Chu Dịch hoảng hốt phanh gấp, dừng xe ở góc đường cao. Tất nhiên, dừng xe cũng vì sợ Diêu Nhã tự động phá hủy xe.
Chu Dịch đầu cô gái trong ghế , cô chẳng liên quan gì đến Diêu Nhã mạng, lạ gì khi gọi cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o mạng đầu tiên!
Còn giờ thế danh tính cô là Diêu Nhã, giống hệt với hình ảnh mạng...
"Thật kỳ diệu , cô thậm chí thể chỉnh sửa ảnh, tạo một phiên bản từ cách xa mấy vạn năm ánh sáng, nhờ cô mà mới thể ở đây."
Cũng vì lý do mà Diêu Nhã mang Văn Nhã , thể để một danh tính cho hai sử dụng ?
" cô thể g.i.ế.c !"
Chu Dịch gần như phát điên, với cảm giác chính nghĩa mạnh mẽ bẩm sinh, giờ như đống lửa, việc chọn đồng đội với một tội phạm liệu là quyết định đúng đắn ?
Diêu Nhã nhún vai: "Đùa thôi, sẽ g.i.ế.c cô ."
Nếu g.i.ế.c , ngay khi gặp đầu, Diêu Nhã muôn vàn cách để xử lý Văn Nhã mà ai , giờ chỉ là đ.á.n.h ngất cô , nghĩa là chuyện vẫn còn thể thương lượng.
"Vậy cô định gì?"
"Nhốt cô , giam cầm trong nhà Haywood."
Giữa họ chỉ một Diêu Nhã công khai xuất hiện, chuyện sẽ giải quyết, cần g.i.ế.c mới thể giải quyết vấn đề.
Nghĩ đến đây, Diêu Nhã khỏi tự hào về lòng của : "Trời ạ, thật sự quá bụng."
"Wow, cô định nghĩa ' bụng' ." Chu Dịch nghĩ thầm, từ g.i.ế.c biến thành giam cầm trái phép, thật sự khá hơn ?
dù nữa, chỉ cần còn sống là , chuyện ai mà ?
Vậy là, Chu Dịch, Diêu Nhã ảnh hưởng một cách vô thức, lái xe đưa hai Diêu Nhã về khu đèn đỏ Haywood, thậm chí sự xúi giục của Diêu Nhã, giúp cô bê Văn Nhã bất tỉnh một căn phòng tối tăm.
Và chính là khóa cửa.
Chu Dịch: ...
"Chính nghĩa sụp đổ ."
"Anh ." Diêu Nhã cho Chu Dịch một ngụm nước, vẫy tay bảo rời :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-lua-dao-so-mot-the-gioi-cyber/chuong-105.html.]
"Cô sắp tỉnh , những chuyện còn , sẽ rõ với cô ."
"Được , nhưng cô hứa với , tuyệt đối đừng tay." Chu Dịch nghiêm túc yêu cầu,
"Ít nhất cũng một công dân ."
Có một khoảnh khắc, Diêu Nhã cảm thấy tìm đồng đội mà là một vật cản, một cảnh sát lắm lời như ?
"Biết ."
Cô lơ đãng đáp, khi tiễn Chu Dịch , lên lầu rót cho một cốc cà phê giả, một bộ đồ thoải mái.
Sau khi công việc tất, Diêu Nhã trở căn phòng nhỏ, lúc Văn Nhã tỉnh .
"Ây..." Văn Nhã ôm lấy cổ, cứng đờ dậy từ nền lạnh lẽo, đầu óc vẫn còn mơ màng... "Đây là ?"
"Đây là nhà của cô mà, cô nhớ ?"
Diêu Nhã mở miệng Văn Nhã nhớ những gì khi ngất .
Cô hoảng hốt cửa phòng với ổ khóa vàng, những thanh sắt chắn ngang, và gian tối tăm xung quanh. Cả cô nổi lên từng đợt da gà.
"Thả !"
Văn Nhã run rẩy phụ nữ mặt, cuối cùng cũng nhận , cô là mã code sống , cô chính là một con quái vật!
" cần danh tính nổi tiếng của cô, vì khi rời khỏi thế giới , cô ở đây, thể cả."
Diêu Nhã dừng một chút, ánh mắt lên cánh tay gầy guộc của Văn Nhã, tiếp:
"Dĩ nhiên, là một lãnh chúa chuyên chế, nếu cô rời cũng , nhưng một điều kiện..."
Văn Nhã ngẩng đầu Diêu Nhã, "Điều kiện gì?"
"Đánh bại ."
Chưa dứt lời, Văn Nhã lập tức lao tấn công Diêu Nhã.
Có lẽ cô hiểu lầm, hai dáng vẻ khá giống , đều yếu ớt như những mỹ nhân bệnh tật, nên mới can đảm tấn công.