Kế Hậu Thanh Nhàn: Cung Đấu Không Bằng Tấu Hài - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:44:17
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hậu cung vụ Hoắc tướng quân "về vườn" thì yên tĩnh đến lạ thường. Đám phi tần giờ đây mỗi thấy bóng dáng phượng bào của từ xa là tự động giải tán nhanh như quân Nguyên, đứa nào dám bén mảng gần để "thử vai" xanh nữa. vốn định tận hưởng những ngày tháng cá mặn, ăn no ngủ kỹ, nhưng ông trời vẻ thất nghiệp.

Nước lân bang – Đại Kim, vốn là một cường quốc phương Bắc, nhân dịp mừng thọ Thái hậu sai một đoàn sứ giả mang theo sính lễ đến kinh thành. Nói là chúc thọ, nhưng thực chất là đến để "dằn mặt" triều đình . Nghe đoàn sứ giả mang theo ba câu đố "vô giải" và một loạt các trò chơi kỳ quái, tuyên bố nếu ai giải , triều đình cắt ba thành trì biên giới để quà cầu hòa.

trong cung Khôn Ninh, gặm hạt dưa Thanh Trúc tường thuật tình hình chiến sự tại điện Thái Hòa.

— "Nương nương, cả dàn Hàn lâm viện đều đang vò đầu bứt tai. Câu đố đầu tiên là để xỏ một sợi chỉ mảnh qua một viên ngọc lục bảo lỗ hổng xoắn ốc chín khúc lắt léo bên trong. Các đại thần dùng đủ cách mà sợi chỉ cứ đến khúc thứ hai là kẹt cứng!"

phun vỏ hạt dưa cái "pạch", tặc lưỡi:

— "Cái trò con nít mà cũng khó đám tiến sĩ giấy đó ? Thanh Trúc, chuẩn y phục, chúng xem kịch thôi!"

Tại điện Thái Hòa, khí căng thẳng đến mức ruồi bay cũng dám vỗ cánh. Tiêu Hoán ngai vàng, gương mặt lạnh như tiền, đôi mắt hiện lên sự sốt ruột. Phía , một gã sứ giả Đại Kim với bộ râu quai nón rậm rạp đang đắc ý:

— "Bệ hạ, chẳng lẽ trung nguyên rộng lớn, nhân tài như lá mùa thu mà ai xỏ nổi một sợi chỉ ? Nếu , lời hứa cắt thành trì..."

— "Khoan !"

Tiếng hô của vang lên thanh thót, phá tan bầu khí ngột ngạt. khoác lên bộ phượng bào lộng lẫy nhất, trang điểm theo phong cách "nữ vương quyền lực", chậm rãi bước điện.

Tiêu Hoán thấy , lông mày khẽ nhếch lên, trong mắt hiện lên một tia hy vọng xen lẫn lo lắng:

— "Hoàng hậu, nàng đến đây gì? Đây chỗ chơi đùa."

Ta khẽ cúi thi lễ, nụ môi vô cùng rạng rỡ:

— "Khởi bẩm Bệ hạ, thần ở hậu cung trò vui, nên đến góp vui một chút. Mấy cái trò vặt vãnh , cần gì đến các đại thần đại trí tuệ, để một nữ nhân yếu đuối như thần giải quyết là ."

Sứ giả Đại Kim khẩy: "Hoàng hậu nương nương, đây là ngọc cửu khúc, lỗ hổng bên trong nhỏ hơn sợi tóc, xoắn ốc phức tạp. Người định dùng cách gì?"

Ta rằng, sai mang đến một đĩa mật ong và một con kiến nhỏ. Ta bôi mật ong một đầu lỗ của viên ngọc, đầu buộc sợi chỉ chân con kiến thả nó . Chỉ trong chớp mắt, con kiến vì thèm mùi mật ong bò ngoằn ngoèo qua chín khúc quanh, mang theo sợi chỉ xuyên qua đầu bên một cách nhẹ nhàng.

Cả đại điện lặng ngắt như tờ, đó là tiếng vỗ tay sấm dậy. Tiêu Hoán , khóe môi khẽ cong lên đầy tự hào.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

— "Câu thứ hai!" — Sứ giả mặt biến sắc, lấy hai thỏi vàng giống hệt về kích thước, hình dáng, cả trọng lượng khi cầm tay — "Đây là vàng ròng, nhưng một thỏi là vàng thật, một thỏi là đồng thau mạ vàng tinh xảo đến mức thợ kim cũng khó phân biệt. Không dùng lửa đốt, dùng d.a.o cắt, cái nào là thật?"

Đám quan bắt đầu xì xào: "Không đốt cắt thì kiểu gì?"

thầm trong bụng: Các bác ơi, đây là kiến thức vật lý cấp hai thôi mà!

Ta sai mang đến một chậu nước đầy tận miệng:

— "Thả cả hai . Thỏi nào nước tràn nhiều hơn thì đó là vàng giả (đồng khối lượng riêng nhỏ hơn vàng, cùng khối lượng thì thể tích đồng sẽ lớn hơn). Hoặc đơn giản hơn, cứ thả chúng dung dịch axit mạnh ( tự chế từ giấm đậm đặc và muối), cái nào sủi bọt là giả ngay!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-hau-thanh-nhan-cung-dau-khong-bang-tau-hai/chuong-9.html.]

Tất nhiên, dùng cách đo thể tích cho nó thanh nhã. Kết quả chính xác đến mức sứ giả Đại Kim đổ mồ hôi hột.

— "Câu cuối cùng!" — Gã sứ giả còn ngạo mạn nữa, giọng run run — "Đây là một khúc gỗ tròn, hai đầu to nhỏ bằng chằn chặn, vân gỗ đều tăm tắp. Làm đầu nào là gốc, đầu nào là ngọn?"

Ta ngáp một cái thật dài, vẻ lười biếng:

— "Thả nó xuống nước. Đầu nào chìm sâu hơn một chút thì đó là gốc, vì phần gốc gỗ bao giờ cũng đặc và nặng hơn phần ngọn. Trò đến đứa trẻ lên ba ở quê thần cũng , sứ giả mang đến đây thấy ngại ?"

Ba câu đố phá trong vòng đầy mười lăm phút. Uy tín của triều đình lên cao v.út, đám sứ giả Đại Kim xám xịt mặt mày, định lủi thủi rút lui. là ai? là Thị hậu, lên sân khấu là diễn cho đến khi khán giả " thét" mới thôi!

— "Khoan sứ giả!" — Ta gọi giật giọng — "Người mang đố sang đây, triều đình giải xong. Để tỏ lòng hiếu khách, cũng một câu đố nhỏ dành cho quý quốc. Nếu các giải , sẽ xin Bệ hạ miễn cho các việc bồi thường thành trì."

Sứ giả , mắt sáng lên: "Xin nương nương cứ đề!"

Ta sai mang một tờ giấy, vẽ một hình tam giác vuông và lên đó công thức: $a^2 + b^2 = c^2$.

— "Đây là bài toán 'Phượng hoàng tung cánh'. Các hãy tính độ dài cạnh huyền nếu hai cạnh góc vuông là 3 và 4. Và quan trọng hơn, hãy chứng minh tại như bằng lập luận hình học."

Đám sứ giả cầm tờ giấy, những ký hiệu lạ lẫm $a, b, c$ mà như mật mã thiên thư. Bọn họ tụm năm tụm ba, tính toán đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, dùng cả bàn tính nhưng càng tính càng loạn. Định luật Pythagoras với bọn họ lúc còn khó hơn cả việc hái trời.

Sau một canh giờ, sứ giả quỳ sụp xuống: "Thần... thần giải ! Hoàng hậu nương nương đúng là thần tiên giáng thế, học vấn uyên thâm, chúng thần xin tâm phục khẩu phục!"

Tiêu Hoán cao, bằng ánh mắt còn là sự kinh ngạc nữa, mà là một sự sùng bái tuyệt đối. Hắn dậy, dõng dạc tuyên bố:

— "Đại Kim thua cuộc, nộp mười vạn lượng vàng phí chúc thọ Thái hậu, và vĩnh viễn nhắc đến chuyện biên giới!"

Tiệc tan, trong cung Khôn Ninh, Tiêu Hoán cứ quanh , như một sinh vật lạ từ hành tinh khác đến.

— "Thẩm Ninh, nàng rốt cuộc học những thứ đó ở ? Con kiến, chậu nước, cả cái hình tam giác 'a b c' quái dị nữa?"

ung dung gặm đùi gà, chân gác lên ghế (thói quen bỏ ):

— "Thần , lúc thần đập đầu bàn, linh hồn thần du ngoạn đến một nơi gọi là 'Trường học mười hai năm'. Ở đó, bọn họ dạy những thứ cho trẻ con thôi mà. Bệ hạ cần quá ngưỡng mộ, nếu ngoan, mỗi tối thần sẽ dạy một bài toán."

Tiêu Hoán bật , kéo lòng, thở ấm áp:

— "Trẫm học toán, trẫm chỉ học cách để khóa c.h.ặ.t trái tim của vị Hoàng hậu tài hoa thôi. Thẩm Ninh, nàng trẫm thấy... nếu một ngày nàng, cung điện sẽ trở nên vô nghĩa nhường nào."

ngẩn , miếng đùi gà cầm tay bỗng thấy nặng trịch. Trong thâm tâm thầm nghĩ: Trời ạ, nam chính tung thính cực mạnh! Kiểu chắc về hiện đại nổi mất. Mà thôi, ở đây cơm ngon, trai , còn 'thần đồng' vật lý, toán học... cũng tệ lắm nhỉ?

Góc của Sứ giả Đại Kim:

Hoàng hậu của Trung Nguyên ! Nàng chắc chắn là một phù thủy phương Nam! Ta về báo cho Quốc vương, tuyệt đối gây chiến, nếu nàng sẽ dùng mấy cái hình tam giác để đ.á.n.h sập thành trì của chúng mất!

Loading...