Kế Hoạch Giải Cứu Não Yêu Đương - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 09:13:40
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần thứ mười một, rốt cuộc cũng " nắm quyền" thực thụ. Ta xuyên thành hệ thống, mà trở thành mẫu của Tô Mạt Nhi.

【Nhiệm vụ thất bại.】 【Nhiệm vụ tiếp tục.】

Vừa mở mắt , thấy một hài nhi chừng năm tuổi đang cuộn tròn bên cạnh, bỗng chốc ngây .

"Mẫu , tỉnh ?"

Đứa trẻ thấy mở mắt, lập tức kinh ngạc đến mức mắt trợn tròn, nhưng thấy phản ứng, nụ mặt nó dần thu , dè dặt kéo kéo tay áo : "Mẫu ?"

Hóa , xuyên thành Diệp thị - mẫu của Tô Mạt Nhi. Thời điểm , cốt truyện gốc còn bắt đầu, Tô Mạt Nhi vẫn còn là một đứa trẻ trắng trẻo, mềm mại như cục bột nhỏ. Điều nghĩa là, vẫn còn thời gian để bẻ thẳng cái "não yêu đương" của nàng từ trong trứng nước.

"Mẫu ? Người ? Người chứ ạ?"

Tô Mạt Nhi đôi mắt hạnh trong veo như nước, ngoan ngoãn đáng yêu. Ta mỉm dịu dàng, nhịn mà xoa đầu nó: "Mẫu ."

Nào ngờ, nàng rụt cổ vì sợ hãi, đó là vẻ kinh ngạc giấu nổi sự vui sướng, chủ động dụi đầu lòng bàn tay : "Mẫu ."

Ta thấy kỳ lạ, tại nàng sợ hãi sự đụng chạm của chính mẫu như ? Ngay giây , ký ức nguyên chủ ùa về, lập tức hiểu tất cả.

Tô Mạt Nhi tuy là nữ nhi duy nhất, nhưng thực tế, phụ mẫu chẳng hề thật lòng thương xót nàng. Khi nàng lên ba, Tô phụ đem Mộ Dung hai tuổi về nhà. Tô phụ say mê thiên phú võ học của Mộ Dung, dồn hết tâm huyết bồi dưỡng thành kế thừa. Còn Tô mẫu thì chỉ lấy phu quân trời, cũng cực kỳ yêu quý Mộ Dung.

Đối với con gái ruột duy nhất là Tô Mạt Nhi, Tô phụ thì lãnh đạm, Tô mẫu thì bận xoay quanh phu quân, chỉ cần lo cho nàng ăn mặc đầy đủ là xong, ngoài chẳng còn gì khác.

Cuối cùng cũng hiểu vì Tô Mạt Nhi coi trọng Mộ Dung đến thế. Bởi vì từ nhỏ nàng cách Tô mẫu đối xử với Tô phụ để khuôn mẫu cho chính . Hơn nữa, vì tính cách cô độc, nàng chỉ mỗi Mộ Dung bạn, thanh mai trúc mã, lâu dần, Mộ Dung trở thành tất cả sinh mệnh của nàng.

Ngoài sân, Tô Mạt Nhi đang chống cằm, Mộ Dung luyện đao với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Mộ Dung ca ca, thật hâm mộ , thể cùng phụ học đao pháp. Chẳng giống , ngay cả thanh đao cũng nhấc nổi."

Mộ Dung (lúc năm tuổi) liếc nàng đầy vẻ khinh thường: "Muội ngốc thế , ước chừng ngay cả khẩu quyết cũng thuộc nổi."

Tô Mạt Nhi cúi đầu, càng thêm thất lạc. Mộ Dung ưỡn n.g.ự.c, hất cằm kiêu ngạo: " , sẽ bảo vệ ."

Tô Mạt Nhi ngẩng phắt đầu lên, mừng rỡ: "Vâng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-hoach-giai-cuu-nao-yeu-duong/chuong-5.html.]

Gân xanh trán giật giật. Ta từ cột đình bước : "Mạt Nhi."

"Mẫu !" Tô Mạt Nhi bật dậy. Mộ Dung cũng lười biếng thẳng, sống lưng chẳng thèm cúi: "Sư nương."

Ta chẳng thèm để ý đến , trực tiếp dắt tay Tô Mạt Nhi: "Lúc nãy chẳng con với , con cũng theo phụ học võ ?"

"Phụ dạy, mẫu dạy. Chúng tự bảo vệ lấy , đừng trông chờ kẻ khác, ?"

Tô Mạt Nhi tuy còn mơ hồ, nhưng thấy học võ là niềm vui sướng lấn át tất cả: "Vâng! Nữ nhi học!"

Gương mặt Mộ Dung chút cảm xúc, nhưng đáy mắt lóe lên tia khinh miệt. Hắn học theo cái thói của Tô phụ, vốn chẳng coi Diệp thị - chỉ quanh quẩn xó bếp - gì, và đương nhiên cũng coi thường cả Tô Mạt Nhi.

Tô phụ thấy tiếng náo động, liền chạy đến quát: "Mạt Nhi còn nhỏ, học võ cái gì mà học? Đừng mang nó đây loạn!"

Ta chắn mặt Tô Mạt Nhi, thẳng gã phu quân hờ: "Phu quân, ông đừng quên, sân diễn võ một nửa là của nhà họ Diệp ."

Tô phụ kinh ngạc sự đổi của thê t.ử, cau mày thiếu kiên nhẫn: "Nó là con gái, gả cho nhà t.ử tế là , học võ gì?"

Tô Mạt Nhi sợ hãi trốn lưng . Ta trừng mắt Tô phụ: "Ông thà dạy một đứa trẻ cùng huyết thống, cũng nguyện ý dạy con gái ruột của ?"

Ông càng cáu tiết: "Bà thì cái gì? Dung nhi thiên phú dị bẩm, chắc chắn sẽ rạng danh đao pháp nhà họ Tô!"

Ta lạnh. Phải, chỉ rạng danh, mà còn dùng chính đao pháp ông dạy để lấy mạng cả nhà ông đấy!

"Hừ, Mộ Dung dù thiên phú đến thì tính cách vẫn là kẻ bạc tình. Ăn nhờ ở đậu mà dám chê Mạt Nhi ngu ngốc, loại thế thái nhân tình , e rằng cũng chẳng nhớ nổi ơn dưỡng d.ụ.c!"

Mộ Dung nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ hung ác. Tô phụ bênh vực chằm chập, mắng : " là hạng đàn bà vô tri! Dung nhi, đừng chấp nhặt với bà !" Nói xong, lão dắt Mộ Dung bỏ .

"Mẫu ... Nữ nhi học nữa... Người đừng vì con mà cãi với phụ ..." Tô Mạt Nhi lúc mới năm tuổi, cảnh tượng liền sợ hãi nức nở.

Ta thở dài, xổm xuống lau nước mắt cho con bé: "Mạt Nhi, mẫu cãi , mẫu là đang đòi công bằng cho con."

"Mẫu hối hận vì đây lơ là con, chỉ xoay quanh phụ con, coi Mộ Dung như con đẻ mà chiều chuộng. Mẫu thấy coi thường con, còn sẽ bảo vệ con... Mẫu chợt nhận , con mới là truyền nhân thực sự của đao pháp họ Tô, dựa ngưỡng vọng một ngoại nhân?"

 

Loading...