Khương Sanh cắt sandwich hai phần, cô và Tạ Tranh mỗi một nửa:
"Anh vất vả , cùng ăn ạ.
Có qua , lát nữa em cũng sẽ một phần, hai đứa chia là đủ no thôi."
Khương Sanh tủ lạnh lấy sữa, rót đầy hai ly.
Cô uống sữa , còn Tạ Tranh thì bắt đầu ăn bánh mì.
Ngay khi Tạ Tranh nếm thử miếng bánh tự , liền dứt khoát cầm lấy phần của Khương Sanh định vứt thẳng thùng rác cùng với phần dở dang của .
Khương Sanh vội ngăn : "Chuyện gì ? Sao vứt thùng rác?"
"Dở quá, xin ."
Tạ Tranh cúi đầu thấp xuống.
"Anh cứ tưởng sẽ ngon lắm nên mới cho em ăn, nhưng thật sự là tệ quá."
Khương Sanh nếm thử, nhưng Tạ Tranh cho:
"Đừng ăn, thấy tự ti lắm.
Làm chẳng bằng một góc của , thật sự tồi tệ, xin ."
Sự hèn mọn của Tạ Tranh khiến Khương Sanh thấy xót xa, cô giật lấy miếng bánh tay , an ủi:
"Anh Tranh của em chính là món ngon nhất thế gian !
Chẳng ai bì kịp ."
"Sanh nhi..."
Khương Sanh c.ắ.n một miếng, bánh mặn một chút, nhưng may mà đến nỗi khó nuốt:
"Ngon mà, hợp khẩu vị của em."
"Rõ ràng là mặn."
"Em thích ăn mặn mà."
Khương Sanh bắt đầu ăn ngon lành.
"Anh Tranh thế là khéo, đây là bữa sáng ngon nhất mà em từng ăn đấy."
Phó Hàn Thanh bước khỏi phòng thì thấy đoạn hội thoại đó.
Nhìn thấy hai bọn họ vui vẻ bên .
Thật nực , bắt chịu trách nhiệm, bắt chịu trách nhiệm cái gì cơ chứ?
Anh bữa sáng cho họ bao nhiêu , mỗi cho Khương Sanh đều đặc biệt dụng tâm.
Vậy mà trong mắt cô, tất cả đều bằng một đầu tiên Tạ Tranh tự xuống bếp hỏng,
Anh luôn chỉ là sự lựa chọn thứ hai, luôn chỉ là một kẻ thế rẻ mạt, nhưng tại Khương Sanh cứ hết đến khác gieo cho hy vọng?
Thật tàn nhẫn.
Coi như món đồ chơi, bắt sống như một trò hề.
Một thiên chi kiêu t.ử như Phó Hàn Thanh lòng tự trọng đương nhiên cực kỳ cao, dẫu cũng là kế vị tiếp theo của xứ Hoa Hồng.
Vậy mà vì Khương Sanh, càng sống càng t.h.ả.m hại, chẳng còn chút tôn nghiêm.
Anh tuyệt đối sẽ để Khương Sanh nắm thóp thêm nào nữa.
Ngày hôm qua chỉ là tai nạn, từ nay về , tuyệt đối kiềm chế! Tuyệt đối lạnh lùng! Tuyệt đối để cô đạt mục đích.
Sau khi Khương Sanh và Tạ Tranh thưởng thức xong bữa sáng của , nhân viên giao hàng chuyển một cây đàn piano đến ký túc xá, đặt ngay tại phòng khách.
Đây là món quà do Tạ Tranh đặt mua,
Nhân lúc Phó Hàn Thanh còn đang mẩy, thừa thắng xông lên, liên tục lung lay trái tim Khương Sanh, khiến cô xoay chuyển tình cảm về phía mới .
Anh tin đời góc tường nào mà đào đổ .
Đợi đàn piano lắp đặt xong, nhân viên rời , Tạ Tranh mới xuống phím đàn, nóng lòng thử sức.
Anh gảy lên khúc nhạc trong chiếc hộp nhạc từng tặng cô đây, tự khẽ hát theo một lượt, khơi gợi những ký ức cũ.
Anh Khương Sanh ghi nhớ từng khoảnh khắc yêu cô.
Lần , nhất định buông tay dễ dàng!
"Đối với tất cả về em, cách nào kháng cự."
"Đối với tương lai, bao giờ ngừng tưởng tượng."
Hành động của Tạ Tranh khiến lòng Khương Sanh rối bời hết sức.
Kết hợp với đoạn video mà ông chủ cửa hàng gửi khi đó, tưởng tượng những lời lúc tặng hộp nhạc,
Khương Sanh thực sự khó lòng chống đỡ.
Quả thực, cô từng quên .
Nên chỉ cần Tạ Tranh bày tỏ một chút thôi, cô kìm chế nổi bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-223-f4-khong-tuoc-xoe-duoi-phan-1.html.]
Đó chính là Tạ Tranh của cô.
[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Tạ Tranh +5, hiện tại là 40.]
Một khúc nhạc kết thúc, tim Khương Sanh đập loạn nhịp.
Tạ Tranh đầu cô.
Gương mặt mê và xinh đó khiến nhịp tim cô càng nhanh hơn nữa.
Tạ Tranh dậy, đến mặt cô, khẽ vuốt ve gương mặt cô:
"Sanh nhi của , đàn ?"
"Anh cứ thế , lỡ em rung động thì ?"
Khương Sanh thốt theo bản năng.
"Rối bời quá ."
Lệ Tu Nhiên: "!"
Thời Yểm: "!"
Phó Hàn Thanh: "!"
Bị tiếng nhạc thu hút phòng khách, Lệ Tu Nhiên, Thời Yểm và Phó Hàn Thanh lập tức "vỡ trận", thực sự là sốt ruột đến phát điên .
[Lệ Tu Nhiên thức tỉnh ý chí 5%, tổng cộng 15%]
"Cái gì mà ghê gớm chứ?"
Lệ Tu Nhiên cắt ngang bầu khí ngọt ngào của họ.
"Chẳng qua là đàn một khúc nhạc thôi ? Không còn tưởng là Nữ Oa, khả năng khai thiên lập địa đấy!"
"Khai thiên lập địa là Bàn Cổ."
Tạ Tranh bụng nhắc nhở.
"Còn vá trời mới là Nữ Oa."
"Đừng mà khoe mẽ ở đây!"
Lệ Tu Nhiên càng giận hơn.
"Bản lĩnh của Lệ Tu Nhiên ở mấy cuốn sách rách !"
Lệ Tu Nhiên lấy hạt óc ch.ó, bước tới mặt Tạ Tranh:
"Dùng tay bóp nát hạt óc ch.ó, ?"
Tạ Tranh: "..."
Thấy Tạ Tranh gì, Lệ Tu Nhiên đầy tự tin.
Khương Sanh giải vây cho Tạ Tranh:
"Tay bóp hạt óc ch.ó thì quá trương , chắc chẳng ai ?
Tay sẽ thương, chảy m.á.u mất? Hoạt động nguy hiểm thế nhất đừng nên thử."
"Làm gì mà nghiêm trọng thế?"
Lệ Tu Nhiên trực tiếp bóp nát hạt óc ch.ó.
" chỉ cần dùng tay là , chẳng đau chút nào.
bóp hạt óc ch.ó cũng dễ dàng như các bóp đậu phụ thôi."
Một hạt vẫn đủ, Lệ Tu Nhiên còn bóp nát cả táo, cam, mít, dưa hấu trong ký túc xá .
Khương Sanh: "!"
"Dưa hấu..."
Khương Sanh há hốc mồm.
"Dưa hấu mà cũng bóp nát ? Quá cường , lợi hại thật đấy."
[Độ hảo cảm của Lệ Tu Nhiên +1, hiện tại là -55.]
Lệ Tu Nhiên khoanh tay n.g.ự.c, cả vênh váo hẳn lên:
"Bẩm sinh đấy! Chỉ lão t.ử mới thôi."
Nói xong, Lệ Tu Nhiên tới bàn ăn:
"Bóp nát quả dưa hấu thì tính là cái gì, lão t.ử còn thứ lợi hại hơn nhiều."
"Rầm" một tiếng, bàn ăn Lệ Tu Nhiên c.h.ặ.t đôi:
"Cậu Tạ Tranh? Đàn ông là chuyện bằng sức mạnh."
Khương Sanh: "!" Đây còn là con ?