Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 27: Cậu cho tôi hy vọng, rồi lại đoạt đi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 20:42:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bây giờ đang là mùa hè, đồng phục là áo ngắn tay xanh trắng. Đợi cho đến khi cánh tay dán sát cánh tay đối phương, Trần Gia mới cảm thấy mãn nguyện.

 

Cảm giác tiếp xúc mịn màng mềm mại khiến vành tai đỏ bừng, nơi đầu mũi là mùi hương thanh khiết thuộc về điều cấm kỵ mà đang đè nén sâu tận đáy lòng.

 

Ngay lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, Ôn Hi Ân đột nhiên đầu .

 

Trần Gia giật thót , tim đập loạn nhịp, m.á.u trong như sôi trào, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Ôn Hi Ân mím môi , dáng vẻ chút tinh nghịch: "Trần Gia, hợp tác vui vẻ nhé."

 

"Hợp tác vui vẻ..." Giọng khàn đặc đến khô khốc khiến chính Trần Gia cũng giật .

 

Cậu lén lút liếc Ôn Hi Ân một cái, thấy cô hề nhận điều gì bất thường mà chỉ tâm ý lắng thầy giáo chuyện, mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách.

 

Sau khi giáo viên chủ nhiệm dặn dò xong, Ôn Hi Ân cùng Trần Gia sóng vai bước ngoài. Họ chốt xong thời gian, quyết định dùng giờ nghỉ trưa hàng ngày để đến thư viện cùng bản thảo diễn văn.

 

Gió hè thổi qua chậm rãi, mang theo chút oi bức.

 

Khi ngang qua sân bóng rổ, một tràng tiếng hò reo vang lên, kèm theo đó là những tiếng hét ch.ói tai của các nữ sinh.

 

Ôn Hi Ân khựng bước, đầu về phía sân bóng. Liếc mắt một cái, cô thấy thiếu niên cao lớn các cầu thủ khác vây quanh ở giữa. Có lẽ vì một pha bóng nên họ đều vây quanh hò hét cổ vũ.

 

Thiếu niên mặc bộ đồ bóng rổ màu trắng, rạng rỡ đầy ngông cuồng, gương mặt tuấn lãng nhễ nhại mồ hôi.

 

Lâm Mộ Vũ mấy bạn nữ đẩy đến mặt thiếu niên, đám nam sinh cũng lượt nhường đường, bắt đầu hùa trêu chọc.

 

Lâm Mộ Vũ đỏ mặt, lén gương mặt thẹn thùng cụp mi xuống, đưa chai nước khoáng tới.

 

Mục Dã tiện tay đón lấy, vặn nắp uống một ngụm lớn: "Cậu vẫn về ?"

 

Thiếu nữ ngẩn , phản ứng liền lắp bắp: "... xem đ.á.n.h bóng. Cậu... giỏi thật đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-27-cau-cho-toi-hy-vong-roi-lai-doat-di.html.]

Đối với lời khen ngợi của cô, Mục Dã chỉ tùy ý.

 

Ngược là đám đồng đội cứ liên tục nháy mắt hiệu đầy ám .

 

"Mục ca, bạn học giỏi vì xem đ.á.n.h bóng mà đến giờ vẫn về kìa, tiễn thì nể mặt quá đấy!"

 

" đấy Mục ca, là đàn ông thì tiễn chứ."

 

Họ đều tâm tư của Mục Dã dành cho Lâm Mộ Vũ, nên lời trêu chọc vô thức cũng mang theo chút sắc thái mờ ám.

 

Mục Dã lau mồ hôi mặt, thu dọn đồ đạc với Lâm Mộ Vũ: " tiễn bến xe buýt."

 

Cậu dẫn đầu bước , Lâm Mộ Vũ vội vàng đuổi theo.

 

Đám đồng đội đều lượt thở dài, Mục ca thật là, nhanh thế chờ một chút, cũng chẳng giúp con gái nhà cầm hộ cái cặp sách gì cả.

 

Mục Dã đeo cặp một bên vai, mày mắt sắc sảo vô thức mang theo chút lạnh lùng. Chân dài, bước tự nhiên nhanh, Lâm Mộ Vũ chút vất vả mới theo kịp nhịp chân của .

 

Bước chân đột ngột chậm , dừng hẳn.

 

Trong đôi mắt dài hẹp của thiếu niên phản chiếu bóng dáng thanh niên tóc đen cao ráo cách đó xa.

 

Đáy mắt vốn dĩ chút gợn sóng lúc nãy nay cuộn lên những đợt sóng dữ dội, bóng tối nơi sâu thẳm tích tụ thành một mảng u ám đặc quánh.

 

Hàng mi dài dày của Ôn Hi Ân run rẩy, ánh mắt cô rơi thiếu nữ thanh tú cạnh thiếu niên, khẽ rủ xuống.

 

Trần Gia theo tầm mắt của Ôn Hi Ân, chân mày nhíu nhanh ch.óng giãn .

 

Cậu là vô tình cố ý, mật đặt tay lên vai Ôn Hi Ân, ghé sát tai cô khẽ hỏi: "Hi Ân, thế? Sao tiếp?"

 

Ghi chú của tác giả: Về việc đổi " " ( ) thành "cô ", vì thể loại nam-nam nên thể dùng từ chỉ nam giới.

 

cũng thấy quen, nhưng còn cách nào khác. Haiz.

 

Loading...