Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 26: Cậu cho tôi hy vọng, rồi lại đoạt đi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 20:42:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Hi Ân khổ một tiếng, im lặng bước ngoài.

 

Người tìm Ôn Hi Ân là một nữ sinh lớp 11, trông xinh xắn. Có lẽ vì những ánh mắt hóng hớt xung quanh chằm chằm nên cô bé ngượng ngùng, khuôn mặt trắng trẻo nhuốm màu hồng nhạt.

 

Nhìn thấy bóng dáng Ôn Hi Ân, mắt cô bé sáng lên, thẹn thùng gọi: "Đàn Ôn..."

 

Ôn Hi Ân dịu dàng mở lời: "Cho hỏi em tìm việc gì ?"

 

Mặt cô bé càng đỏ hơn, đưa hộp chocolate trong tay đến mặt Ôn Hi Ân: "Đàn , đây là chocolate em tặng , là... là tự tay em . Xin , xin hãy nhận lấy."

 

Nói xong, cô bé cúi thấp đầu, vành tai đỏ bừng như nhỏ m.á.u.

 

Ôn Hi Ân cảm thấy khó xử. Cô nhận, nhưng nếu nhận thì đối phương là con gái sẽ lâm tình cảnh bẽ bàng.

 

Chỉ một thoáng do dự đó, khuôn mặt vốn đang ửng hồng của cô bé bỗng chốc tái , bối rối cô.

 

Ôn Hi Ân đành bất đắc dĩ nhận lấy hộp chocolate: "Cảm ơn em."

 

Cô bé đáp bằng một nụ rạng rỡ: "Không gì, ạ! Đàn thi đại học cố lên!"

 

"Anh sẽ cố gắng."

 

Mày mắt Ôn Hi Ân dịu dàng, mím môi một cái, tựa như làn gió xuân ấm áp của tháng Tư.

 

Ôn Hi Ân nhận quà xong lớp, đám bên trong bắt đầu hò reo ầm ĩ.

 

Lớp trưởng cũng sán gần : "Đó là hoa khôi khối 11 đấy, ông còn nhận chocolate của nữa? Có trúng em ?"

 

Ôn Hi Ân bất lực đáp: "Đừng lung tung."

 

Lách qua lớp trưởng, cô trở về chỗ , cất hộp chocolate trong ngăn bàn tiếp tục giải đề.

 

Thế nhưng đám nam sinh vẫn chịu buông tha, cứ tiếp tục truy hỏi như thể đang trêu đùa.

 

Ôn Hi Ân họ ồn đến mức bài nổi, chỉ trừ họ bàn tán.

 

"Câm miệng!" Một tiếng quát lạnh lùng đầy mất kiên nhẫn khiến cả đám lập tức im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-26-cau-cho-toi-hy-vong-roi-lai-doat-di.html.]

 

Phòng học bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.

 

Mục Dã ném mạnh điện thoại hộc bàn, phát một tiếng "cạch" ch.ói tai, âm thanh vang dội đặc biệt lớn trong gian tĩnh lặng.

 

Thiếu niên gục xuống bàn, dùng gáy đối diện với họ.

 

Vừa vặn chuông tiết vang lên, trong lớp lượt trở về vị trí.

 

Ôn Hi Ân đầu một cái, tiếp tục bài.

 

Buổi chiều, Ôn Hi Ân phát hiện hộp chocolate trong ngăn bàn biến mất. Cô tìm tìm kỹ càng vẫn thấy , trong lòng thầm thắc mắc, lẽ là ai đó trong lớp lấy mất cũng nên.

 

Tan học, giáo viên chủ nhiệm gọi Ôn Hi Ân đến văn phòng một chuyến.

 

Ôn Hi Ân thu dọn cặp sách ngay, ngang qua lớp 1 thì vặn chạm mặt Trần Gia.

 

Hai ánh mắt chạm , Trần Gia mỉm , cô cũng đáp bằng một nụ lịch sự.

 

Vốn tưởng chỉ , ngờ cả hai đều cùng một hướng.

 

"Hi Ân ?" Trần Gia nghiêng đầu hỏi.

 

"Giáo viên chủ nhiệm gọi đến văn phòng một lát."

 

Ánh mắt Trần Gia dừng mày mắt dịu dàng của Ôn Hi Ân, khóe môi cong lên một độ cong tinh vi: "Thật khéo, cũng giống Hi Ân đấy."

 

Ôn Hi Ân : "Vậy thì khéo thật."

 

Đến văn phòng, giáo viên lớp 1 và giáo viên lớp 9 đang cùng , họ cúi đầu như đang bàn bạc vấn đề gì đó.

 

"Thưa thầy." Ôn Hi Ân gọi một tiếng.

 

Giáo viên lớp 9 ngẩng đầu, : "Thứ Hai tuần tới buổi lễ chào cờ, thầy và mấy giáo viên khác quyết định để hai em lên phát biểu. Chủ đề là về kỳ thi đại học, thời gian rảnh thì hai em chuẩn bài diễn văn cho , việc học cũng đừng lơ là. Còn nữa, Ôn Hi Ân , kỳ thi tới em cũng giữ vững thành tích nhé."

 

Trần Gia liếc bên cạnh. Góc nghiêng của Ôn Hi Ân thanh thoát và tinh tế, cơ thể bất động thanh sắc nghiêng về phía cô thêm một chút.

 

Ghi chú của tác giả: Chocolate ai ném , chắc trong lòng đều rõ nhỉ~

 

Loading...