Minh Thành Hữu đưa tay qua cầm tay Phó Nhiễm.
"Ừ, thật mệt mỏi."
Cô chồm người qua, mặt dựa lên vai Minh Thành Hữu.
"Sao vậy?"
Thần sắc Minh Thành Hữu chuyên tâm nhìn đường phía trước chằm chằm.
"Anh thấy Cố Lỗi là người có vẻ không tốt lắm, em nên tránh tiếp xúc nhiều với hắn."
Phó Nhiễm giơ ngón tay lên xoa huyệt thái dương.
"Hắn là Mộ Mộ chọn lựa khéo mà nhìn trúng, em thà rằng không muốn biết là hắn có tâm địa xấu gì. Chúng ta ai cũng hi vọng Mộ Mộ có thể hạnh phúc."
"Chỉ hy vọng như thế thôi."
Minh Thành Hữu khẽ nghiêng mặt sang hướng Phó Nhiễm, cùng cô dựa vào nhau. Hôm nay Phó Nhiễm dậy sớm, nên giờ mệt mỏi đến nỗi không có sức nói chuyện. Cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi, hô hấp trầm ổn khiến người khác an lòng.
Minh Thành Hữu hôn đỉnh đầu cô, Phó Nhiễm vốn là như vậy, lúc nào cũng hết mình vì người khác.
Cô cho rằng tình cảm với Tần Mộ Mộ lại trở thành động lực để Cố Lỗi bước tới thành công.
Phó Nhiễm không biết, hôn lễ của Tần Mộ Mộ mà cô ngày ngày quan tâm vất vả, giúp chọn lựa khách sạn, áo cưới, hiện trường hôn lễ đề muốn tự mình đến xem qua mới là nhọc tâm.
Minh Thành Hữu lái xe đến cửa Phó gia, nghiêng đầu thấy Phó Phiễm ngủ say, hắn nghiêng người qua cởi dây an toàn giúp cô.
Vì Phó Nhiễm mặc lễ phục, khó được thoải mái, tóc còn dính hoa màu trắng ở hôn lễ, Minh Thành Hữu giơ tay lên lấy từng mảnh xuống giúp cô. Mí mắt Phó Nhiễm khẽ nhúc nhích, từ từ mở mắt ra.
Minh Thành Hữu đè người xuống, đôi môi mềm mại trằn trọc hôn môi Phó Nhiễm. Cô vốn đang mệt mỏi, liền nhắm mắt lại, đôi tay đưa vòng ra ôm sau lưng Minh Thành Hữu
Ngón tay hắn mơn trớn bên gò má Phó Nhiễm, gương mặt tuấn tú trước mắt cô từ từ lui ra.
"Phó Nhiễm, em cũng muốn kết hôn đi?"
Ánh mắt cô lưu chuyển, có một chút phong tình, ánh mắt tình tứ nhìn Minh Thành Hữu chằm chằm.
Nếu thời gian quay ngược trở lại, quay về buổi tối hôm cô rời khỏi Y Vân thủ phủ kia, đổi lại là tình cảm lúc này nhất định Phó Nhiễm sẽ nói không chút do dự, em nguyện ý.
Dù lúc này Minh Thành Hữu mở miệng, thừa dịp có chút say, Phó Nhiễm cũng dám đáp ứng. Ngón cái hắn mơn trớn hai đầu chân mày của Phó Nhiễm, cuối cùng lui người về rồi nói.
"Không còn sớm, mau vào nghỉ ngơi đi. Ngày mai không phải còn phải tới nhà Tần Mộ Mộ ăn cơm sao?"
Ánh mắt Phó Nhiễm thoáng ảm đạm, oh một tiếng, cầm túi xách đẩy cửa xe ra.
Gió đêm thổi qua, cuối tháng tư trời đã bắt đầu trở nên ấm áp, không tính lạnh lẽo, nhưng đủ khiến đầu óc cô tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-349.html.]
Phó Nhiễm lắc đầu khẽ cười, chuyện yêu đương đâu có thể dễ dàng như thế, làm sao mà chỉ trong mấy tháng cô lại có ý nghĩ sẽ kết hôn? Nhất định vì thấy Tần Mộ Mộ cùng Tống Chức cũng đều kết hôn, nên trong lòng nảy sinh mong ước.
Minh Thành Hữu đưa mắt nhìn bóng lưng Phó Nhiễm, hắn móc điếu t.h.u.ố.c lá ra, cứ nói muốn cai thuốc, nhưng vẫn không lúc nào là không mang theo.
Hắn kẹp điếu t.h.u.ố.c lá ở ngón giữa, suy nghĩ một chút, vẫn là dùng bật lửa châm.
Phó Nhiễm và Minh Thành Hữu lại yêu nhau nhưng vẫn chưa đến Minh gia. Vẫn là thấp thỏm lo sợ Lý Vận Linh sẽ không chấp nhận.
Phó Tụng Đình và Phạm Nhàn đã từng thúc giục, Phó Nhiễm cũng cảm thấy trốn tránh không phải là biện pháp. Minh Thành Hữu thấy cô muốn vậy, từ chối một hai lần sau đó dứt khoát chủ động mời.
Bởi vì ngày hẹn lại có hội nghị cấp cao ở tầng cao nhất, Minh Thành Hữu vội vàng tức tốc chạy về Trung Cảnh Hào Đình. Phó Nhiễm đậu xe ở cửa, hắn đi vào biệt thự lập tức lên lầu.
"Quà tặng cũng chuẩn bị xong, nhưng thời gian quá gấp, em sợ sẽ thất lễ."
"Không có việc gì. "
Minh Thành Hữu vừa nói vừa tháo cà vạt ra, hắn cởi khuy tay áo cởi áo ra.
"Là anh để lỡ thoài gian, mẹ anh biết gần đây công ty luôn có việc bận. Anh đi tắm trước, em tới tủ treo quần áo tìm bộ quần áo giúp anh."
"Được."
Phó Nhiễm đi theo Minh Thành Hữu vào trong phòng, khom lưng thu dọn quần áo bị hắn ném xung quanh. Cô đi vào phòng thay quần áo, lấy chiếc áo sơ mi cùng quần tây treo trước cửa phòng tắm.
Minh Thành Hữu đưa tay phải ra lấy, cầm quần áo vào phòng tắm thay.
Lúc đi ra đang cho vạt áo sơ mi vào trong quần.
"Lấy thắt lưng giúp anh, cái mà em mua tặng anh đấy."
"Oh."
Phó Nhiễm chạy như bay vào phòng thay quần áo, tìm được thắt lưng Hermes cô mua.
Ngón tay cố ý mơn trớn, cũng không phải cố ý xem. Phó Nhiễm mở dây thắt lưng ra nhìn vào trong, lại không phát hiện kí hiệu MR cô cố ý khắc lên ban đầu.
Bước chân hơi chậm lại, Minh Thành Hữu ngồi ở mép giường cũng không ngẩng đầu lên duỗi tay về phía cô
"Thắt lưng."
Ngón cái Phó Nhiễm lướt qua một lần nữa, hoàn toàn không có một chút dấu vết.
Cô đưa thắt lưng cho Minh Thành Hữu.
"Không có ai tặng quà sinh nhật cho anh giống em chứ?"
Minh Thành Hữu tập trung vào động tác của mình.
"Nói gì đó, anh có thể tùy tiện nhận dây thắt lưng của phụ nữ nào khác tặng sao? Cũng không xem là lấy ở chỗ nào sao?"