Lý Vận Linh cầm chiếc quạt giấy trong tay, thỉnh thoảng lại gõ một cái vào đầu gối.
"Huống Tử có nói với mẹ chuyện gần đây của con, con muốn ở bên nó đến khi nào?"
Lý Vận Linh cầm chiếc quạt giấy trong tay chỉ chỉ vào phòng bếp.
"Phụ nữ như vậy cũng muốn, con ở bên ngoài muốn chơi như thế nào mẹ đều không muốn trông nom. Nhưng hôm nay con lại còn dẫn nó về nhà? Con nói thật ra đi, con đang muốn làm gì?"
"Con cũng không có lòng tốt gì. Được chưa?"
Minh Thành Hữu không kiên nhẫn xua xua tay.
"Cũng chỉ có Nhuỵ Nhuỵ có thể nhịn con."
Lý Vận Linh mở chiếc quạt giấy vẽ tranh thủy mặc ra sức vỗ vài cái.
"Mẹ thấy con là vui đến quên cả trời đất rồi, Phó Nhiễm này... nói rõ có lòng với con không? Đợi ăn cơm xong con nói với nó. Nếu sau khi nó biết sự thật, cũng coi như có thể trả thù ngày đó nó nhẫn tâm rút tay rời đi. Sau đó hai đứa không ai thiếu nợ ai, đường ai nấy đi được không?"
Minh Thành Hữu từ chối không chút nghĩ ngợi.
Trong mắt tất cả đều là bóng dáng bận rộn bên trong phòng bếp của Phó Nhiễm. Cô đeo tạp dề, tóc buộc đơn giản ở sau gáy, xoay người tới bồn rửa tay. Lúc ánh mắt nhìn thấy hai người trong phòng khách, cô hơi mở khóe miệng, nụ cười rất lạnh nhạt, nhưng lại làm kẻ khác đau khổ trong lòng.
"Mẹ, mẹ đã đáp ứng không nhúng tay vào chuyện này."
"Thành Hữu, con có muốn rút lui rồivới Nhuỵ Nhuỵ không?"
Minh Thành Hữu trả lời rất kiên quyết.
"Cô ấy muốn gì, cô ấy là người thế nào, con rõ ràng hơn so với mẹ."
Tiêu quản gia nhanh chóng cắt rau cần tây trong tay, Phó Nhiễm ở một bên xào thức ăn.
"Tiêu quản gia, khẩu vị của bác gái hai năm qua vẫn không thay đổi chứ?"
Tiêu quản gia lạnh nhạt phản ứng lại.
"Căn bản là không thay đổi."
Lý Vận Linh thích ăn rau xanh Phó Nhiễm cũng có biết, cô mở tủ lạnh lấy trứng gà từ bên trong ra, Tiêu quản gia dừng lại động tác thái rau.
"Phó tiểu thư, lúc đó tại sao cô nhất định phải đi?"
Phó Nhiễm hỏi ngược lại.
"Bác cũng cảm thấy cháu làm sai sao?"
"Tôi chỉ biết, ngày đó là thời điểm Tam Thiếu khó khăn nhất. Ngày cậu ấy uống đến say như chết, phu nhân đau lòng cũng khóc đỏ mắt. Dù ban đầu hai người chưa có tình cảm, nhưng có cô ở đây, cho dù là cùng trò chuyện cùng cậu ấy cũng tốt. Phó tiểu thư, lòng của cô thật sự quá tàn nhẫn."
Hoàn cảnh khác nhau nên con người khác nhau, con người luôn không tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-351.html.]
Thiếu phu nhân cùng Phó tiểu thư, nói cho cùng cũng là xưng hô khác nhau, nhưng hàm nghĩa suy cho cùng cũng là khác biệt.
Phó Nhiễm không giải thích, bắt đầu tập trung nấu ăn trong phòng bếp.
Bởi vì thời gian có hạn, cô làm mấy món ăn gia đình, tám món ăn một canh, chờ bưng vào phòng ăn thì đồng hồ đã chỉ qua 12h30 trưa.
Minh Thành Hữu đói bụng, Tiêu quản gia tới mời Lý Vận Linh vào dùng cơm.
"Cũng không biết có hợp khẩu vị của bác không?"
Phó Nhiễm kéo ghế ngồi ra cho Lý Vận Linh.
Thân thể bà to lớn nhưng ánh mắt xanh xao.
"Tôi nhớ được trước kia cô ở Y Vân Thủ Thủ cũng không nấu ăn. Có phải không còn thói quen sống cuộc sống ‘quần áo đến tay cơm tới tận mồm’ rồi không?"
Phó Nhiễm không để ý nửa câu nói về sau của bà.
"Những món ăn này đều là con học được từ mẹ, bác nếm thử một chút."
Minh Thành Hữu kéo ghế ra, giúp Phó Nhiễm cởi tạp dề xuống. Hắn tiện tay đưa cho Tiêu quản gia ở bên cạnh.
"Ngồi đi, muốn uống canh trước sao?"
"Không cần."
Tiêu quản gia múc chén canh cho Lý Vận Linh, bà xếp chiếc quạt lại đặt bên tay, nhưng vẫn chưa động đũa ngay.
"Phó tiểu thư có lòng, còn nhớ rõ tôi thích ăn món gì."
Minh Thành Hữu gắp thức ăn vào chén Lý Vận Linh, bà đưa tay đẩy lại.
"Nhưng mọi người đều sẽ thay đổi, đừng nói chi là khẩu vị. Những món ăn này sau khi Vân Phong c.h.ế.t ta cũng không ăn qua nữa. Huống chi vừa rồi nghĩ đến hai đứa sẽ không tới đây, ta đã ăn cùng Tiêu quản gia rồi."
Minh Thành Hữu đặt đôi đũa xuống, ánh mắt nhìn Lý Vận Linh.
"Hai đứa từ từ ăn đi."
Lý Vận Linh không đứng dậy, vẫn ngồi tại chỗ như cũ. Phó Nhiễm như đứng trên đống lửa, Tiêu quản gia xới cơm cho cô và Minh Thành Hữu .
"Bận việc nửa ngày không đói bụng sao?"
Minh Thành Hữu cầm đôi đũa nhét vào trong tay cô.
"Ăn đi."
Phó Nhiễm suy nghĩ một chút, lại cầm đôi đũa lên.
"Bác gái, lần này con là thật lòng muốn bắt đầu với Thành Hữu lần nữa."
Lý Vận Linh nhìn Phó Nhiễm, thích thú đưa mắt nhìn sang Minh Thành Hữu. Ý nghĩ sâu xa trong mắt chỉ có hai người hiểu.