"Còn giận sao?"
Minh Thành Hữu đang cầm cây viết ký tên vô thức viết linh tinh trên văn kiện .
"Buổi tối anh đến đón em."
Phó Nhiễm đáp ứng ngay.
"Được."
Có một số việc hỏi rõ ràng ngay trước mặt sẽ tốt hơn, vết thương để ở trong lòng chỉ càng ngày càng thối nát. Còn không bằng nhẫn tâm xé ra, nên cắt đi hay nên giữ lại, mới có thể giúp người ta có lựa chọn chính xác hơn.
Minh Thành Hữu tới khá sớm, gọi di động cho Phó Nhiễm nói muốn đi lên. Phó Nhiễm để hắn chờ ở dưới lầu, không tới năm phút đồng hồ, cô từ trên lầu sải bước đi ra ngoài.
Mấy ngày hôm nay thời tiết trở nên ấm áp, Phó Nhiễm mặc chiếc áo T-shirt màu trắng dài tay rộng rãi, theo bước chân của cô mà vạt áo khẽ bay bay nâng thành đường cong. Phó Nhiễm mở cửa ghế phụ ra ngồi vào trong, trong nháy mắt, mùi nước xả quần áo tươi mát tràn ngập trong xe.
Ánh mắt Minh Thành Hữu bỗng sụp xuống, cô mặc áo sơ mi màu trắng mỏng càng làm chiếc áo n.g.ự.c màu đen trở nên nổi bật rõ hơn.
"Lái xe đi."
"Muốn đi đâu ăn cơm?"
Minh Thành Hữu thu hồi tầm mắt.
Phó Phiễm hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, thấy ven đường có quán cơm
"Ăn ở đây thôi."
Minh Thành Hữu cũng không nói gì, tìm một chỗ đậu xe. Sau đó cùng Phó Nhiễm đi vào.
Mặc dù quán cơm nhỏ nhưng thức ăn được mang lên rất nhanh, màu sắc hương vị cũng thấy ngon. Phó Nhiễm ăn hai chén cơm, Minh Thành Hữu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
"Còn tức giận sao?"
Phó Nhiễm để đũa xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Có chuyện em muốn nói rõ ràng với anh."
"Thế nào? Sao nghiêm túc như vậy?"
"Mẹ anh có thái độ đối với em, em không hề tức giận. Đây đều là trong dự liệu nên em có chuẩn bị tâm lý."
Minh Thành Hữu gật đầu.
"Sau đó thì sao?"
"Minh Thành Hữu, chiếc thắt lưng anh đang dùng bây giờ rốt cuộc là ai đưa cho anh?"
Phó Nhiễm xoay chuyển đề tài quá nhanh, dường như Minh Thành Hữu không thể chống đỡ. Thậm chí hắn cúi đầu, tầm mắt nhìn xuống chiếc thắt lưng Hermes này.
" Không phải em tặng quà sinh nhật cho anh sao?"
Phó Nhiễm nói tiếp.
"Em đã hỏi anh, có phát hiện ra là nó có chỗ đặc biệt không? Anh trả lời có, vậy anh nói cho em biết, nó đặc biệt ở chỗ nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-354.html.]
Hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không biết rõ tình trạng trước, thật đáp lại.
"Em tặng cho anh, dĩ nhiên là không giống nhau."
"Đúng, đúng là không giống nhau."
Phó Nhiễm thoáng cười, chỉ là cười nhưng trong đáy mắt thì không.
Minh Thành Hữu vốn chuẩn bị lời nói chuyện dễ nghe, thấy thế lại thấy nổi giận.
"Nói cho rõ ràng, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
"Em có cho người đặc biệt khắc hai chữ MR lên bên trong chiếc thắt lưng đó. Anh nói cho em biết, vậy hai chữ đó ở đâu?"
Đối mặt với chất vấn của Phó Nhiễm, trong lòng Minh Thành Hữu cũng có nghi ngờ. Lúc cô đưa cho hắn, hắn có sờ qua một lần, nơi nào có chữ MR?
"Anh không thấy."
Phó Nhiễm cầm đôi đũa lên, mệt mỏi thở dài.
"Anh có thể không thấy, bởi cơ bản là vì chiếc này không phải là chiếc em đưa cho anh."
Minh Thành Hữu quả quyết phủ nhận.
"Không thể nào, tuyệt đối không có người khác tặng qua."
Phó Nhiễm cố gắng đè nén tức giận, cố gắng giữ giọng nói không được run rẩy.
‘‘Em đã hỏi nơi khắc chữ, người thợ nói chữ được khắc vào không thể nào sẽ không có dấu vết, lại nói ngày đó đưa cho anh anh cũng không nhìn thấy gì cả.’’
Trong đầu Minh Thành Hữu đột nhiên thoáng qua ý nghĩ lúc Tần Mộ Mộ cầm son nước chạy tới MR, hắn liền nghĩ
Nhưng suy nghĩ lại, lại có chút chần chừ. Dù sao mấy ngày nay hắn cũng không gặp qua Vưu Ứng Nhuỵ.
Phó Nhiễm không muốn cãi tiếp nữa.
"Nhân viên trong cửa hàng nói, mỗi chiếc thắt lưng đều là bản số lượng có hạn nên bên trong đều có số hiệu của riêng nó. "
Cô lấy di động từ trong túi xách ra, tìm được tin nhắn kia liền đưa di động tới trước mặt Minh Thành Hữu.
"Đây chính là em mua."
Minh Thành Hữu cầm lên vừa nhìn, là một dãy số, mở đầu là một chữ cái tiếng Anh.
"Anh nói lại một lần nữa, đồ anh nhận được chính là của em đưa."
Nói xong, hắn đẩy ghế ra chậm rãi đứng dậy, nhân viên bưng canh từ chỗ không xa đi tới. Minh Thành Hữu đột nhiên đưa tay cởi thắt lưng, động tác của hắn vẫn luôn tao nhã, nhưng động tác này dù làm rất rất tao nhã đi chăng nữa, nó cũng là chuyện mà người tao nhã không nên làm.
Nhân viên phục vụ khoảng tầm 20 tuổi không rõ tình hình, cánh tay nhỏ bé bưng canh hơi run rẩy, mấy người ngồi cạnh cũng có người nhìn sang cười.
Minh Thành Hữu lạch cạch cởi chiếc thắt lưng, động tác nhanh nhẹn rút ra, nhân viên thừa dịp đi tới, để món ăn xuống, ngay cả tên món ăn cũng không nói, đã chạy nhanh như bay đi rồi.
Hắn tiện tay đẩy mặt chiếc thắt lưng ra, quả nhiên là trông thấy một dãy số. Minh Thành Hữu cầm di động của Phó Nhiễm lên, sắc mặt chợt thay đổi. Bàn tay cầm chiếc thắt lưng khép chặt, mặt bạch kim cứng rắn đ.â.m sâu vào trong lòng bàn tay.
Phó Nhiễm thấy thần sắc của Minh Thành Hữu, cô biết hai dãy mã số không giống nhau.