Ta sợ đến phát khiếp, nhưng vì để thành nhiệm vụ, vẫn gồng diễn vai một bà lão chính nghĩa vô ngần.
"Tô cô nương, đừng vì lão mà ủy khuất chính !"
Tô Mạt Nhi mở to mắt, đầy bất lực và bàng hoàng. Viền mắt đỏ hoe, nghẹn ngào: "Tô cô nương, những lúc , ngày nào lão cũng nhớ về lão già nhà mà đến cạn nước mắt đấy!"
"A, những lời đó, để trong lòng mới thấy thấm thía cái vị đắng chát ."
Tô Mạt Nhi rơi lệ: "Bà bà..."
Mộ Dung thiếu kiên nhẫn liếc , lạnh lùng hạ lệnh: "Bịt miệng bà , đưa !"
"Ngươi dám!" Tô Mạt Nhi rốt cuộc cũng lấy tinh thần, trâm cài tóc đ.â.m rách da cổ, m.á.u tươi chảy xuống đỏ thẫm. Ánh mắt Mộ Dung thoáng qua một tia hoảng loạn. Hắn tiếp tục hạ lệnh, nhờ đó mà ở .
Ta nở một nụ thê lương với Tô Mạt Nhi: "Lão hồ đồ cả đời, khổ sở cả đời, đến lúc già cũng chẳng ai bên cạnh. vốn dĩ, lão thể sống một cuộc đời khác..."
Ta thở dài, đầy nuối tiếc, dặn dò: "Tô cô nương , lão sống thế là đủ , con tuyệt đối đừng vì mà bước vết xe đổ đó nhé."
Nói xong, dứt khoát đưa cổ lưỡi đao của tên lính bên cạnh. Máu b.ắ.n tung tóe, đổ gục xuống.
Đau! Đau thấu trời xanh!
Từ lúc c.ắ.t c.ổ đến khi tắt thở chỉ vài giây, nhưng với nó dài như cả một thế kỷ. Trước khi nhắm mắt, thấy ánh mắt kinh ngạc và chấn động tột độ của Tô Mạt Nhi, cũng thấy vẻ mặt biến sắc của Mộ Dung. Tốt lắm, giáng một đòn tâm lý chí mạng cuộc tình .
Hồn lìa khỏi xác, xổm trong gian hệ thống, ôm cái cổ "vẫn còn cảm giác đau" mà xem truyền hình trực tiếp.
Một khắc trôi qua, phấn khích đến mức nhảy múa. Không uổng công liều mạng! Tô Mạt Nhi tuy vẫn bắt về, nhưng khi Mộ Dung cưỡng ép nàng, nàng dùng d.a.o đ.â.m thương! Nàng còn mắng là đồ vô liêm sỉ, ích kỷ! Nhìn dáng vẻ hề lay chuyển của nàng nam chính, cảm động rơi nước mắt.
Thế nhưng, nửa canh giờ , màn hình hiển thị cảnh Mộ Dung và Tô Mạt Nhi trong đêm động phòng hoa chúc, suýt chút nữa là hộc m.á.u mà c.h.ế.t thêm nữa.
Kết cục vẫn y hệt hai . Chỉ khác là , Tô Mạt Nhi "lạnh nhạt" với Mộ Dung hẳn... hai ngày mới tha thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-hoach-giai-cuu-nao-yeu-duong/chuong-3.html.]
Tại tha thứ? Vì Mộ Dung tung tin giả rằng sắp c.h.ế.t, Tô Mạt Nhi liền hớt hải chạy đến. Sau đó, dùng di vật của phụ mẫu nàng chế thành một chiếc mũ phượng, quỳ xuống cầu xin. Thế là nàng lệ nóng quanh tròng, tha thứ, tha thứ và tha thứ!
【Nhiệm vụ thất bại.】 【Nhiệm vụ bắt đầu .】
4
"Tiểu thư, Tướng quân về ."
Mở mắt , thấy một tỳ nữ đang lo sợ bẩm báo: "Ngài còn... còn mang theo một nữ t.ử họ Tô."
Nhìn gương, thấy một nữ t.ử dung mạo diễm lệ nhưng lạnh lùng, hít sâu một . Lần thứ mười , xuyên thành Thẩm Sơ — vị hôn thê thanh mai trúc mã của Mộ Dung.
Trong nguyên tác, Thẩm Sơ là một "nữ chính ngôn tình ngược" điển hình ở một góc độ khác: gia thế hiển hách, thủ đoạn sắc sảo, tinh thông binh pháp, mệnh danh là "Nữ Gia Cát". Nàng yêu Mộ Dung, dốc hết tâm sức phò tá lên ngôi vị hoàng đế, để cuối cùng cưng nựng Tô Mạt Nhi.
Ta dậy: "Dẫn gặp Tô cô nương."
Gặp Tô Mạt Nhi, tâm trạng vô cùng phức tạp. Công bằng mà , nàng đáng thương, nhưng cái "não yêu đương" của nàng khiến thể nào tiêu hóa nổi.
Ta từ cao xuống nàng, lạnh lùng : "Ngươi chính là nữ nhân mà Mộ Dung bất chấp tất cả để mang về? Ngươi , phụ ngươi chính là kẻ thù g.i.ế.c phụ của Mộ Dung ?"
Tô Mạt Nhi sững sờ, ngước đầy vẻ tin nổi.
Ta tiếp tục bồi thêm: "Phụ mẫu ngươi hại cửa nát nhà tan, khiến ăn nhờ ở đậu nhà ngươi bao nhiêu năm, hận ngươi là . ..." Ta cúi , thẳng mắt nàng: "Ta là vị hôn thê của , thấy ngươi trong phủ . Ta sẽ giúp ngươi bỏ trốn."
Mộ Dung nhốt Tô Mạt Nhi ở một ngôi vườn hẻo lánh nhất. Hắn bận rộn quân vụ, nhưng cứ cách mấy ngày đến đó. Ban đầu, nào cũng hầm hầm rời với vết cào cổ.
Ta đang âm thầm chuẩn kế hoạch đưa nàng , thì thuộc hạ báo : Đêm qua, Mộ Dung ở đó, và gọi nước tắm tận hai .
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay. Ha, miệng thì thù sâu như biển, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà , kết quả vẫn là " thể trung thực" hơn cái mồm.