Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 254: Khương Sanh vô tâm vô tính
Cập nhật lúc: 2026-03-23 10:37:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy thì cho em , em thế nào mới đúng đây!"
Khương Sanh rống lên:
"Em chỉ trở con gái, là chính , nhưng mà...
Anh nhà họ Tạ nhắm Khương Thanh Lê như thế nào.
Em sợ lắm chứ, em sợ c.h.ế.t.
Nếu thể bảo vệ em, nếu rằng em cứ công khai phận con gái mà c.h.ế.t, thì em can đảm hơn ."
Phó Hàn Thanh im lặng.
Khi cô còn trong phận đàn ông, ít nhiều còn chút khả năng cạnh tranh, nhưng nếu Khương Sanh trở thành phụ nữ, dám tưởng tượng tình cảnh của sẽ khó khăn đến mức nào.
Vừa ý thức phận con gái của Khương Sanh sẽ bại lộ , tất cả bọn họ đều sẽ cô chằm chằm như hổ đói, bắt đầu thấy lòng hẹp hòi, bắt đầu ghen tuông một cách vô cớ.
Rõ ràng là nên buông bỏ, trở mối quan hệ thầy trò mà.
"Sao gì nữa?"
Khương Sanh khó hiểu.
"Dạo thực sự luôn im lặng, dáng vẻ cũng vui.
Em cũng buồn .
Em chỗ nào , rõ ràng thể thẳng mà, em đều thể sửa.
Đừng lúc nào cũng mắng em như .
Sao em xứng đáng yêu thương chứ, thế là quá nặng lời Thanh ạ."
Phó Hàn Thanh lưng về phía cô, cố gắng nén nước mắt trong.
"Có lẽ em chỉ là xứng đáng để yêu thôi, của em, là do tự chuốc lấy."
Là do tự chuốc lấy, khi mà cứ cố chấp chẳng thể buông bỏ cô.
Khương Sanh tiến gần Phó Hàn Thanh, lưng và nhẹ nhàng ôm lấy .
"Anh đừng tự hạ thấp , đừng dùng những lời lẽ khó như để hình dung về bản chứ.
Đều tại em, bàn bạc với về chuyện giả c.h.ế.t .
Bây giờ em biến trở thành Khương Sanh cũng khó , chẳng lẽ biến thành chuyện kinh dị ?
Khương Sanh sống từ cõi c.h.ế.t, đáng sợ bao nhiêu."
Phó Hàn Thanh: "..."
Cảm nhận cái ôm của Khương Sanh, một cái ôm từ phía thật nhỏ bé, trái tim một nữa rối loạn.
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là 77.]
Anh quả nhiên vẫn luôn tự chuốc lấy khổ sở như .
"Anh Thanh, thông minh như thế."
Khương Sanh vẫn lo lắng cho Tạ Tranh.
"Anh thể nghĩ cách giúp em, đừng để Tranh tiếp tục uống rượu giải sầu nữa ?
Em thực sự lo cho dày của .
Lo đến mức đôi khi em lấy mạng sống của tiền cược, để cược rằng lẽ sẽ để tâm đến việc em là con gái và lừa dối .
Cược rằng ngay cả khi em là Khương Thanh Lê, cũng sẽ g.i.ế.c em."
Phó Hàn Thanh: "..."
"Chuyện của các đừng hỏi ."
Phó Hàn Thanh dứt khoát gỡ hai bàn tay đang ôm eo .
"Muộn , về nghỉ ngơi ."
"Vậy xem em nên cược ?"
"Đừng hỏi , , cũng chẳng quan tâm đến chuyện giữa hai ."
"Dù nữa em cũng là học trò của , Tranh cũng là em của mà, quan tâm chứ?"
"Bây giờ em bắt đầu nhận rõ phận của Khương Sanh?"
Phó Hàn Thanh đối mặt với cô.
"Bây giờ thừa nhận là học trò của ? Khương Sanh."
"Vì chúng duy trì quan hệ thầy trò, chứ quan hệ nam nữ phức tạp, nên em mới thế mà."
Khương Sanh vẻ mặt vô tội :
"Em vẫn luôn theo ý đấy thôi."
"Có còn nên khen em một câu là ngoan ngoãn ?"
Khương Sanh đỏ mặt, ghé sát đầu gần .
"Nếu thấy ngoan thì cho Thanh xoa đầu ."
" là vô tâm vô tính mà Khương Sanh."
Khương Sanh: "?"
Lại nữa chứ, lời cũng , lời cũng xong.
Anh đẩy Khương Sanh khỏi phòng .
"Đã là thầy trò thì đừng nửa đêm chạy phòng , xin hãy tự trọng."
Cánh cửa "rầm" một cái đóng sầm .
Khương Sanh: "..."
Còn khó đoán hơn cả Tranh lúc nữa.
Khương Sanh rời khỏi phòng Phó Hàn Thanh, liền sang phòng của Tạ Tranh.
Cô bên cạnh giường , gương mặt đỏ bừng, chẳng là do rượu do , trông tiều tụy và tan vỡ vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-254-khuong-sanh-vo-tam-vo-tinh.html.]
Khương Sanh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đàn ông, lòng vẫn thấy xót xa.
"Xin nhé Tranh, em vẫn thấy sợ hãi.
Em cũng với thế nào rằng em là con gái, cũng là Khương Thanh Lê.
Em sợ hận em, cũng sợ c.h.ế.t."
Tạ Tranh mơ hồ thấy điều gì đó, đang say khướt, đôi mắt nửa nhắm nửa mở gương mặt quen thuộc, biểu cảm quen thuộc, phản ứng đầu tiên chính là Tiểu Sanh nhi của trở về.
Anh chộp lấy tay phụ nữ, nhất quyết buông.
"Tiểu Sanh nhi, là em Tiểu Sanh nhi?"
"Không ."
Khương Sanh hoảng loạn, rút tay nhưng Tạ Tranh giữ c.h.ặ.t thả.
"Tiểu Sanh nhi, em cho đây?
Mất em ?
Bác sĩ dày , lẽ uống thêm chút nữa, uống thật nhiều rượu , thì thể gặp em, thể sớm tìm em.
Anh sẽ ôm hũ tro cốt của em để nhận em.
Chúng nhất định đoàn tụ."
"Anh."
Khương Sanh chút khó tin.
"Anh vì Khương Sanh mà c.h.ế.t ?"
"Không Tiểu Sanh nhi, sống còn ý nghĩa gì nữa chứ?"
"Vậy còn Khương Thanh Lê thì ?"
"Nhắc đến con đàn bà đê tiện đó gì?"
Tạ Tranh chút thiếu kiên nhẫn.
"Con đàn bà đó đến giờ vẫn tìm thấy, tìm nhất định sẽ băm vằn ả .
Em đừng bảo nương tay đấy.
Khương Thanh Lê thủ đoạn tàn nhẫn, đối xử với những bên cạnh vô cùng độc ác!
Anh yêu em như , tuyệt đối sẽ để ả sống sót xuất hiện trong tầm mắt của !
Ả c.h.ế.t!"
Khương Sanh run bần bật.
Cô thận trọng hỏi dò:
"Anh... Dạo đang điều tra Khương Thanh Lê ?"
"Vẫn luôn tìm kiếm, chút manh mối ."
Tạ Tranh đáp:
"Nghe ả cắt tóc, phẫu thuật thẩm mỹ, diện mạo giống nữa.
Sau sẽ thông qua một biện pháp kỹ thuật, so sánh DNA để tìm chính xác ả, g.i.ế.c c.h.ế.t ả!"
Khương Sanh rụt tay , nhưng Tạ Tranh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhất định chịu buông.
"Tiểu Sanh nhi, dáng vẻ em mặc đồ nữ quá."
"Vậy vẫn thích dáng vẻ con gái của em ?"
"Anh thích em là vì em chính là em, liên quan gì đến giới tính cả."
" nếu em là con gái, chắc chắn cũng sẽ vui hơn một chút chứ?"
"Không quan trọng, đều quan trọng Tiểu Sanh nhi."
Tạ Tranh rúc cả đầu lòng Khương Sanh.
"Em là đàn ông, thể 'thụ' của em, phía sạch sẽ.
Em là phụ nữ, nếu chê bẩn, sẽ phẫu thuật để bản trở nên hồng hào sạch sẽ hơn, cũng để em thích Tiểu Tranh của ."
Khương Sanh thẹn quá liền bịt miệng .
"Trời ạ, đừng mấy lời hổ như nữa, kỳ quặc lắm."
Hơi thở của Tạ Tranh dần trở nên dồn dập, khẽ kéo một cái liền đè Khương Sanh xuống .
"Tiểu Sanh nhi, còn nhớ hôn em như thế nào ?"
Khương Sanh mặt .
"Anh đừng mấy lời đó, nghĩ đến thôi là thấy thẹn thùng ."
"Thẹn thùng thì chứ ."
Tạ Tranh dụ dỗ cô.
"Dáng vẻ thẹn thùng của Tiểu Sanh nhi nhà là mê nhất.
Bé con, giống như nhé, mở miệng , để hôn em thật kỹ nào, ?"
"Không ."
Khương Sanh một tay che mặt.
"Anh say , đừng nhảm.
Nếu em cứ mãi chẳng cưỡng sự cám dỗ của mất."
Tạ Tranh gạt tay cô , đưa lưỡi xuống, cúi cạy mở hàm răng đều đặn của cô, tiến thẳng trong, trêu đùa đầu lưỡi cô, mút lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn, dường như hút cạn cả linh hồn cô ngoài.
Khương Sanh luôn tài nào chống đỡ nổi.
"Bé con, dang chân nào."