Huyền học đại lão vừa bói xong, khách hàng muốn 'vỡ vụn' cả tâm can - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:17:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dạ, ……”
“Ở ?
Là vị thần tiên nào?”
“Núi Long Nha……
Tổ sư gia của Huyền Vi Quán.”
“Được, lúc nào rảnh, cũng sẽ đến bái một chút.”
Những trong vòng tròn , luôn sẽ học theo phong cách của những gia đình mà họ coi trọng, ngay cả bà lão nhà họ Thời cũng đến đạo quán, thì chắc chắn linh đến mức nào chứ?
Số đặt báo thức ba giờ sáng ngày mùng một tháng ngày càng nhiều.
……
Đào Tịch ở khách sạn thoải mái, mỗi ngày đều đưa cơm lên, là do chồng A Lợi sắp xếp, món ăn phong phú còn đồ ngọt và trái cây, Đào Tịch tận hưởng đến mức quên cả lối về, giúp sảnh khách sạn nhà Ngưu Lợi bố trí một cái phong thủy cục.
Cứ thế ở vài ngày, trong mơ Tổ sư gia gõ đầu.
Một lão già tóc trắng uy dũng khoác chiến giáp cầm thương hồng hộc đuổi theo gõ đầu cô, gõ mắng, mắng cô ham ăn lười kiêu ngạo xa hoa tham đồ an dật cầu tiến bộ ngày ngày giường cơm bưng nước rót còn cái thể thống gì nữa, mau giúp đỡ những nhu cầu , đại loại thế.
Đào Tịch ôm đầu tỉnh dậy, vẻ mặt đau khổ.
Cô là kiểu dù môi trường đều thể yên tâm cá mặn, lúc còn ở trong giới, việc thì cô nhận, việc thậm chí công ty ghẻ lạnh đoàn phim gây khó dễ thì cô im, dù cũng lương cơ bản, tóm bao giờ chủ động giành giật cơ hội.
Chỉ là một phụ nữ nhạt nhòa mà thôi.
mấy năm nay buông xuôi như , cũng chẳng ai push cô.
Sao kế thừa cái đạo quán cũ nát , lão tổ tông đ.á.n.h.
Đây chẳng là đơn vị công tác đang tu sửa, việc ?!
Chẳng lẽ bắt cô chủ động hỏi khác cần giúp đỡ , trong nhà quỷ và xem quẻ ?
Bớt push .
Đào Tịch bướng bỉnh nghĩ.
Sau đó xuống giường, cái chăn rơi xuống vấp một cái, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, còn dập đầu một cái.
May mà cái chăn, phòng khách sạn cũng trải t.h.ả.m, cô đau lắm.
Ngẩng đầu lên , vặn đối diện trực diện với bài vị của lão tổ tông.
Đào Tịch:
“……!”
Vấp ngã tí xíu!
Đừng hòng dọa ông đây!
Cô mạnh mẽ dậy, phòng vệ sinh.
Lần cẩn thận từng tí một, tuyệt đối vấp trượt.
Bóp kem đ.á.n.h răng cũng cẩn thận, rửa mặt cũng cẩn thận, cuối cùng lau mặt một cái, Đào Tịch sạch sẽ sảng khoái gương, tự tin mỉm .
Lão tổ tông?
Cũng thường thôi.
Hiên ngang bước ngoài, chuông cửa vang lên.
Đào Tịch là điểm tâm đưa đến đúng giờ, vội vàng mở cửa.
Cô nhân viên phục vụ phòng đẩy xe thức ăn , mở nắp đậy, mắt Đào Tịch sáng lên, cầm cái bánh bao kim sa hình chú heo nhỏ lên c.ắ.n một miếng, kết quả lông mày nhăn tít , thứ gì đó mẻ răng.
Nhân viên phục vụ đại kinh thất sắc, chuyện trong ngành dịch vụ của họ là thể xảy , vội vàng :
“Thành thật xin , cô Đào, món điểm tâm xin thu hồi , sẽ báo cáo với quản lý và bếp .
Cô dùng tạm các món khác , xem còn vấn đề gì ạ?”
Đào Tịch gật gật đầu, cầm đũa gắp một miếng bánh cuốn nhân tôm.
Lần cô cẩn thận hạ miệng, đó c.ắ.n thứ gì đó cứng ngắc.
Tốt lắm, trí nhớ , răng mẻ.
Đào Tịch nhổ , nhân viên phục vụ:
“……” lặng lẽ thu hồi thêm một món.
Thực Đào Tịch đoán điều gì , nhưng vẫn cam lòng gắp món điểm tâm tiếp theo, bánh sữa quế hoa.
Bên trong là cát.
Vẻ mặt chút cảm xúc, lòng đau như cắt đặt đũa xuống, nhân viên phục vụ dùng bộ đàm hoảng hốt :
“Quản lý!
Bếp thể sạch sẽ, chỗ một khách hàng ăn món gì cũng đá cát!
Anh mau bảo các đồng nghiệp khác đừng đưa cơm lên vội, hỏi xem bếp thế nào!
Cái gì?
Bên tình trạng ?
Vậy mau lên đây xem ……”
Đào Tịch vẻ mặt bình tĩnh :
“Không , vấn đề của các cô , cô cứ mang hết .”
Nhân viên phục vụ vẻ mặt bà giống như đang tức giận khiếu nại, “……
Dạ , lát nữa chúng sẽ kiểm tra kỹ tất cả nguyên liệu đưa cơm lên cho cô ạ.”
Xe thức ăn đẩy , cửa đóng, Đào Tịch tức giận đ.ấ.m trung, đ.ấ.m xong, chạy đến bài vị thắp nén nhang hôm nay, cung kính vái chào:
“Được , ăn no xong sẽ ngoài tìm việc, việc gì nhận việc nấy, ?”
Không gió, khói nhang cuộn tròn thành vòng, ép cô hứa:
“Ăn no bữa sáng bữa trưa bữa tối?”
Đào Tịch:
“Bữa sáng, bữa sáng hôm nay.”
Khói nhang bay thẳng lên trung.
Đào Tịch thở phào nhẹ nhõm.
Một nữa đưa cơm lên, là do quản lý đích đưa, Đào Tịch ăn mỗi món điểm tâm một miếng, sạch sẽ, mới thở phào một cái.
trong lòng thầm thắc mắc, đầu tiên tà môn thế……
Các khách hàng khác xảy chuyện .
……
Đào Tịch ăn no xong, mặc đạo bào đeo túi vải, đeo khẩu trang xuất phát.
Ở cần giúp đỡ?
Cô , cứ dạo phố (city walk) tùy duyên .
Thế là ở Đàn Kinh, một đô thị hiện đại rộng lớn trong khu vực vành đai hai, một nữ thiên sư hiên ngang phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/huyen-hoc-dai-lao-vua-boi-xong-khach-hang-muon-vo-vun-ca-tam-can/chuong-15.html.]
Đa đều là những ánh mắt tò mò, chỉ một ít trẻ tuổi mới bắt chuyện với Đào Tịch:
“Cô là đạo sĩ ?
Hay là cosplay?”
Đào Tịch:
“Cũng tương tự thế.
Bạn xem một quẻ ?”
“Có mất tiền ạ?”
“Có chứ.”
“Thế thì thôi .”
Đoạn đối thoại lặp với năm sáu , Đào Tịch ba cây , cuối cùng ga tàu điện ngầm —— nóng quá, hóng mát chút.
Cô cũng cửa soát vé, cứ thế bệt xuống đất ở gần thang máy.
Có tưởng cô ăn xin, nhưng kỹ cách ăn mặc của cô thì thấy giống bày quầy xem quẻ hơn.
Đào Tịch nhắm mắt dưỡng thần, thể cảm nhận ánh mắt của mỗi ngang qua lướt tới, nhưng ai phiền cô.
Cô dưỡng thần đến mức sắp ngủ thì một giọng nữ nhẹ nhàng:
“Cái đó……”
Đào Tịch mở mắt .
Cô gái đôi mắt của nữ thiên sư đeo khẩu trang, cho ngẩn ngơ một chút.
“Muốn xem quẻ ?”
Khẩu trang của nữ thiên sư khẽ cử động, phát âm thanh.
Cô gái hồn, hỏi:
“Bao nhiêu tiền ạ……?”
“Tùy tâm.”
Cô gái túi đựng tiền lẻ, lấy 20 tệ đưa cho cô.
Đào Tịch:
“Xem xong hãy đưa.”
Cô gái liền nắm c.h.ặ.t tiền, :
“ chú ch.ó nhà liệu tìm ?”
“Tên là gì?
Ngày tháng năm sinh bạn ?”
Cô gái gật gật đầu, “Tên là Tuyết Mị Nương, sinh tháng 1 năm 2022, ngày bao nhiêu thì chắc, ngày nhặt nó là ngày 21, lúc đó cảm thấy cũng mới sinh mấy ngày……
Thế xem ạ?”
Người qua đường thấy thực sự lên xem quẻ, nhịn mà dừng bước, nhịn mà tới vây quanh xem hóng hớt, xem nữ thiên sư thể điều gì, chuẩn .
Đào Tịch:
“Có ảnh ?
Cho xem chút.”
Cô gái vội vàng mở album ảnh điện thoại, lật một tấm ảnh.
Đào Tịch một chút, là một chú ch.ó (chó điền viên Trung Hoa) cỡ trung bình, lông màu nâu bồng bềnh, trông vẻ béo mầm, đang thè cái lưỡi hồng hồng .
“Mất lúc nào?”
Đào Tịch hỏi.
“Mới một tuần thôi, ở chung với bạn , hôm đó , cô ngoài lấy đồ giao hàng quên đóng cửa, Nương Nương…… tên gọi ở nhà của chú ch.ó nhà , liền chạy ngoài, đến giờ vẫn tìm thấy.”
Cô gái xong, buồn bã cụp mắt xuống.
“ bấm một quẻ, nhanh thôi.”
Đào Tịch , dựa theo thông tin mà bấm đốt ngón tay tính toán.
Cô gái kiên nhẫn chờ đợi, nhưng ngờ cô nhanh thôi đúng là nhanh thật, đầy nửa phút, Đào Tịch thu tay , “Không tìm .”
Cô gái lập tức rơi nước mắt, “Cái, cái gì cơ?
Vậy, Nương Nương nó bế về nuôi ạ?”
Nếu định là kết quả , cô hy vọng đó là kết quả nhất trong những kết quả .
Đào Tịch lắc đầu, “Không , nó bạn của bạn bán .”
Còn bán , Đào Tịch giấu , .
còn thể bán chứ?
Cô gái kìm nước mắt, đang định hỏi ý gì, thì những qua đường vây xem xung quanh lượt lên tiếng:
“Không chứ, cô gì cô cũng tin ?
Nhìn là l.ừ.a đ.ả.o .”
“ thế, rủa sả ch.ó con, còn ly gián quan hệ với bạn , cô là đạo sĩ thật đấy ?”
Đào Tịch:
“ là thiên sư.”
“Đều là cái quân l.ừ.a đ.ả.o lương tâm, lấy ch.ó con của để lừa, sợ sét đ.á.n.h .”
Một thanh niên mặt mày khắc nghiệt .
Đào Tịch tướng mạo của thanh niên câu đó, “ là sự thật, chuyên ăn bám còn thích động tay động chân với phụ nữ, xem sét đ.á.n.h nhanh hơn đấy.”
Thanh niên lập tức vung nắm đ.ấ.m lên, đó liếc thấy xung quanh đều bằng ánh mắt “?”, đành nén giận, thẹn quá hóa giận mà rời khỏi tầm mắt .
Tuy nhiên, ngay cả khi Đào Tịch đúng một điểm về gã ăn bám đó, những khác vẫn tin cô.
Đào Tịch cũng quan tâm đến cái của họ, chỉ với cô gái:
“Nếu bạn bên cạnh tiểu nhân, thì đừng ở chung với cô bạn đó nữa, cô ghét bạn, cũng ghét chú ch.ó bạn nuôi.”
“Không thể nào, Tâm Tâm thỉnh thoảng còn giúp dắt ch.ó dạo mà……”
Cô gái ảnh hưởng của những khác, cũng chút tức giận với Đào Tịch.
“ cô dắt ch.ó dạo giúp bạn bao giờ nhặt phân cho chú ch.ó nhà bạn cả.
Cô vô cùng ghét lông ch.ó nhà bạn, rụng đầy khiến cô dọn dẹp, cũng ghét chú ch.ó nhà bạn sủa bậy, ồ, cô còn mặt bạn chê bai nó là ch.ó , còn nữa, chú ch.ó nhà bạn từng vỡ một bộ mỹ phẩm của cô , cô mới cố tình bán con ch.ó , lừa bạn là nó tự chạy ngoài đấy.”
Cô gái mà sững sờ.
là Tâm Tâm nghề tự sáng tạo nội dung, thường xuyên ở nhà, việc vệ sinh trong nhà ban ngày thường là cô .
Hồi mới đầu nhận nuôi Nương Nương, Tâm Tâm cũng từng nhạo Nương Nương là ch.ó .
Cho đến khi thấy Đào Tịch vỡ mỹ phẩm, mắt cô gái kinh ngạc trợn tròn:
“Sao cô ……”
Lúc Tâm Tâm chuyện , cô đang ở công ty , nên là trò chuyện qua WeChat.
Cô vội vàng xin , nhưng phía Tâm Tâm bên hề tức giận, cứ luôn miệng , cuối cùng cô đền tiền mỹ phẩm, còn mời Tâm Tâm ăn lẩu, chuyện cứ thế trôi qua —— ít nhất cô tưởng là như .