Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 251: Phó Hàn Thanh không muốn thích Khương Sanh nữa
Cập nhật lúc: 2026-03-23 10:37:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Hàn Thanh thấy giọng của cô nhưng lòng chẳng còn gợn chút sóng nào, dù đối phương là đến cảm ơn.
Khương Sanh tiến về phía Phó Hàn Thanh xuống bên cạnh , tờ báo tay , cô cố gắng bắt chuyện:
"Anh Thanh, đang báo ."
Đối phương vẫn mảy may để ý đến cô.
Khương Sanh đành kiếm chuyện để , hy vọng Phó Hàn Thanh sẽ phản hồi một chút:
"Đọc báo lắm đấy ạ, rèn luyện khả năng hiểu, thêm bao nhiêu chuyện đại sự, hơn nữa còn... Còn nâng cao tốc độ nữa. Thật sự tuyệt đấy Thanh ạ."
Người vẫn cứ im lặng như cũ.
Khương Sanh bắt đầu cảm thấy chút ngượng ngùng, nhưng cô vẫn nỗ lực tìm cách trò chuyện:
"Vụ hỏa hoạn , nhờ mà em mới thể cởi sợi dây đó để tự cứu . Vậy nên, nếu , em suýt chút nữa mất mạng . Anh đúng là ngôi may mắn nhỏ của em đấy."
Phó Hàn Thanh vẫn một lời.
Khương Sanh tiếp tục cố gắng khơi gợi chủ đề:
"Hôm nay em đưa cơm cho Nhiên, đó..."
"Lúc em cần thì tìm đến , lúc cần thì chê phiền các ."
Phó Hàn Thanh kìm nén cơn giận suốt cả buổi sáng, đến tận bây giờ l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn thấy nghẹn , cơm nước cũng chẳng buồn ăn.
"Khương Sanh, em coi là cái gì?"
"Em chê phiền ."
"Bây giờ chê nữa ?"
Phó Hàn Thanh khẩy.
"Từng câu từng chữ em đều ghi tạc trong lòng, mà em nhẹ nhàng buông một câu là .
Thế chẳng là quên sạch ?
Em câu đó gây tổn thương cho lớn đến nhường nào, mà em quên !
Sao em thể quên cơ chứ?"
"Quên thì ạ?"
"Đã ư?"
Phó Hàn Thanh tức đến mức sắp .
"Cũng giống như việc em đ.á.n.h em một trận, em ghi hận trong lòng kịp nguôi ngoai, nhưng đó bà thản nhiên là quên , cứ như thể đó chẳng chuyện gì to tát.
em chuyện đó đè nặng trong lòng bao lâu ! Nó gây cho tổn thương lớn đến mức nào !
Anh bao giờ khắt khe với em, vẫn luôn nhẫn nhịn thứ vì cũng thấy cần thiết khiến em thêm gánh nặng.
Thế nhưng mỗi việc em đều khiến cách nào buông bỏ . Đều khiến sắp phát điên !"
"Đôi khi em thực sự chẳng hiểu đang gì nữa."
Khương Sanh càng lúc càng mịt mờ.
"Vậy nên cứ thẳng , rốt cuộc em thế nào là mà.
Cần gì mấy chuyện như thế, em thực sự hiểu nổi nên thấy bối rối.
Em thấy hình như đang nghĩ quá nhiều , cứ luôn nghi thần nghi quỷ, kiểu như kiếm chuyện để gây sự , em nghĩ nên nghĩ thoáng một chút, đừng tự chuốc lấy bực bội ."
"Vậy em thấy đây là của , đúng ?"
Phó Hàn Thanh gầm lên:
"Em thể thấu hiểu cho tất cả , duy chỉ là em hiểu nổi.
Vậy mà em còn dám với rằng em yêu nhất là !
Khương Sanh, em bao giờ hành động nào chứng tỏ là yêu nhất ! Em !"
"Em là của , đừng lúc nào cũng hung dữ như thế, em thích như ."
"Vậy thì em đừng thích nữa."
Phó Hàn Thanh dậy lưng về phía cô, kìm mà rơi nước mắt.
Cô thậm chí còn chẳng nhớ những gì.
Thế là thế nào chứ?
Dùng của để mời Tạ Tranh uống ngay mặt mà cũng nhớ, cùng Tạ Tranh uống chung một chén mặt cũng chẳng nhớ, chê pha đắng ngắt cũng quên sạch.
Ngủ với xong bảo cũng nhớ, ngủ với xong còn bảo ảnh hưởng đến cô và trong lòng cũng chẳng nhớ luôn!
Tạ Tranh bảo cô những lời tuyệt tình với , cô cũng y hệt, cô bảo cô thích Tạ Tranh, bảo đừng quấy rầy nữa.
Cô thậm chí còn thể hẹn hò với Thời Yểm, tuyên bố họ đang quen ngay mặt !
Rốt cuộc cô coi là cái gì đây?
Đến cuối cùng, tất cả chỉ còn một câu "Em quên ", bảo đừng chuyện bé xé to, đừng nghi thần nghi quỷ, đừng kiếm chuyện gây sự, hãy nghĩ thoáng một chút.
Bảo nghĩ thoáng thế nào đây?
Tự bịt mắt để huyễn hoặc về tình yêu của cô dành cho ?
Cái tình yêu hề tồn tại đó, chẳng lẽ dựa sự ảo tưởng của ?
Vậy nên, Khương Sanh cô rốt cuộc yêu từ bao giờ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-251-pho-han-thanh-khong-muon-thich-khuong-sanh-nua.html.]
Khương Sanh cảm thấy như thực sự mệt mỏi:
"Không hiểu tại mỗi em tìm , đều như cả. Trước đây rõ ràng thế mà.
Có vì em thích nên mới trở nên như ? Thế thì em thích nữa là chứ gì."
Phó Hàn Thanh :
"Em thích thì gì khác biệt ? Sau cũng sẽ để tâm đến lời em nữa."
"Hôm nay em qua đây chỉ kể với là lúc lên xe buýt em gặp kẻ sàm sỡ! Vậy thôi."
Khương Sanh cũng chẳng thêm nữa, mới kể một nửa định bỏ , Phó Hàn Thanh cuống quýt giữ cô :
"Em cái gì?"
"Chẳng bảo sẽ để tâm đến lời em nữa ?"
Khương Sanh bực dọc đáp:
"Bây giờ em xong đấy. Anh buông tay để em ."
"Chuyến xe nào? Cụ thể là mấy giờ?"
Khương Sanh im lặng, thèm đoái hoài đến .
Phó Hàn Thanh sốt sắng, kìm mà cao giọng: "Anh hỏi em là chuyến nào!"
"Anh hung dữ thế gì!"
"Nói cho , chuyến nào, mấy giờ."
"Không nhớ."
Khương Sanh hất tay Phó Hàn Thanh , nhất quyết đòi .
Phó Hàn Thanh lo lắng một nữa tiến lên ngăn cô :
"Hắn chạm ? Có bắt nạt ?"
[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là 73.]
"Chẳng bảo sẽ để tâm đến lời em nữa ?"
Phó Hàn Thanh: "..."
Phó Hàn Thanh nhất thời cứng họng, nhưng cuối cùng vẫn xuống nước: "Anh lo cho em."
[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là 74.]
Khương Sanh cảm nhận chắc là Phó Hàn Thanh vẫn nỡ bỏ mặc , cô lập tức thấy an tâm, còn sợ mất nữa:
"Chẳng bảo sẽ để tâm đến lời em nữa ?"
"Anh xin ."
Khương Sanh thấy hưởng thụ, lúc mới kể tiếp:
"Thôi , nữa, em đến cảm ơn là vì dạy em bao nhiêu bản lĩnh, ít nhất em cũng thể đối phó với hạng xa đó, hơn nữa..."
Khương Sanh khoe chiếc nhẫn tay :
"Hoàn nhờ chiếc nhẫn Yểm tặng , em đ.á.n.h lui .
Anh đừng lo nữa. Hơn nữa em còn cùng Lệ Tiện đưa đến đồn cảnh sát , tự em thể giải quyết ."
Phó Hàn Thanh bấy giờ mới yên tâm.
Khương Sanh nước lấn tới, tiến gần Phó Hàn Thanh, nép sát :
"Anh hết giận ? Hết giận thì đối với em như nhé, mà, em thể mất , em nỡ xa ."
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là 76.]
"Cứ như thôi."
Phó Hàn Thanh cũng nghĩ thông suốt .
"Sau sẽ ngủ với em nữa, cũng sẽ đe dọa em và...
Anh sẽ luôn đối với em, giống như đối với học trò của , cũng chỉ thể là học trò thôi.
Anh nghĩ thông ."
"Học trò gì cơ chứ."
Khương Sanh chút vui.
"Anh cứ coi em là thích là mà, em thích em, tại đổi chứ.
Anh thích thì đừng kìm nén bản , em cũng thích , như thế mà."
"Không !"
Phó Hàn Thanh dứt khoát phản bác.
"Anh thích em nữa, cũng chỉ bồi dưỡng em như học trò của thôi.
Em yên tâm, em vẫn sẽ mất , vẫn thể dựa dẫm như cũ.
Anh cũng hiểu rõ, em đối với chỉ sự dựa dẫm chứ hề tình cảm nam nữ.
Vậy nên cần cưỡng cầu gì."