Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 330

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:12:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đúng vậy." Phó Nhiễm hướng hắn gật đầu.

 

Sắc mặt Minh Tranh xám xịt kéo bả vai Triệu Lan. "Mẹ!"

 

Nhìn Triệu Lan khóc đến hai mắt sưng đỏ, cuối cùng lời nói trong miệng bị hắn nuốt trở về. Phó Nhiễm lạnh đứng dậm chân, hai tay đặt ở bên môi hà hơi.

 

"Sao hai người lại chọn thời tiết như vậy lên núi?"

 

Người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu xanh lá cây bên ngoài.

 

"Hai ngày trước tuyết ở đã rơi xuống không ngừng, mới vừa rồi trong radio còn thông báo tuyết sẽ rơi nhiều hơn. Hơn nữa, ban ngày liên tục có mấy tai nạn xe cộ liên tiếp, nên bây giờ mọi tuyến đường đều bị cấm."

 

"Cái gì?"

 

Động tác cứng ngắc của Phó Nhiễm dừng lại.

 

"Chú nói đường nào bị cấm?"

 

"Đường xuống núi."

 

Người đàn ông trung niên cầm ly trà nóng trong tay.

 

" Đừng quá lo lắng, trên núi quán rượu, nhà trọ cần gì cũng đều có. Theo tôi thấy thời tiết này, nhất định ngày mai mọi người cũng không thể xuống núi."

 

Mắt Phó Nhiễm trợn tròn, bông tuyết thành từng mảnh rơi vào trong mắt biến thành màu trắng chói mắt. Chiếc ô trong tay Minh Tranh che lên đỉnh đầu cô.

 

"Tiểu Nhiễm, đã như vậy chúng ta ở nơi này dừng chân một đêm thôi."

 

"Không thể!"

 

Phó Nhiễm cự tuyệt không chút nghĩ ngợi, cô lướt qua Minh Tranh đi về phía trước.

 

"Nói không chừng đường mới phong toả, con nói có việc gấp bọn họ sẽ có thể để con xuống núi."

 

"Cô gái, hiện tại cô xuống núi thật rất nguy hiểm. Huống chi đường đã bị phong toả hết, tuyệt đối không có khả năng để cho cô đi qua."

 

Người đàn ông trung niên cũng rất tốt bụng, lại không khác gì là dội chậu nước lạnh lên đầu Phó Nhiễm. Minh Tranh đưa chiếc ô trong tay cho Triệu Lan, hắn sải bước đuổi theo, Phó Nhiễm quay kiếng xe xuống, người còn chưa ngồi vào ghế lái đã bị Minh Tranh kéo ra ngoài.

 

"Em điên phải không? Liều mạng sao? Không phải đã ở chân núi cả một buổi chiều sao?"

 

"Anh đừng cản tôi!"

 

Phó Nhiễm giãy giụa muốn đẩy Minh Tranh ra, bất đắc dĩ sức lực giữa nam và nữ chênh lệch quá xa.

 

"Có muộn nhất định tôi cũng phải trở về thị trấn Nghênh An."

 

"Em có việc gấp sao?"

 

"Có!" Phó Nhiễm cất cao giọng nói. "Ca ca, anh buông tôi ra."

 

"Có chuyện gì còn quan trọng hơn sự an toàn sao?"

 

Minh Tranh đóng sầm cửa xe.

 

"Huống chi là cho dù em vội c.h.ế.t cũng không được, đường sớm đã bị phong toả."

 

"Tôi. . . . . ."

 

Ánh mắt Phó Nhiễm tràn đầy vẻ lo âu.

 

"Ngày mai là sinh nhật Thành Hữu. Tôi đã nói sẽ ở bên cạnh anh ấy."

 

Mặc dù sinh nhật của hắn đã qua, nhưng Minh Thành Hữu đã dự định trước là sẽ ở cùng cô. Hôm nay gọi điện thoại hắn còn nói bóng nói gió nhắc nhở cô.

 

Minh Tranh nghe vậy liền ngẩn ra, sức lực trong tay buông lỏng một chút, nhưng sau đó dùng lực cầm chặt.

 

"Vì hắn mà mạng sống cũng không cần?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-330.html.]

 

"Không phải như vậy."

 

Cách đó không xa, Triệu Lan nghĩ hai người cãi vả tất cả là đều vì mình, bà vội vàng chạy chậm đến.

 

"Minh Tranh đừng trách Tiểu Nhiễm, là mẹ muốn con bé dẫn mẹ tới."

 

Triệu Lan ngăn ở trước mặt Minh Tranh, lại mạnh mẽ tách tay hắn đang cầm c.h.ặ.t t.a.y Phó Nhiễm.

 

"Tiểu Nhiễm, thật xin lỗi! Làm hại con không thể kịp xuống núi. Nếu không ở lại trên núi ở một đêm đi? Con trở về như vậy ta cũng không yên lòng."

 

Giọng nói Phó Nhiễm mềm nhũn.

 

"Bác gái, chuyện này không liên quan tới bác."

 

Triệu Lan lôi tay Phó Nhiễm đi về phía trước, người đàn ông trung niên chỉ chỉ cách đó không xa.

 

"Mọi người đi bộ đi, nhiều lắm là khoảng gần hai mươi phút sẽ thấy khách sạn."

 

Minh Tranh rút hết chìa khóa xe, đi theo sau lưng hai người. Phó Nhiễm cúi thấp đầu, mặt đường có tuyết đọng, giày giẫm ở phía trên phát ra tiếng vang kẽo kẹt, cảm giác lạnh lẽo xuyên qua giày da truyền vào lòng bàn chân.

 

Triệu Lan thấy tinh thần cô không có hứng thú.

 

"Tiểu Nhiễm, thật xin lỗi."

 

"Bác gái, không có việc gì."

 

Phó Nhiễm bất đắc dĩ cười một tiếng.

 

"Ngày mai là sinh nhật Thành Hữu hả?"

 

"Bác biết?"

 

"Ta nhớ được."

 

Hai mắt Triệu Lan đỏ bừng, nhưng tâm tình rõ ràng khá hơn nhiều.

 

"Nó sinh sau Minh Tranh 20 ngày."

 

"Đúng vậy."

 

Phó Nhiễm lên tiếng, cẩn thận nhìn sắc mặt của Triệu Lan. Dù sao chuyện đó thật sự khó tiếp nhận đối với với người phụ nữ này.

 

"Hi vọng buổi tối thì trận tuyết này có thể ngừng, nếu để con không đến chỗ Thành Hữu được. Ta sẽ gây tội lỗi lớn."

 

Minh Tranh lẳng lặng theo ở phía sau, hắn không che dù, Triệu Lan quay đầu lại nhìn vào mắt hắn. Vì Minh Tranh ra ngoài bàn chuyện hợp tác nên trên người mặc Tây phục, màu đen thuần tuý rất nổi bật ở nơi toàn màu trắng này.

 

Trong mắt Triệu Lan liền khó chịu, cảm thấy đau lòng.

 

Ở bên trong khách sạn sắp xếp phòng xong thì đã gần tối, phòng của Phó Nhiễm sát vách phòng của Triệu Lan. Nghe được tiếng chuông cửa, cô đi tới mở cửa. Minh Tranh theo sau cô tiến vào trong phòng.

 

"Đói bụng sao?"

 

Phó Nhiễm lắc đầu, đi thẳng về phía ban công.

 

"Bác gái đâu?"

 

"Bà mệt mỏi nên anh để bà ngủ trước rồi."

 

Minh Tranh đứng bên cạnh Phó Nhiễm.

 

"Đợi bà tỉnh ngủ, chúng ta xuống dưới ăn cơm."

 

"Dù sao tôi cũng không đói bụng."

 

Hai tay Phó nhiễm để lên trên lan can, khuôn mặt nhỏ nhắn vô hồn, đầu rũ cụp nhìn về phong cảnh dưới chân

 

"Xem ra em thật sự rất quan tâm hắn."

Loading...