"Như chẳng sẽ thành phế nhân ạ?"
"Phế nhân nhỏ đáng yêu mà."
Tạ Tranh nảy ý nghĩ khác.
"Chẳng cần học gì, cũng chẳng cần lo nghĩ chi, cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh , để cưng chiều em là ."
" chắc là thích những cô gái như thế ."
"Cô gái?"
"Ý em là…"
Khương Sanh hoảng hốt giải thích: "Người bạn đời của ."
Tạ Tranh nghĩ ngợi nhiều, bèn đáp: "Là tìm vợ chứ tìm vợ , mặc kệ bà thích ."
"..."
Khương Sanh chút lo ngại.
"Anh thích, mà thích thì hai sẽ nảy sinh mâu thuẫn và tranh chấp, như thế .
Người một nhà thì nên vui vẻ ở bên ."
Khương Sanh cảm thấy ở bên Tạ Tranh, thể chỉ để Tạ Tranh thích, mà còn khiến cũng chấp nhận mới .
Như , Tranh sẽ khó xử, cũng gặp áp lực nữa.
"Người một nhà..."
Lời của Khương Sanh chút chạm đến lòng Tạ Tranh.
Anh thực sự khao khát một gia đình, một gia đình hạnh phúc viên mãn, chứ từ nhỏ là trẻ mồ côi, khi nhận nuôi vài ngày thì tìm thấy , kết quả là bà Tạ vẫn xa cách và lạnh nhạt với .
Anh chẳng cảm nhận chút ấm tình nào cả.
Chỉ Khương Sanh luôn khiến thấy thật ấm áp, thật hạnh phúc, tham luyến cảm giác nên thể rời xa cô.
Bởi vì rời xa Khương Sanh, sẽ còn yêu thương nữa, sẽ trở thành một Tạ Tranh cô độc, xung quanh đều băng giá lạnh lẽo, thứ đều thật vô vị.
Tạ Tranh ôm c.h.ặ.t lấy mặt, cảm giác khiến thấy ấm áp an :
"Sanh Nhi chính là nhà của .
Cái nhà em thì thể gọi là nhà .
Cho nên nếu một ngày bà Tạ chấp nhận em, sẽ rời khỏi nhà họ Tạ, cùng em tạo dựng một tổ ấm thuộc về riêng hai chúng ."
" dù bà cũng là , nếu chia cách, chắc chắn sẽ buồn."
Khương Sanh vỗ vỗ vai Tạ Tranh.
"Em sẽ nỗ lực học tập để nhận sự công nhận của bà .
Hãy tin em, ?"
"Được."
Tạ Tranh rơi nước mắt.
"Sanh Nhi của là tuyệt nhất."
...
Khi Khương Sanh đến trường đua ngựa, Phó Hàn Thanh đang cưỡi lưng ngựa, thúc ngựa phi nước đại, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.
Khương Sanh một bên quan sát, lặng lẽ chờ đợi.
Phó Hàn Thanh chú ý thấy bóng dáng cô, liền phi ngựa đến mặt cô.
Khương Sanh con hắc mã đang cưỡi, chút xót xa:
"Anh đ.á.n.h nó như thế, cưỡi nó, nó thấy đau ?"
Phó Hàn Thanh: "..."
Anh trả lời câu hỏi của cô, chỉ đưa bàn tay về phía Khương Sanh.
Khương Sanh hiểu ý là gì, chỉ vô thức đặt cằm lên lòng bàn tay , nở một nụ thiện:
"Anh xoa xoa ạ?"
Phó Hàn Thanh: "..."
[Độ hảo cảm của Phó Hàn Thanh +1, hiện tại là -72.]
Phó Hàn Thanh mặt đầy bất lực: "Đưa tay đây."
Khương Sanh vẫn hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay về phía .
Phó Hàn Thanh đỡ cằm cô nữa, trực tiếp nắm lấy tay cô, kéo cô lên lưng ngựa.
Khương Sanh sợ đến mức túm c.h.ặ.t lấy cánh tay đàn ông, cả cứng đờ:
"Cao quá, còn lắc lư nữa, em sợ lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-134-la-vi-f4-la-vi-vuong-quoc-hoa-hong.html.]
"Có ở đây, sợ cái gì?"
"Ngồi hai , nó thấy đau ạ? Ngựa sẽ vất vả, tội nghiệp lắm..."
"Chút sức nặng nó vẫn chịu ."
Phó Hàn Thanh dùng roi ngựa thúc giục, con ngựa nhanh ch.óng chạy .
Sự lắc lư khiến Khương Sanh sợ c.h.ế.t, cô đành dán c.h.ặ.t Phó Hàn Thanh, hai tay ghì c.h.ặ.t cánh tay :
"Đừng mà, sợ quá, giữ c.h.ặ.t em, giữ c.h.ặ.t em .
Nếu sẽ ngã xuống mất, c.h.ế.t mất thôi."
Phó Hàn Thanh ép sát cô, ôm cô lòng, cảm nhận ấm .
Anh nhớ đến đêm đó, khi ở phía cô, cảm nhận ấm tương tự.
Quả nhiên nảy sinh ý nghĩ nên , nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng với Khương Sanh, một thứ d.ụ.c vọng thể ức chế.
Đêm qua cũng ngủ ngon.
Một khi phá giới thì sẽ thể thu nữa.
Ngựa chạy ngày càng nhanh, Phó Hàn Thanh vẫn đang đắm chìm trong cảm giác đó, còn Khương Sanh vì quá sợ hãi nên chẳng nhận điều gì bất thường.
Mãi đến lúc ngựa dừng , Khương Sanh mới cảm nhận điều gì đó, cô đầu .
Lúc , Phó Hàn Thanh đỏ mặt, trông chút bối rối nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh.
Anh xuống ngựa, cũng bế Khương Sanh xuống.
"Anh lấy khăn giấy."
Phó Hàn Thanh bước xa.
Khương Sanh bóng lưng rời , bàn tay nhỏ nhắn sờ sờ phía , nhanh ch.óng hiểu vấn đề.
Đợi đến khi Phó Hàn Thanh lau cho cô, Khương Sanh cảm thấy cả chút nào, đ.ấ.m mấy cái:
"Sao như chứ, em bạn trai mà.
Hiện giờ em chỉ coi là thôi, thế nữa."
"Em thích coi là thế của thì coi, thích coi là thì coi, em hỏi qua ý kiến của ?"
"Vậy gì?"
"Chủ nhân của em."
"Chủ... Chủ nhân?"
"Anh em lời , em đặt lên vị trí hàng đầu, em..."
Phó Hàn Thanh ngập ngừng thôi.
Khương Sanh khó hiểu: "Muốn em cái gì?"
"Không gì."
Phó Hàn Thanh lau sạch cho Khương Sanh xong liền dắt cô xem ngựa.
"Con ngựa tính tình ôn hòa, nhỏ nhắn, tặng cho em đấy."
Người chăn ngựa thì ngẩn kinh ngạc:
"Ông chủ, ngài chắc chắn là con ?
Con chẳng ngài đang đợi nó lớn thêm chút nữa để tự cưỡi ?
Đây là con ngựa yêu của ngài mà, tố chất của nó coi là nhất đấy."
[Độ hảo cảm của Khương Sanh đối với Phó Hàn Thanh +5, hiện tại là 40.]
"Chỉ là một con ngựa thôi."
Phó Hàn Thanh thản nhiên : "Tặng ai mà chẳng như ."
[Độ hảo cảm của Khương Sanh đối với Phó Hàn Thanh -5, hiện tại là 35.]
Khương Sanh xoa xoa phần lông đỉnh đầu chú ngựa nhỏ, cảm giác chạm thực sự dễ chịu.
Phó Hàn Thanh một nữa nhấn mạnh bằng lời :
"Anh đối với em vì thích em, là vì F4, là vì Vương quốc Hoa Hồng.
Ngày hôm qua Lệ Tu Nhiên vì em mà tự nhốt trong phòng cả ngày ngoài, ăn uống.
Hôm nay học xong cưỡi ngựa chúng về sớm một chút, em an ủi .
Anh , mối quan hệ giữa các thành viên F4 thể vì em mà phá hoại ."