn Lâm Kiều, Lâm Kiều ôm lấy cổ anh, "Vâng, em ở nhà chờ anh."

Ngập ngừng một chút, cô lại ngẩng mặt lên, "Anh phải chăm sóc tốt cho bản thân, còn có Thiếu Trân và Thiếu Bình nữa, đừng để người ta bắt nạt họ."

Cô cũng không biết mình còn có thể nói gì nữa, chỉ đưa ngón út ra, "Móc ngoéo."

"Móc ngoéo." Quý Đạc cũng đưa tay ra, lần chia tay này kéo dài gần bốn năm.

Loading...