Quả thật là hàng giả! Giây phút , Chu Dịch hiểu tại Diêu Nhã yêu cầu bảo vệ An Na.
Bởi vì cô An Na là hàng giả, nhưng tội đủ để xử t.ử, nên cô thể nhận tiền để bảo vệ An Na.
Cha Kim An Na họ sai, nhưng vẫn thương xót cái c.h.ế.t của An Na:
“Chúng chỉ là chi tiền để con gái cơ hội thi, tiền là sai, và vì thế An Na chịu án t.ử ?”
, chỉ là thi hộ mà thôi, một như thế đáng xử t.ử ?
Chu Dịch vẫn đang phân vân, thì Tống Lâm bỗng nhiên lên tiếng, :
“Chắc chắn lý do khác khiến Diêu Nhã quyết định b.ắ.n cô , nếu với tính cách cẩn trọng của Diêu Nhã, những kẻ thông thường cô cũng chẳng buồn tay!”
… là như .
vẻ Diêu Nhã như biến thái ?
Chỉ trong chốc lát, cuộc tranh luận sôi nổi, mỗi đều từ góc của để phán xét hành động của Diêu Nhã, :
“Đề thi của kỳ thi nhập học của chúng là: Các thí sinh mới sẽ bỏ phiếu bầu một thí sinh xứng đáng nhất để trường, liệu là… tất cả đều là thí sinh mới ?”
Vì , những kẻ giả mạo c.h.ế.t, Diêu Nhã g.i.ế.c An Na, điều mới đáp ứng yêu cầu của đề thi.
đó dù cũng là g.i.ế.c …
Tuy nhiên, tất cả sự do dự đều Diêu Nhã cắt đứt bằng một câu kiên định:
“Cô là Kim An Na thật.”
Cả phòng im phăng phắc.
“Không là Kim An Na thật, ý là ? Diêu Nhã ?”
“Vậy Kim An Na thật ? Họ đổi cô từ khi nào? Cô và Châu Ý giao dịch với chính trong gian song song ?”
Trong khi ai để ý, Chu Dịch thở phào nhẹ nhõm.
Câu chuyện xoay chuyển, thật sự là tuyệt vời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-lua-dao-so-mot-the-gioi-cyber/chuong-86.html.]
…
“Cái gì?”
Chương Doanh Doanh c.ắ.n răng, ném xác đống x.á.c c.h.ế.t, thì thấy nụ của Diêu Nhã, trông thật đáng sợ.
“Bởi vì cô là Kim An Na thật, Kim An Na thật thế .”
Diêu Nhã một góc nào đó trong sương mù.
Trong sâu thẳm của sương mù, Kim An Na thật đang im lặng .
Cô giãy giụa phản kháng hết sức, nhưng miệng cô một đôi tay bịt .
Cả tay và chân cùng cơ thể cô đều những đôi tay khác giữ c.h.ặ.t, chỉ để mắt và mũi để cô thể và thở.
Có từ sáu, bảy, tám đôi tay.
Ít nhất bốn bắt cóc cô !
Điều đáng sợ nhất là... những đôi tay đều giống , từ khớp xương đến cách cử động, đều mang một sự quen thuộc kỳ lạ.
Kim An Na dùng hết sức , những bắt cóc cô , ánh mắt suýt khiến cô ngất xỉu!
— Những kẻ bắt cóc cô chính là cô !
Đằng cô bốn Kim An Na giống hệt cô , họ dùng bảy tay tám chân để giữ cô , kéo cô đến một góc khuất để giấu .
“U... u... u...”
Kim An Na sợ hãi vô cùng, hỏi những cùng gian song song của cô tại bắt cóc cô , nhưng chỉ mới phát vài âm thanh một Kim An Na khác đá bụng, khiến cô thể thốt lên lời.
Kim An Na vốn sống trong nhung lụa, từ nhỏ sống cuộc sống tiểu thư, chịu đựng chuyện , ngay lập tức cô im lặng, dám lên tiếng.
Cô xuyên qua làn nước mắt mờ ảo đá , giống cô , nhưng gì đó khác biệt, ít nhất cô sẽ để thắt lưng kim loại trong quần jean, cách ăn mặc quê mùa thế !
Cô mà mặc thế ngoài, sẽ các con nhà giàu trong khu vực chế giễu mất.
Người lên tiếng, với những Kim An Na khác đang bắt cóc cô :
“Lần là cô hai, đến lượt đúng ? cũng chờ đợi hơn nửa năm mới cơ hội thế .”