Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 195: Khương Sanh và Phó Hàn Thanh cãi nhau

Cập nhật lúc: 2026-03-19 12:49:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Sanh cúi thấp đầu, nghĩ đến việc sớm muộn cũng về nhà:

"Hình như , cách nào ở bên cả đời, cách nào ..."

Phó Hàn Thanh dời tầm mắt, cắt ngang lời cô định : "Anh bạn, cả một đời."

"Cũng mà, em..."

"Cho dù bạn, em cũng sợ Tạ Tranh hiểu lầm ghen tuông, đúng ?"

Phó Hàn Thanh chằm chằm mắt cô:

"Anh luôn rõ đáp án mà.

tự đa tình, cứ nhất quyết hỏi."

"Anh Tranh và em chia tay , chắc sẽ ghen , em..."

"Gió lớn lắm, trong sớm ."

Khương Sanh thêm gì nữa, ngoan ngoãn theo Phó Hàn Thanh bệnh viện.

Chẳng hiểu , Thanh cứ ngắt lời cô.

Càng nghĩ cô càng thấy khó chịu trong lòng.

Đang , đến cổng bệnh viện, Khương Sanh bỗng nổi đóa:

"Tại cứ thích ngắt lời em thế? Bây giờ em đang thấy giận đấy."

"Anh ."

"Lời em khó đến thế ?"

"Phải."

Khương Sanh bước đến mặt Phó Hàn Thanh, nắm c.h.ặ.t hai tay trực tiếp nện cho hai đ.ấ.m:

"Khó chỗ nào chứ! Sao thể bảo một đứa con gái chuyện khó cơ chứ!

Anh thế thật là đáng ghét! Anh chuyện ?"

"Em thì chuyện quá nhỉ!"

Phó Hàn Thanh cũng kích động:

"Em chuyện, tại cứ luôn chọn những lời để !

Em thừa điều gì, mà em cứ lặp lặp để nhấn mạnh."

"Em chọn lời hồi nào?"

"Lời nào em cũng thế."

"Vậy rốt cuộc xem là chỗ nào chứ!"

"Anh ."

"Anh thì em !"

"Nếu em thực lòng để tâm đến , em sẽ tự , và cũng nên hiểu rõ."

Hai bên giằng co, Khương Sanh sững tại chỗ, đầu óc cuồng suy nghĩ mãi mà vẫn tài nào hiểu nổi.

Trong lòng cô chỉ một tiếng : Tâm tư đàn ông đúng là mò kim đáy biển.

"Em…"

Khương Sanh xoay cho cuồng đầu óc, vốn dĩ đang đầy bụng tức giận, nhưng khi cho lú lẫn thì tính khí cũng như tự bỏ nhà :

" em là nhà tâm lý học, chứ."

"Em nhà tâm lý học, em thể thấu cảm với tất cả , nhưng duy chỉ là em thể thấu cảm , đúng ?"

"…"

Khương Sanh cuống quýt: " và những khác giống ."

"Em đúng đấy."

Phó Hàn Thanh đỏ hoe đôi mắt: "Tất cả đều quan trọng hơn .

Em thể thấu cảm với bất kỳ ai, thể an ủi, thể quan tâm.

Duy chỉ đối với là một cái tát, duy chỉ đối với là lợi dụng và ngừng lợi dụng.

Cần thì em gọi đến, cần thì ném .

Anh là con ch.ó để em thích thì gọi đến, thích thì đuổi ?"

"Em hề như ."

"Em như , nhưng em luôn như thế."

Lại càng lú hơn .

Khương Sanh cảm thấy nào cũng cãi Phó Hàn Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-195-khuong-sanh-va-pho-han-thanh-cai-nhau.html.]

ý đó, cô chỉ là...

Khương Sanh cũng chẳng còn thể gì, và nên cái gì nữa.

"Thôi bỏ ."

Khương Sanh dứt khoát giật lấy túi đồ từ tay Phó Hàn Thanh:

"Hôm nay em cảm thấy tính tình lớn quá, về nghỉ ngơi , bình tĩnh một chút.

Em chăm sóc Tranh đây."

Khương Sanh nghĩ chắc Phó Hàn Thanh gặp chuyện gì vui nên cả ngày tâm trạng mới tồi tệ, trút giận lên cô.

Nghĩ đến đây, Khương Sanh thấy nhất là nên để Phó Hàn Thanh yên tĩnh một , về nghỉ ngơi cho khỏe thì hơn.

Khương Sanh xách túi đồ, bước thang máy lên phòng bệnh của Tạ Tranh.

Còn Phó Hàn Thanh lặng tại chỗ, theo bóng lưng cô khuất dần cửa thang máy, nước mắt kìm mà rơi xuống.

Người đàn ông ngẩng đầu nén lệ trong, lẳng lặng cầu thang bộ lên .

Đến cửa phòng bệnh của Tạ Tranh, vì cửa đóng c.h.ặ.t nên thể thấy Khương Sanh đang ở bên trong bầu bạn với Tạ Tranh.

Dường như xác nhận cô an , mới rời khỏi bệnh viện.

Vừa ngoài, liền gọi điện cho Đỗ Xuyên.

Đỗ Xuyên lập tức bắt máy: "Ngài dặn dò gì ạ?"

Phó Hàn Thanh tên bệnh viện: "Dạo hãy để mắt tới cô , đừng để cô gặp nguy hiểm."

"Vậy còn ngài..."

" gặp cô ."

Phó Hàn Thanh cúp máy, thẫn thờ bờ tường bồn hoa bên ngoài bệnh viện lâu.

Anh từng ô cửa sổ phòng bệnh đang sáng đèn, ánh mắt vô tình dừng ở căn phòng của Tạ Tranh.

Cho đến khi đèn tắt, ánh sáng trong phòng bệnh lịm hẳn.

...

Ngày hôm .

Tạ Tranh tỉnh dậy, thấy Khương Sanh đang gục đầu bên giường bệnh của .

Anh định dậy nhưng sợ cô thức giấc nên dám cử động.

Thấy chai nước biển cạn sạch, đáng lẽ gọi y tá đến , nhưng vẫn nỡ phiền giấc ngủ của Khương Sanh.

Khi y tá , thấy chai nước hết mà bệnh nhân vẫn đang cắm kim tiêm thì giật kinh hãi:

"Sao gọi thế ? Người nhà kiểu gì mà ngủ quên mất ?"

Tiếng quát của y tá khiến Khương Sanh giật tỉnh giấc, y tá nhanh ch.óng chai nước mới:

"Tình trạng còn ngủ cơ chứ? Chẳng bảo cô để mắt tới ?"

Thấy Khương Sanh mắng, Tạ Tranh cũng cuống lên:

"Là của , để ý nên quên gọi, liên quan đến cô ."

"Cũng may là kịp lúc, trẻ các đúng là đem tính mạng trò đùa."

Y tá khỏi phàn nàn:

"Máu trào ngược lên cả đây , tay đau , cảm giác gì ? Nhìn nhà đến ngẩn ngơ luôn ?"

Khương Sanh vết bầm tím và chỗ sưng tấy tay Tạ Tranh, lòng đầy tự trách:

"Đều tại em, hiểu ngủ quên mất, em... Em lo cho quá, ngủ nên... Em xin ."

"Không , đau mà."

Khương Sanh dậy: "Em mua bữa sáng cho , đợi em nhé."

Khương Sanh bước khỏi phòng bệnh thì thấy Đỗ Xuyên.

ngạc nhiên nên chủ động chào hỏi: "Đỗ Xuyên, cũng ở đây ? Anh cũng bệnh ?"

"Anh bảo đến."

"Anh ?"

"Phó Hàn Thanh."

"Vậy Thanh ?"

"Anh gặp cô."

Khương Sanh: "..." Vẫn còn đang giận ?

 

 

 

Loading...