Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 337

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:54:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SyzPnJ9f

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai giọng nói vang lên cùng lúc, đầu chân mày Phó Nhiễm nhíu lại, nghe không rõ đối phương là ai.

 

Móng tay được sơn vẽ tinh xảo của Vưu Ứng Nhuỵ nắm chặt đ.â.m vào lòng bàn tay, cô đương nhiên có thể nghĩ đến là Phó Nhiễm. Tối hôm qua gọi điện thoại đến lúc nửa đêm, Minh Thành Hữu chỉ nghe máy lần thứ nhất, nói cho cô biết là có chuyện đi ra ngoài.

 

Minh Thành Hữu cũng nói qua hôm nay sinh nhật hắn không thể ở cùng với cô, Vưu Ứng Nhụy thuyết phục chính bản thân mình tự hiểu. Nhưng lúc này đã là buổi tối, đè nén uất ức cùng bất bình đã lâu sắp tuôn ra, cô há hốc mồm, cuối cùng vẫn là không dám mở miệng.

 

Nếu cô liều mạng như vậy, Vưu Ứng Nhuỵ cũng biết là Minh Thành Hữu sẽ không giữ cô ở lại bên cạnh hắn nữa.

 

Bàn tay che miệng lại, Phó Nhiễm cũng không mở miệng nữa, khoảng cách xa, chỉ bằng tiếng hít thở nhỏ nên rất khó nhận ra đối phương là ai. Vưu Ứng Nhuỵ hừ một tiếng, cúp điện thoại

 

Minh Thành Hữu mặc áo choàng tắm, dùng khăn lông lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm. Phó Nhiễm cầm di động đặt xuống.

 

"Có người gọi đến."

 

Minh Thành Hữu ngồi xuống ghế sa lon trước mặt.

 

"Ai vậy?"

 

"Không biết, trên màn hình tên là Minh."

 

Động tác lau tóc của người đàn ông ngừng lại, nhưng chỉ nhìn bằng mắt bình thường sẽ không nhận ra sự khác biệt, gương mặt Minh Thành Hữu biến mất bên trong những sợi tóc màu đen rũ xuống. Phó Nhiễm đứng trước giường, càng không nhìn thấy trong mắt người đàn ông này đang suy nghĩ gì.

 

"Ừ, cô ấy nói gì?"

 

Trong mắt Phó Nhiễm như có tia sáng vụt qua, thuận miệng nói.

 

"Cô ấy hỏi anh đang ở đâu?"

 

Gương mặt Minh Thành Hữu đang rũ xuống từ từ nâng lên, đèn trên tường chiếu ánh sáng muôn màu muôn vẻ phản chiếu gương mặt liếc nhìn Phó Nhiễm.

 

"Em nói chúng ta ở Thanh Sơn cho cô ấy biết rồi sao?"

 

Phó Nhiễm không phải là người giỏi nói dối, ít nhất, lúc này cô không biết nên dùng lời nói dối để giấu giếm một người.

 

Cô đi tới đưa di động cho Minh Thành Hữu. "Không có."

 

Hắn tiện tay nhận lấy, mở nhật kí cuộc gọi ra xem, thời gian nói chuyện cũng không lâu.

 

Minh Thành Hữu là ai chứ, đây chính người từ nhỏ đã tinh ranh, lúc trước Minh Vân Phong giáo dục bằng cách dùng roi vọt từ.

 

"Là mẹ anh, em đã nói thật cho bà biết chúng ta ở đâu hả? Đoán không chừng ngày mai cả khu Thanh Sơn này sẽ bị bà lật tung lên."

 

Phó Nhiễm nghe vậy, không nghi ngờ gì, nghĩ thầm tên Minh kia dĩ nhiên là người trong nhà Minh Thành Hữu, huống chi đối phương không chút do dự cắt đứt di động, hành động như vậy không khỏi nghi ngờ là Lý Vận Linh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-337.html.]

 

"Sau khi trở về, anh đừng nhắc tới chuyện Thanh Sơn cùng bà có được không?"

 

Nghe lời nói của Phó Nhiễm, Minh Thành Hữu thấy thật may mắn khi cô với Vưu Ứng Nhuỵ chưa nói chuyện với nhau. Nhưng đồng thời trong lòng lại phiền não, hắn là Minh Tam Thiếu từ trước đến giờ luôn quang minh lỗi lạc, về vấn đề đối xử với phụ nữ càng chưa bao giờ dài dòng dây dưa.

 

Hôm nay lại phải che giấu, thường xuyên lo lắng chuyện Vưu Ứng Nhuỵ sẽ bị lộ ra.

 

Từ trước nay chưa từng có cảm giác mệt mỏi dồn nén, hắn dựa ra phía sau, cả người lười biếng dựa vào ghế sa lon.

 

Cốc cốc ——

 

Một loạt tiếng gõ cửa đúng lúc phá vỡ tình hình căng thẳng trong phòng. Phó Nhiễm đứng dậy đi mở cửa.

 

Cô không nghĩ tới Triệu Lan sẽ đứng ở ngoài cửa, Phó Nhiễm quay đầu lại nhìn Minh Thành Hữu đang đưa lưng về phía cửa, cô nhanh chóng đi ra ngoài và đóng cửa lại.

 

" Bác gái, đây là…?"

 

Triệu Lan bưng một tô mì lớn trước mặt.

 

"Đây là ta bảo khách sạn cố ý nấu, vừa rồi thấy Thành Hữu không chịu ăn gì cả, hơn nữa sinh nhật nên ăn mì. Ta không hợp thời với những thứ đồ kia."

 

"Bác gái... "

 

Trong lòng Phó Nhiễm liền cảm thấy ấm áp.

 

"Bác thật có lòng."

 

"Mỗi lần tới ngày sinh nhật của Minh Tranh, ta đều đích thân nấu cho nó tô mì. Tiểu Nhiễm, con cầm vào đi, đừng nói là ta mang tới nếu không nó lại không chịu ăn."

 

Phó Nhiễm nhận lấy tô mì từ trong tay Triệu Lan, rất nóng, hơn nữa còn là một tô đầy.

 

"Bác nên cầm cái khay, nhiều như vậy sẽ rất nóng."

 

Triệu Lan đưa đôi đũa và thìa cho Phó Nhiễm.

 

"Không phiền toái bọn họ, ta thấy mình có thể bưng được."

 

"Cám ơn bác gái."

 

Triệu Lan phất tay ý bảo cô đi vào, còn bà liền xoay người đi vào trong phòng nghỉ.

 

Phó Nhiễm nhìn bà từ phía sau lưng, nhìn Triệu Lan có vẻ rất gầy nhưng tinh thần lại không tệ. Chỉ là tới Thanh Sơn một chuyến, lại có tác dụng nhiều hơn so với ngày ngày truyền những loại chất dinh dưỡng đắt tiền ở trong bệnh viện như vậy.

 

Phó Nhiễm xoay người, dùng chân khẽ đá mở cửa phòng đi vào.

Loading...