Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 352

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao tôi còn có thể tin tưởng chứ, cô không phải bởi vì bây giờ Thành Hữu có địa vị và thành tựu mới tìm trở về hay sao?"

 

Đối mặt với nghi ngờ như thế, Phó Nhiễm trả lời cũng rất nhẹ nhàng, dù sao những lời này đều nằm trong dự đoán của cô.

 

"Thời điểm này con có nói gì đi chăng nữa cũng đều là lời nói suông, con tin thời gian sẽ chứng minh tất cả."

 

"Cô sẽ không sợ, hai năm qua Thành Hữu từng có nữ nhân khác trước cô sao?"

 

Lý Vận Linh bật thốt lên, Minh Thành Hữu không thể ngăn cản được.

 

"Không sợ. "

 

Thái độ Phó Nhiễm thản nhiên.

 

"Hai năm qua con không có bên cạnh anh ấy, cũng không thể cố gắng tha thứ cho chính mình. Lúc đầu con rời đi nên mới xảy ra tình trạng như vậy, huống chi bây giờ đoạn đường con theo anh ấy đều ở phía sau, cho nên cũng xin bác tin tưởng."

 

Lý Vận Linh nhấn nhấn đầu lông mày, khiến người khác không thể nhìn rõ được thần sắc của bà trong lúc này, Minh Thành Hữu nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Nhiễm để trên đầu gối.

 

"Nếu như đây là ý của các người…"

 

Ánh mắt Lý Vận Linh nhìn hai người băn khoăn.

 

"Ta rất mong đợi chuyện sau này."

 

Minh Thành Hữu hoàn toàn không có cảm giác không được tự nhiên, Phó Nhiễm như nghẹn ở cổ họng, đối mặt với cả một bàn ăn mà hoàn toàn không có khẩu vị, Lý Vận Linh ngồi ở đó cũng không rời đi, càng không động tới một chiếc đũa.

 

Từ Minh gia ra ngoài, Phó Nhiễm chào tạm biệt Lý Vận Linh, cô ngồi vào bên trong ghế phụ, toàn thân buông lỏng, thân thể dựa ra phía sau.

 

Minh Thành Hữu khởi động xe rời đi, lái xe chậm rãi ra khỏi biệt thự Minh gia.

 

"Thế nào, lúc tới là bộ dạng không sợ trời không sợ đất, bây giờ lại yên lặng rồi."

 

Một tay Phó Nhiễm che kín khóe mắt, Minh Thành Hữu cho là chuyện vừa rồi.

 

"Tính khí mẹ anh cũng không phải là em không biết, đừng để ở trong long. Bà không đồng ý cũng phải đồng ý."

 

Phó Nhiễm nghĩ tới, càng cảm thấy nôn nóng phiền lòng.

 

Tay trái Minh Thành Hữu đặt trên tay lái, gương mặt tuấn tú tiến tới bị Phó Nhiễm đưa tay đẩy ra.

 

"Lái xe đi."

 

"Sao vậy?"

 

"Không có việc gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-352.html.]

 

Ánh mắt Phó Nhiễm không khỏi liếc qua dây thắt lưng của Minh Thành Hữu, ánh mắt nhìn vật đó, trong lòng khó chịu như bị lửa đốt.

 

Hắn chỉ cho là vì Lý Vận Linh, lúc này thần sắc cũng có chút không vui.

 

"Anh nói rồi, chuyện này không quan trọng, lại nói chúng ta muốn quay lại bên nhau em cần gì phải để ý lời nói của người khác như vậy. Huống chi luôn miệng nói muốn cùng anh đi chung một con đường sau này, có phải mới bước đầu tiên em đã cảm thấy khó khăn muốn rút lui?"

 

Phó Nhiễm nghe vậy, tức giận quay đầu sang.

 

"Để cho em yên tĩnh một chút, em không muốn cãi nhau với anh."

 

Minh Thành Hữu lúc nào thì bị trút cơn giận không đâu như vậy chứ, nhưng rốt cuộc cũng không nổi nóng, lái xe đi thẳng trở về Trung Cảnh Hào Đình, xe của Phó Nhiễm vẫn còn ở trong ga-ra, cô lấy chìa khoá xe từ trong túi xách, một tay kia đẩy cửa xe ra.

 

Cánh tay Minh Thành Hữu ôm hông cô xoay người lại.

 

“Còn không vui sao, không được nổi giận. Nửa ngày bận rộn trong bếp cũng mệt rồi, lên lầu anh giúp em xoa bóp.”

 

Phó Nhiễm không có tâm trí nhàn nhã này, ngày thường đã thấy bộ dạng vô lại của Minh Thành Hữu này, bây giờ nhìn thấy, thấy hắn đúng là lưu manh nhất.

 

Vẫn là một kẻ giở trò lưu manh.

 

"Em muốn về nhà, em hơi mệt."

 

Phó Nhiễm giãy giụa, Minh Thành Hữu giữ chặt cánh tay, sắc mặt biến hóa, giữa hai đầu chân ày bắt đầu u ám.

 

"Nói thật đi, thật không có việc gì?"

 

"Không có việc gì."

 

Thái độ thẳng thắn quá mức của cô làm hắn càng thêm hoài nghi, Minh Thành Hữu nắm tay Phó Nhiễm.

 

“Con đường này là chúng ta đã nói sẽ cùng nhau bước đi, Phó Nhiễm nếu em có ý định rời đi, anh đảm bảo dù có c.h.ế.t anh cũng sẽ không tha thứ cho em.”

 

Phó Nhiễm đẩy tay hắn ra, Minh Thành Hữu lại ra sức kéo cô lại trước mặt.

 

“Các người đều cho rằng lúc đầu em rời đi chính là độc ác quá mức , có đúng không? Bây giờ anh muốn cùng em bắt đầu lại lần nữa, coi như kiếp trước tích đức mới được như thế này đúng không? Minh Thành Hữu, em không cần anh phải lần lượt nhắc nhở.”

 

Cô đẩy cửa xe ra, chồm nửa người ra ngoài. Minh Thành Hữu lại giữ chặt cánh tay Phó Nhiễm lần nữa.

 

“Lời nói của em có ý gì?”

 

Phó Nhiễm vung tay ra, đi đến trước xe của mình.

 

Cô mở cửa xe ngồi vào trong, sau đó đạp chân ga lái xe rời khỏi Trung Cảnh Hào Đình.

 

Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm bóng dáng bên trong kính chiếu hậu đi từ từ xa dần, hắn nghĩ không ra làm sao Phó Nhiễm thay đổi giọng nói sắc mặt liền thay đổi. Lời cô nói với Lý Vận Linh ở trên bàn cơm thật sự làm đáy lòng hắn xôn xao, hắn không đuổi theo, cáu giận đóng sầm cửa xe đi vào trong biệt thự.

Loading...