Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 160: Vương tử ngoại quốc Đạm Đài Độ Xuyên
Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:36:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em là đồ ngốc ?"
Thời Yểm gõ nhẹ lên đầu Khương Sanh một cái.
"Sao dám đe dọa ?
Em dám đăng thì nền tảng cũng chẳng dám duyệt ."
Một tiếng s.ú.n.g "đoàng" vang lên, camera trực tiếp b.ắ.n nát vụn.
Thời Yểm thổi nhẹ đầu nòng s.ú.n.g:
"Giờ thì ? Em còn thể đe dọa bằng cái gì nữa?"
Khương Sanh nắm c.h.ặ.t hai tay, đ.ấ.m thùm thụp .
Thời Yểm thuận thế ôm lấy eo cô:
"Sao lực tay yếu thế ? Chưa ăn cơm ?"
Khương Sanh đ.ấ.m thêm một cái, chẳng ngờ khiến đàn ông nảy sinh cảm giác:
"Có vẫn ngủ thêm nữa ? ngại ."
"Em ngại!"
Khương Sanh cố ý hát bài ca để khiến mất kiểm soát cảm xúc.
"11, 22, 33..."
Giọng hát mang theo tiếng nấc nghẹn ngào khiến Thời Yểm chẳng thể nổi nữa:
"Đủ ! Còn hát nữa tin g.i.ế.c em ?"
"Anh bắt nạt em, em cứ hát đấy!"
Khương Sanh vốn dĩ ngang bướng, hát, nhưng vì giọng run rẩy và đầy sợ hãi nên hề đáng yêu mà giống như đang gào lên:
"11..."
Nghe bài hát , cô gái mặt, Thời Yểm một nữa nhớ về dáng vẻ tủi đau lòng của cô bé năm .
Anh đành mủi lòng thỏa hiệp:
"Được ! giặt."
Khương Sanh lập tức nín bặt, chính cô cũng ngờ bài hát linh nghiệm đến thế.
"Vậy…"
Khương Sanh nước lấn tới.
"Vừa nãy nổ s.ú.n.g em sợ phát , xin em ."
Thời Yểm: "?"
Thấy vẻ mặt Thời Yểm chút hung dữ và im lặng gì, Khương Sanh sợ hãi lùi hai bước:
"Anh, mà xin là em... Em sẽ 11..."
Thời Yểm: "..."
Không để Khương Sanh cơ hội hát tiếp, Thời Yểm nhanh ch.óng lên tiếng: "Xin ."
Khương Sanh ngẩn , rõ ràng là vẫn kịp phản ứng.
Cô hề nghĩ rằng dễ chuyện đến thế, khiến cô lúc nảy sinh chút tò mò.
"Tại bài hát phản ứng như ?"
Khương Sanh cẩn thận dò hỏi:
"Bài hát lai lịch gì đặc biệt, tình cảm gì đặc biệt với nó ?"
"Dù bài hát cũng thuộc về em, em cũng chẳng tư cách để hát nó."
Thời Yểm tháo ga giường xuống, định mang giặt.
Khương Sanh cũng hỏi thêm nữa, chỉ theo phòng tắm.
Cô vệ sinh cá nhân, còn Thời Yểm thì nghiêm túc giặt ga giường.
Nhìn dáng vẻ Thời Yểm giặt đồ, Khương Sanh đ.á.n.h răng :
"Nếu bài hát mang bóng ma tâm lý cho thì nhất định cho em , em sẽ hát nữa.
Vì em rõ ý nghĩa của nó đối với là gì, nên chỉ nghĩ đến việc tự vệ mới cứ hát mãi như thôi.
nếu đó thực sự là một chuyện tệ thì em sẽ hiểu cho , , em sẽ ngoan hơn."
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -65.]
"Đôi khi em ngốc đến mức khiến chẳng nỡ tay."
Thời Yểm đầy bất lực.
"Thực sự mà g.i.ế.c em thì bảo ngược đãi trẻ em mất."
"Em trẻ em, em là lớn ! Em trưởng thành !"
"Thế tính nết con nít như ?"
Câu khiến Khương Sanh nhớ đến quá khứ của , cô hề che giấu mà trực tiếp thú nhận:
"Vì bác sĩ , tuổi tâm lý của em ngưng trệ.
Thế nên trông mới giống như kẻ trí tuệ kém ."
Nghe Khương Sanh mô tả, Thời Yểm chút lúng túng nên chuyển chủ đề, cô lún sâu vòng xoáy cảm xúc tiêu cực:
"Chẳng định học ? Đừng ngẩn nữa."
" !"
Khương Sanh sực nhớ , nhanh ch.óng quẳng những ký ức vui đầu.
Sau khi rửa mặt vội vàng, cô một bộ đồ thuận tiện chạy đến địa điểm lên lớp.
Vừa khỏi cửa, một đàn ông chặn đường cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-160-vuong-tu-ngoai-quoc-dam-dai-do-xuyen.html.]
"Phó thiếu bảo đưa đến địa điểm học."
"Anh, chứng minh chuyện ?"
Độ Xuyên trực tiếp gọi video cho Phó Hàn Thanh, Khương Sanh liền thấy đối phương trong điện thoại:
"Anh , là bảo đưa em học."
"Ừ."
Phó Hàn Thanh chủ động giới thiệu.
"Cậu tên là Độ Xuyên, là thư ký của , theo nhiều năm .
Em thể tin tưởng ."
"Dạ , em ."
Khương Sanh lúc mới theo Độ Xuyên lên xe.
Độ Xuyên khi thấy bốn chữ " tin tưởng" vẻ mấy vui mừng.
"Chào Độ Xuyên ạ."
Khương Sanh chủ động giới thiệu bản .
"Em tên là Khương Sanh, cũng thể gọi em là Tiểu Sanh."
Thế nhưng, đối phương chẳng hề đoái hoài gì đến cô.
Khương Sanh cũng thấy ngại, tiếp tục khuấy động khí:
"Anh Độ Xuyên ơi, là nước ngoài ạ? Em thấy nét mặt trông lạ, mang hướng ngoại quốc lắm."
Đối phương vẫn im lặng tiếng.
Khương Sanh nhanh ch.óng hiểu , lúc cô Độ Xuyên với ánh mắt đầy thương cảm:
"Hóa là một câm nhỏ .
Thật đáng thương, một trai thế , tuổi còn trẻ mà câm ?"
Độ Xuyên: "..."
Lần , Độ Xuyên cuối cùng cũng mở miệng: "Lúc nãy khi xuống lầu, chuyện ?"
Tiếng đột ngột khiến Khương Sanh giật b.ắ.n : "Anh, chuyện ."
Độ Xuyên: "..."
Thấy Độ Xuyên im lặng, Khương Sanh nhớ chuyện lúc xuống lầu...
Cô nhanh ch.óng nhớ , dường như lúc cô xuống nhà, chính Độ Xuyên bảo với cô là sẽ đón cô đến chỗ học.
"Vậy là chuyện, câm, nhưng mà…"
Khương Sanh hiểu.
"Anh câm, trả lời em?"
Độ Xuyên vẫn đáp .
Khương Sanh mở hé cửa sổ xe, chỉ đành tự một , coi Độ Xuyên như một cái thùng rác, bắt đầu luyên thuyên về chuyện của bản :
"Hôm nay thời tiết thật đấy, lạnh cũng nóng, thật dễ chịu."
Độ Xuyên: "..."
"Không hôm nay tiết cắm hoa sẽ học thế nào nhỉ, nhưng em khá là thích hoa đấy."
Khương Sanh hào hứng, hỏi Độ Xuyên.
"Anh thích hoa , Độ Xuyên?"
Độ Xuyên vẫn giữ im lặng.
Thấy im lặng, Khương Sanh hỏi nữa mà tiếp tục độc thoại:
"Không còn bao xa nữa, chỗ lái hình như xa khu trung tâm , nên chúng đến tiệm để học cắm hoa đúng ?"
Độ Xuyên: "..."
Thấy Độ Xuyên vẫn gì, Khương Sanh cảm thấy đang phiền :
"Có em ồn quá ? Làm phiền hả?"
Đối phương vẫn trả lời.
Khương Sanh chút áy náy, nhỏ giọng : "Vậy em nên ngậm miệng thì hơn."
"Không phiền."
"Thật sự phiền ?"
Khương Sanh mắt sáng rực lên.
"Em thấy hai chúng thiết lắm, trong xe mà gì với thì ngại lắm.
Cần một khuấy động khí, thấy đúng ?"
Đối phương im lặng.
Khương Sanh áp mặt cửa sổ xe, lên bầu trời:
"Chẳng hiểu , mỗi lên bầu trời, em nhớ nhà, nhớ của .
Cứ nghĩ rằng, em và đang cùng chung một bầu trời, hình như cảm giác xa cách cũng vơi phần nào?"
Độ Xuyên chút lay động, cũng nhớ đất nước của .
Chỉ là, hiện tại vẫn thể trở về.
Mà Khương Sanh lẽ cũng thể ngờ , đang lái xe cho cô chính là vương t.ử ngoại quốc "Đạm Đài Độ Xuyên".
Còn Phó Hàn Thanh chắc cũng ngờ rằng, thông qua một Khương Sanh đơn thuần để dò xét phận của Độ Xuyên, nhưng vô tình gieo xuống một mầm mống cho sự xuất hiện của một tình địch đáng gờm .