Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 145: Thay Hứa Chân Châu tặng quà sinh nhật cho Phó Hàn Thanh
Cập nhật lúc: 2026-03-16 12:45:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy Khương Sanh tăng điểm hảo cảm cho một con cá lên đến dương, trong khi vẫn đang ở âm, Kha Doãn cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Chẳng lẽ ngay cả một con cá cũng bằng ?
mà khoan …
"Nhân ngư?"
Kha Doãn bắt đầu lật xem các mô tả về thế giới trong sách, nhưng tạo sinh vật cơ chứ:
[Cậu nhất là giải thích cho rõ , tại trong sách của xuất hiện cái thứ ?
Đây là truyện ngôn tình hiện đại, chứ ngôn tình huyền huyễn.
Nhân ngư là cái kiểu gì ?]
[Thế gian chuyện lạ gì cũng .]
[Đã thể một vị Thần Sách như ngài, thì thể nhân ngư?]
[ là tác giả của cuốn sách , yêu cầu gạch bỏ !]
[Sau khi ngài tiến thế giới trong sách thì thể tùy ý gạch bỏ nhân vật tiểu thuyết nữa.]
[Nếu trật tự thế giới sẽ d.a.o động, thời gian ngài thể tồn tại cũng sẽ ngày càng ít .]
Kha Doãn im lặng.
Anh mới đến đây bao lâu, thể chấp nhận việc kịp ở bên Khương Sanh mà lìa đời sớm?
Tất nhiên là thể .
...
Chẳng mấy chốc đến ngày sinh nhật của Phó Hàn Thanh.
Ngày hôm .
Lúc Phó Hàn Thanh dạy cô về nghi thức bàn tiệc, Khương Sanh vẻ hăng hái: "Cái đó…"
"Lúc ăn , lúc ngủ lời."
Khương Sanh lập tức ngậm miệng, tiếp tục thưởng thức bữa sáng.
Tuy nhiên, Phó Hàn Thanh nhắc nhở: "Dao nĩa đừng để phát tiếng động, hãy nhẹ nhàng một chút."
Khương Sanh: “...”
Khương Sanh bèn trực tiếp dùng nĩa xiên một miếng bít tết lớn, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng rõ to.
Phó Hàn Thanh nhắc nhở: "Ăn đồ đừng để dính quanh miệng."
"Không dính quanh miệng thì ăn kiểu gì ạ?"
Phó Hàn Thanh chỉ vị trí bên khóe môi , dùng lời lẽ nhắc nhở:
"Nước sốt dính miệng trông mất mỹ quan; một ăn quá nhiều, tướng ăn sẽ khó coi."
Khương Sanh: "..."
Ở nhà, cô chẳng bao giờ gò bó cô ăn uống như thế cả, chỉ mong cô ăn nhiều một chút để trông trắng trẻo mập mạp cho đáng yêu, chỉ cần cô hạnh phúc vui vẻ là , dùng những quy tắc để gò bó cô.
" " Thanh rõ ràng là nghiêm khắc hơn cô nhiều.
Khương Sanh chỉ đành cắt thịt thành từng miếng nhỏ thật nhỏ, thế nhưng Phó Hàn Thanh một nữa hài lòng:
" chẳng , d.a.o nĩa đừng để phát tiếng động."
"Không phát tiếng thì cắt kiểu gì ạ?"
Khương Sanh chút ấm ức: "Dao nĩa ma sát với đĩa chắc chắn sẽ tiếng động mà."
"Dao nĩa ma sát với đĩa tiếng thì đừng để chúng ma sát nữa."
"Không ma sát thì cắt thịt xuống ạ?"
Phó Hàn Thanh bắt đầu thị phạm cho cô, lúc đầu cắt nhanh một chút, đó cắt chậm , tuyệt nhiên phát một tiếng động nào.
Phó Hàn Thanh ăn miếng bít tết đó hỏi:
"Đã rõ ?"
Khương Sanh cảm thấy cả chút nào: "Cái , em bắt buộc học ?"
"Chẳng em kết hôn với Tạ Tranh ? Đây là kỹ năng tất yếu đấy."
"Chuyện thì liên quan gì đến việc kết hôn với Tranh ạ?"
"Hai kết hôn thì bắt buộc Tạ Mai Khôi gật đầu, mà bà chỉ thích những cô con dâu đoan trang, đài các, nhã nhặn và quy củ như thế thôi."
Phó Hàn Thanh thản nhiên :
"Nếu em ở bàn tiệc mà thể hiện giống như cách em ăn uống bình thường, nghĩ đừng là kết hôn, ngay cả việc tình bên ngoài của Tạ Tranh thôi Tạ Mai Khôi cũng sẽ đồng ý ."
Khương Sanh: "..."
Khương Sanh cúi đầu, chỉ thấy thật gian nan.
cứ nghĩ đến Tạ Tranh, nghĩ đến yêu, cô đành chấp nhận tất cả, cố gắng đổi bản một chút:
"Vậy, em sẽ nỗ lực thêm chút nữa, em sẽ thử xem ."
Phó Hàn Thanh vốn định ép Khương Sanh nản lòng thoái chí, nhưng trong phút chốc nên gì để cô mau ch.óng từ bỏ nữa.
Dù thì cái cửa nhà họ Tạ ai cũng .
Cũng chẳng từ lúc nào, lẽ là từ khi cô bắt đầu gọi là chăng?
Anh bỗng cảm giác như đang nuôi một đứa con gái, kìm lòng mà thấy xót xa cho cô hơn một chút, chiều chuộng cô hơn một chút, hy vọng cô hạnh phúc.
Khương Sanh chậm rãi cắt miếng bít tết, cố gắng để phát một tiếng động nào, mới đưa miếng thịt miệng nhai, thế nhưng…
"Ăn đồ đừng để phát tiếng."
Khương Sanh sững : "Tiếng gì cơ ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-145-thay-hua-chan-chau-tang-qua-sinh-nhat-cho-pho-han-thanh.html.]
"Tiếng nhai."
"Nghiêm ngặt đến thế ạ?"
"Em thể ngậm miệng mà ăn, đừng mở miệng , hãy giảm thiểu tiếng nhai ."
"Được, ạ."
Miệng Khương Sanh nhỏ, lúc ngậm miệng mà nhai nên chút khó khăn, trông vẻ khôi hài.
"Em thể thử dùng tay che khi đưa thức ăn miệng, lúc tay đang che thì tranh thủ nhai xong thật nhanh, bỏ tay xuống mới nuốt thức ăn."
"Dạ... Em sẽ cố gắng."
"Đừng cố gắng, mà bắt buộc một cách hảo tì vết."
Khương Sanh gì nữa.
Phó Hàn Thanh dậy, bước đến lưng cô, vỗ nhẹ lưng cô:
"Đừng gù lưng, hãy thẳng lưng lên."
Khương Sanh ưỡn thẳng lưng lên, thẳng đến mức Phó Hàn Thanh lấy một tay ôm trán, chút đau đầu:
"Đừng ưỡn cứng nhắc như , trông buồn lắm.
Tự nhiên một chút, thả lỏng ."
Khương Sanh thả lỏng một cái là liền nhớ ngay đến đêm hôm đó, Thanh với cô:
"Thả lỏng , cố nhịn thêm chút nữa."
Mặt Khương Sanh đỏ bừng lên trong nháy mắt, chút ngượng ngùng.
Phó Hàn Thanh chú ý thấy biểu cảm lạ của Khương Sanh, chút khó hiểu:
" bảo em thẳng, em đỏ mặt cái gì?"
"Em, em đỏ mặt ạ."
"Đừng bảo là trong tiết học của , em đang nghĩ mấy chuyện nên nghĩ nhé."
"Em thèm nghĩ đến , đừng bừa nhé."
Anh cứ ngỡ Khương Sanh đang nghĩ đến Tạ Tranh, ngờ cô đang nghĩ đến .
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +2, hiện tại là -70.]
Phó Hàn Thanh tiếp tục dạy cô về nghi thức bàn tiệc, giọng từ vẻ mất kiên nhẫn và lạnh lùng lúc nãy dần trở nên dịu dàng và thanh thoát hơn nhiều.
Khương Sanh cũng nhận sự đổi tinh tế , cô chỉ nghĩ chắc là do học cũng khá, cũng nên Thanh mới vui vẻ như .
Mãi đến khi tiết học nghi thức kết thúc, Khương Sanh mới thể đến chủ đề quà tặng.
"Cái đó…"
Lúc Phó Hàn Thanh định rời , Khương Sanh gọi : "Sinh nhật vui vẻ nhé, Thanh."
Bốn chữ "sinh nhật vui vẻ" khiến Phó Hàn Thanh chút xúc động: "Cái gì cơ?"
"Chúc mừng sinh nhật đấy Thanh."
Khương Sanh bắt đầu hát bài chúc mừng sinh nhật:
"Chúc sinh nhật vui vẻ... Happy birthday to you..."
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là -69.]
"Cảm ơn."
Đây coi như là đầu tiên Phó Hàn Thanh lời cảm ơn, chút khó mở lời nên tránh khỏi sự cứng nhắc.
"Ngày mai tiết cắm hoa, sẽ dạy em cắm hoa."
"Dạ."
Khương Sanh chạy lên phía , đưa món quà của Hứa Chân Châu cho Phó Hàn Thanh:
"Anh mở xem thích nhé."
"Cái gì đây?"
"Quà sinh nhật ạ."
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là -68.]
Phó Hàn Thanh nhận lấy món quà nhưng mở ngay: " sẽ mang về xem kỹ ."
"Vậy, đợi chút !"
Phó Hàn Thanh dừng bước, Khương Sanh bước đến mặt :
"Nếu mở thì em cũng thích .
Hay là lưng với em, mở một cái .
Anh thấy ?"
"Việc thích quan trọng đến thế ?"
"Tất nhiên là quan trọng ạ!"
Khương Sanh nghĩ đến chị gái xinh .
"Nếu thích, chị chắc chắn sẽ vui."
"Chị ?"
Gương mặt đang rạng rỡ, tràn ngập ý của Phó Hàn Thanh lập tức biến sắc, nụ ôn hòa cũng đóng băng mặt:
"Vậy nên, đây quà của em ?"