Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 353

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:17:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Nhiễm lái xe đi thẳng lên phía trước, trong lòng biết rõ đáp án, nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ ràng, chỉ sợ có gì oan uổng.

 

Cô đi tới quảng trường Nam Si đi tới cửa tiệm lần trước, họ vẫn buôn bán như bình thường, vẫn là một ông chủ duy nhất ở bên trong.

 

"Xin hỏi?"

 

Phó Nhiễm đi vào trong cửa tiệm.

 

Lúc này ông chủ không có khách, ánh mắt từ trên màn hình máy vi tính nâng lên, ông ngẫm nghĩ qua.

 

"Tôi nhớ được cô, không phải lần trước cầm chiếc dây lưng Hermes tới đây làm sao?"

 

"Đúng đúng, trí nhớ của ông thật tốt."

 

"Thế nào, lần này lại muốn làm gì?"

 

Phó Nhiễm đặt túi trong tay lên trên quầy.

 

"Không phải, tôi muốn hỏi, dấu khắc trên đó có thể sẽ biến mất không, tôi muốn nói, mặt trong dây lưng khắc quá thời gian một chút, cũng không nhìn ra chút nào sao?"

 

"Tuyệt đối không có khả năng."

 

Ông chủ ngồi thẳng người, xòe hai tay nhún vai.

 

"Máy khắc chữ này là tôi bỏ ra số tiền lớn nhờ bạn bè ở nước ngoài mang về."

 

Vì chứng minh lời nói của mình có sức thuyết phục hơn, ông lấy một chiếc mẫu ở trong quầy ra.

 

" Cô xem, chiếc này cũng một năm rồi, vẫn còn hoàn hảo như lúc ban đầu."

 

Phó Nhiễm cầm hàng mẫu lên nhìn kỹ.

 

"Huống chi khắc ở mặt trong thắt lưng, da mềm ngược lại không dễ dàng mờ."

 

"Được, cám ơn ông nhiều."

 

Bước chân Phó Nhiễm cứng ngắc đi ra khỏi cửa hàng, hai tay nặng trĩu để xuôi bên người. Túi xách trong tay giống như sẽ dễ dàng rơi xuống.

 

Đi qua cửa hàng cao cấp, nét mặt cô do dự đi vào.

 

"Hoan nghênh quý khách."

 

Phó Nhiễm tìm một lý do.

 

"Chào cô, tôi muốn hỏi thắt lưng này thuộc bản số lượng có hạn sao?"

 

"Đúng vậy, tiểu thư cần sao?"

 

Phó Nhiễm cân nhắc xem nên mở miệng thế nào.

 

"Là thế này, mấy ngày trước tôi đã mua chiếc này, nhưng lúc sinh nhật bạn trai tôi nhận được một cái giống nhau như đúc. Vì vậy anh ấy rất không vui, nói tôi mua quà qua loa cho anh ấy. Nếu là bản số lượng có hạn, mỗi khách hàng đã mua đều có ghi lại tên chứ?"

 

"Đúng vậy, xin hỏi quý khách mua là ở đâu và mua vào ngày nào. Xin phiền quý khách báo tên họ của mình ạ."

 

Phó Nhiễm nhớ lại thời gian, cũng nói ra tên của mình.

 

"Số liệu biểu hiện quý khách từng mua ở đây."

 

Nhân viên mỉm cười, tầm mắt nhìn lên từ màn hình máy tính.

 

Trong mắt Phó Nhiễm sáng lên.

 

"Vậy xin hỏi, trước sau còn có ai mua qua sao?"

 

Nhân viên hơi khó xử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-353.html.]

 

"Thật xin lỗi, chúng tôi có quy định, không thể tiết lộ tài liệu khách hàng."

 

Phó Nhiễm không giấu được thất vọng trong đáy mắt, nhân viên lại nói.

 

"Chỉ là phong cách mỗi chiếc mặc dù có giống nhau, nhưng vì là bản số lượng có hạn, ở bên trong mỗi chiếc thắt lưng đều có số hiệu khác nhau, cũng giống như mỗi chúng ta đều có chứng minh nhân dân của mỗi người vậy. Tôi có thể gởi mã số vào di động của quý khách, đến lúc đó quý khách có thể nói với bạn trai mình là cô mua chiếc độc nhất vô nhị rồi."

 

"Vậy sao?" Phó Nhiễm gật đầu."Cám ơn."

 

Đi xe trở về Phó gia, Phạm Nhàn thấy cô trở lại, vội đi tới hỏi.

 

"Thế nào? Lý Vận Linh có làm khó dễ con không ?"

 

"Không có. "

 

Phó Nhiễm đứng trước cửa thay giầy xong.

 

"Bà ấy rất tốt với con."

 

"Có chuyện gì đừng gạt mẹ."

 

Phạm Nhàn đi theo Phó Nhiễm.

 

"Con là cùng Thành Hữu trở về nhà đó, nếu như thật giống như con nói, Thành Hữu nhất định sẽ tới đây. Con xem sắc mặt của con đi."

 

Phó Nhiễm đưa tay sờ lên gương mặt.

 

"Mẹ ——"

 

"Mẹ và cha con cũng biết tính khí của Lý Vận Linh, nếu thật sự khó khăn chạm mặt thì chúng ta cũng không cần thiết phải chịu tính khí này."

 

Hai tay Phó Nhiễm đặt lên bả vai Phạm Nhàn, cằm khẽ đặt trên cổ

 

"Mẹ đã suy nghĩ nhiều rồi, Thành Hữu ăn cơm trưa xong liền quay lại công ty. Gần đây tình hình công ty anh ấy có một hạng mục kinh tế, rất vội."

 

"Không có việc gì là tốt."

 

Tay Phạm Nhàn vỗ vỗ lưng con gái.

 

Phó Nhiễm buồn bã ỉu xìu lên lầu, di động nhận được một tin nhắn, là nhân viên của cửa hàng cao cấp gởi tới.

 

Phó Nhiễm đem mặt buồn bực úp xuống gối, cũng không xem qua.

 

Đến lúc có cảm giác hít thở không thông, khóe mắt như có nước.

 

Hai người tính tình ngang bướng, ai cũng cảm thấy mình không sai. Minh Thành Hữu càng cảm thấy không thể giải thích được vì sao lúc đó Phó Nhiễm phát hỏa.

 

Ba ngày qua, thời gian trôi nhanh như thoi đưa.

 

Hai chân Minh Thành Hữu gác lên bàn làm việc, ánh mắt hắn nhìn vào di động, để cô tự hạ mình gọi điện thoại tới trước còn khó hơn so với lên trời.

 

Cũng được! Thái độ của Lý Vận Linh ngày đó, nếu đổi thành người khác cũng sẽ thấy tức giận.

 

Hắn suy nghĩ, gọi điện thoại cho cô.

 

Phó Nhiễm ở phòng vũ đạo nhìn vũ công luyện nhảy, nhận được điện thoại cũng không nhìn xem ai gọi đến, trực tiếp đưa lên tai.

 

"Alo! Xin chào."

 

Trong lòng Minh Thành Hữu đang hồi hộp , không nghĩ tới giọng điệu cô lạnh nhạt như vậy.

 

"Phó Nhiễm...

 

Phó Nhiễm ý bảo mọi người cứ tiếp tục, cô cầm y phục lên đi ra hành lang.

 

"Có chuyện gì sao?"

Loading...