Kế Hoạch Giải Cứu Não Yêu Đương - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 09:12:16
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta thừa nước đục thả câu, bắt đầu diễn vở kịch "tâm bệnh".

Nàng một, mười. Tiếng nức nở của còn thê lương, bi t.h.ả.m hơn cả nàng, khiến Tô Mạt Nhi đang chìm trong u sầu cũng giật kinh hãi.

"Bà bà? Người ?"

Nàng lau vội nước mắt, dè dặt đẩy vai : "Người gặp ác mộng ?"

Ta lảo đảo dậy, quệt ngang dòng lệ, nặn một nụ mệt mỏi đắng cay:

"Cô nương, để con chê . Lão thấy cảnh ngộ của con, chợt nhớ đến cái lão già đoản mệnh nhà !"

Tô Mạt Nhi mở to mắt, bày tư thế sẵn sàng lắng và đồng cảm. Thế là bê nguyên cái cốt truyện cẩu huyết , chỉ tên đổi họ kể cho nàng .

Ta kể rằng cha vốn là một tú tài tiếng, phu quân của phụ mẫu mất sớm, phụ nuôi nấng dạy bảo từ nhỏ. Chúng là thanh mai trúc mã, thuận lý thành chương mà kết tóc xe tơ. Nào ngờ, phu quân kẻ mê hoặc, lún sâu bài bạc lối thoát.

Hắn bán sạch hồi môn của , hại c.h.ế.t phụ , đến cả hai đứa con gái nhỏ cũng bán thanh lâu rõ tung tích.

Kết thúc câu chuyện, thở dài một tiếng đầy hoài niệm: "... mà, lúc lão già đó đ.á.n.h bạc, ông đối với lắm."

Tô Mạt Nhi chấn động : "Bà bà! Hắn... bán cả mẫu của mà!"

Ta gật đầu lia lịa: "Phải đó, nhưng lúc trong nhà túng quẫn, mẫu bán nhà giàu nô tì, ít vẫn còn miếng cơm để ăn, cũng coi như là một lối thoát!"

Nhịp thở của Tô Mạt Nhi bắt đầu dồn dập: " còn hại c.h.ế.t cả phụ !"

Khóe mắt trào lệ: "Cũng ! tất cả đều là hiểu lầm thôi!"

Đồng t.ử Tô Mạt Nhi run rẩy, vẻ mặt khó coi vô cùng: "Hắn còn bán cả hai đứa con gái của nữa."

Ta òa lên nức nở: "Phu quân , tuy là bán thanh lâu, nhưng nếu vận khí , gặp tú bà t.ử tế thì !"

Sắc mặt Tô Mạt Nhi từ trắng chuyển sang xanh mét: "... Người... còn cái gì nữa?"

Ta càng thương tâm hơn: "Lão già đó c.h.ế.t sớm quá, nhớ ông khôn nguôi!"

Tô Mạt Nhi im lặng. Hồi lâu , nàng mới gian nan thốt lên một câu: "Người... nghỉ ngơi sớm . Phụ mẫu suối vàng chắc cũng thấy đau lòng như ."

Nói xong, nàng như chạy trốn mà chui tọt chăn của .

Ta giả vờ thút thít thêm một lúc mãn nguyện xuống. Nghe khác khuyên bảo ngàn , bằng tận mắt chứng kiến một kẻ "não yêu đương" cấp độ nặng mang sự đả kích trực diện thế .

Trong lời dối thêu dệt, "" vốn là một khuê nữ nhà lành, chỉ vì gả sai mà tan cửa nát nhà, cha c.h.ế.t con ly tán, bản mang đầy bệnh tật. Còn kẻ thủ ác — "phu quân" , cả đời hưởng thụ sự hy sinh của "" mà chẳng trả bất cứ giá nào.

Giống hệt như Mộ Dung trong nguyên tác . Hắn tuy mồ côi, nhưng nhà họ Tô nuôi nấng, từ nhỏ từng nếm mùi khổ cực. Sau đoạt quyền, tạo phản, đều như thần trợ giúp. Từ đầu đến cuối, vết thương nặng nhất chịu chính là lúc cầu xin Tô Mạt Nhi tha thứ, tự đ.â.m một nhát bụng .

Nhát d.a.o đó thậm chí còn chẳng chạm tới nội tạng, khiến Tô Mạt Nhi xót xa đến c.h.ế.t sống .

Lại thêm đám hầu của Mộ Dung ở bên cạnh kẻ xướng họa, kể lể lúc Mộ Dung "đấu tranh tâm lý" đau khổ , lúc nhớ thương Tô Mạt Nhi thì dằn vặt thế nào... tóm là biến Mộ Dung thành kẻ thê t.h.ả.m nhất thế gian.

Và thế là Tô Mạt Nhi tha thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-hoach-giai-cuu-nao-yeu-duong/chuong-2.html.]

thực tế thì ?

Cái gọi là "đấu tranh" của chính là dễ dàng tin lời một ả xanh, trực tiếp định tội cho vị ân sư nuôi dạy , chút do dự mà sát hại cả nhà họ Tô.

Cái gọi là "đau khổ" của chính là một mặt cùng đám quý nữ dây dưa để thâu tóm quyền lực, mặt khác ráo riết truy tìm hành tung của Tô Mạt Nhi để hành hạ nàng cho thỏa .

Mộ Dung miệng thì leo lẻo mối thù, cả đời thể tha thứ, chạm Tô Mạt Nhi cũng thấy ghê tởm, mà vẫn thể "phân " khiến nàng m.a.n.g t.h.a.i tận hai cơ đấy!

Sự thật là những gì Mộ Dung với Tô Mạt Nhi còn tàn nhẫn và ghê tởm hơn cả gã "phu quân" mà bịa đặt gấp vạn .

Ta tin, khi "tấm gương sáng" là đây, Tô Mạt Nhi vẫn thể chút khúc mắc mà bao dung cho như hai kiếp .

Suốt những ngày đó, gần như ngày nào cũng lôi "phu quân" quá cố để tụng niệm bên tai nàng. Ta kể về những lúc đối với , giả vờ vô tình nhắc đến việc nếu năm xưa gả cho , lẽ một cuộc đời rạng rỡ bao.

vẫn luôn miệng "cam tâm tình nguyện", bởi vì " yêu ", và " cũng yêu ". Ta thà chịu đói chịu khổ, cũng giữ khư khư cái thứ "tình yêu" mục nát chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng đó.

Ta diễn vai một kẻ lụy tình còn trầm trọng hơn cả Tô Mạt Nhi.

Dần dần, mỗi khi mang vẻ mặt "hạnh phúc" để kể về phu quân, Tô Mạt Nhi lộ biểu cảm như thấu hồng trần, chán chẳng buồn . Thậm chí, khi thấy bắt đầu bệnh tật hành hạ, nàng còn lên tiếng khuyên nhủ:

"Nếu phu quân bán con gái thanh lâu, giờ đây đến nỗi cô độc thế ." "Nếu năm đó thành cùng , giờ chắc con cháu đầy đàn, chịu khổ sở như hiện tại."

Công bằng mà , ngoại trừ cái bệnh "não yêu đương" di căn đối với Mộ Dung , nàng hội tụ đầy đủ phẩm chất của một nữ chính tiêu chuẩn: thông minh, quả cảm, kiên cường, và đặc biệt là lương thiện, ơn báo đáp.

Thế nên, mỗi khi thấy thái độ của nàng lung lay một phân, thầm mở cờ trong bụng.

, cái ngày định mệnh đó cũng tới.

3

Mộ Dung dẫn binh bao vây tiểu viện rách nát. Hắn sai thô bạo túm lấy , dùng mạng già để uy h.i.ế.p Tô Mạt Nhi theo trở về.

Tô Mạt Nhi rút trâm cài tóc kề sát cổ họng , đôi mắt đỏ hoe vì uất hận: "Thả bà bà , sẽ theo ngươi về!"

Mộ Dung nhếch môi tà mị: "Tô Mạt Nhi, nàng nghĩ giờ nàng còn tư cách để điều kiện với ?"

Lưỡi đao lạnh lẽo kề cổ dễ dàng rạch rách lớp da mồi màng, nhăn nheo. Ta kinh hồn bạt vía, tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt.

c.h.ế.t sống hai , vẫn sợ đến mức căng cứng, cảm giác như tim sắp ngừng đập. Chẳng cách nào khác, dù là xuyên , nhưng cảm giác ở thế giới đều là thật.

Đau là thật, mà cái c.h.ế.t cũng là thật.

"Mạt Nhi cô nương... đừng !" Ta run rẩy thét lên, nước mắt nước mũi giàn dụa đúng chất một bà lão nhát c.h.ế.t: "Lão già , c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi! Con đừng vì cái hố lửa đó! Con quên chuyện của 'phu quân' ? Kẻ trái tim, dù con hy sinh đến c.h.ế.t cũng chẳng mủi lòng !"

Mộ Dung , ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh . Hắn như một con sâu cái kiến đáng ghét: "Lão già lắm lời, câm miệng!"

Chuôi kiếm của nện mạnh n.g.ự.c , khiến hộc một ngụm m.á.u tươi.

"Bà bà!" Tô Mạt Nhi hét lên thất thanh, cây trâm trong tay nàng run rẩy dữ dội.

Ta rạp đất, thở thoi thóp nhưng vẫn cố liếc nàng. Mạt Nhi , diễn đến mức , nếu con còn định 'gương vỡ lành' thì bà thật sự sẽ tức đến mức nhảy dựng từ mồ lên đấy!

 

Loading...