Người trông coi nghĩa trang khoảng chừng 50 tuổi thò mặt ra, ông ta lấy giấy bút ra đưa cho Triệu Lan.
"Bà ghi tên trước đi."
"Được, được."
Triệu Lan không ngừng gật đầu, nhận lấy giấy bút trong tay ông ta.
Phó Nhiễm giơ tay lên ngăn cản động tác của Triệu Lan, sợ rằng bà vừa ghi tên xong, nếu muốn vào còn khó hơn so với đi lên trời.
"Chúng tôi là họ hàng của Minh gia, vừa lúc đi qua Thanh Sơn muốn tới đây thăm viếng, châm chước đi."
"Không được, đây là quy định của phu nhân, tôi chỉ là người làm công, không quyết định được."
Triệu Lan cũng mơ hồ nhận thấy được mục đích mà Phó Nhiễm ngăn cản tay của bà, bà buông bút trong tay ra.
"Ông xem."
Phó Nhiễm tới gần người trông coi.
"Ông không nói, chúng tôi cũng không nói, làm sao phu nhân sẽ biết được, lại nói nếu không có quan hệ họ hàng này, thời tiết này chúng tôi còn đến Thanh Sơn làm gì?"
Phó Nhiễm móc mấy tờ 100 tệ từ trong ví ra nhét vào trong tay ông ta.
"Đăng ký cũng được mà không đăng ký cũng được, chúng tôi mà có lòng lừa ông thì viết tên giả chẳng phải là được hay sao?"
"Này. . . . . ."
Ông ta nắm chặt tiền giấy trong tay, mặc dù không có đếm, nhưng cũng phải tới gần một ngàn tệ.
Phó Nhiễm lại rút mấy tờ nữa ra đưa cho ông ta.
"Dàn xếp đi."
"Được rồi." Cũng coi như trả lời dứt khoát. "Lúc đi ra các người thông báo cho ta một tiếng, ta muốn đi vào dọn dẹp."
Hắn cũng coi như phúc hậu, từ bên trong căn nhà nhỏ lấy ra hương cùng cây nến đưa cho Phó Nhiễm.
"Mỗi khi phu nhân cùng Tam Thiếu trở lại, ta đều chuẩn bị."
"Cám ơn."
Phó Nhiễm đưa tay nhận lấy, dìu Triệu Lan tiến vào nghĩa trang.
Quy định của người nào chứ, tiền đến trước mặt chẳng phải nói toạc ra là phá vỡ ngay sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-329.html.]
Hai bên đường trồng cây bách xanh ngát, Phó Nhiễm bước qua các viên đá được mài dũa cẩn thận trải dài thành một đường đi nhỏ, mộ của Minh Vân Phong được tìm thấy rất nhanh, đi qua một con đường, là huyệt mộ hai người được đặt song song, tấm bia đá khổng lồ đối diện phương hướng họ đi vào.
Triệu Lan không khống chế được cảm xúc nhào qua, Phó Nhiễm thắp hương và nến. Lúc đi quá vội vàng, thật may là có mua bó hoa dưới chân núi.
"Vân Phong!"
Bầu trời âm u, làm lòng người cực kỳ khó chịu, không khỏi đè nén, cảm giác bi thương đặt ở một giới hạn, lúc nào cũng có thể bộc phát ra.
Tiếng khóc Triệu Lan thê lương vô cùng, Phó Nhiễm tin bà và Minh Vân Phong là yêu nhau thật lòng, tình cảm lưu luyến như thế lại không được làm bạn cả đời bên au. Triệu Lan quỳ gối trước bia mộ, Phó Nhiễm đi tới yên lặng thắp nhang đèn.
Cô lui về phía sau ba bước, bông tuyết càng rơi càng lớn, Phó Nhiễm đưa tay ra, nhìn bông tuyết rơi vào lòng bàn tay về sau bị nhiệt độ của cơ thể hòa tan nhanh chóng.
Cô không đành lòng đứng quấy rầy, di ảnh trên bia mộ Minh Vân Phong trước sau đều một thần sắc nghiêm nghị, trang trọng.
Bàn tay Triệu Lan như lưu luyến phủ trên bia mộ.
"Vân Phong, tôi tới thăm ông rồi."
Phó Nhiễm mím chặt khóe miệng, thậm chí có chút hờ hững nhìn di ảnh trên bia mộ Minh Vân Phong. Hai người phụ nữ vì ông mà cam tâm tình nguyện chịu đủ uất ức, thế nhưng ông ấy lại ích kỷ vì yêu mà tự tay lật nghiêng cuộc đời của hai người. Tiếng khóc Triệu Lan nghe vào trong tai giống hỗn loạn vang lên mà không có tiếng vọng lại, bi thương như kêu gào thảm thiết.
Nhang thắp trước mộ còn một chút nữa là cháy hết, nhang đèn cũng bị gió thổi tắt. Tuyết càng rơi càng lớn, dường như không thấy đường. Triệu Lan mặc áo khoác nhung nhanh chóng bị bông tuyết phủ lên thành màu trắng. Phó Nhiễm đi tới đứng ở bên người bà.
"Bác gái, chúng ta đi thôi. Sau này trở lại thăm nữa."
"Một lát nữa thôi! Tiểu Nhiễm, chỉ một lát."
Hai tay Triệu Lan ôm lấy bia mộ.
" Vân Phong, thời gian trôi qua quá nhanh. Tôi đưa tay thế nào cũng không bắt được?"
Phó Nhiễm cảm thấy lạnh, cô liền lấy mũ áo khoác đội lên đầu.
"Vân Phong, ông từng nói với tôi, làm cho tôi mặc kệ Thành Hữu nói gì hay làm chuyện gì tôi cũng không muốn trách nó. Tôi một chút cũng không trách nó, ông chôn cất ở nơi này vẫn là nó nói cho Tiểu Nhiễm biết. Nếu như có thể nói, tôi hi vọng Minh Tranh và Thành Hữu có thể thật sự trở thành anh em. Đây cũng là hy vọng của ông phải không?"
Triệu Lan kề sát mặt trên tấm bia đá lạnh như băng.
"Tôi không cảm thấy uất ức, cũng sẽ không thường nói tôi cảm thấy bất công nữa. Có thể gặp lại ông lần nữa, lòng tôi đã rất mãn nguyện. Thật đấy!"
Phó Nhiễm không biết, một tình yêu như thế nào mới có thể chịu đựng như thế. Hai năm cũng như một ngày, mà không suy nghĩ đến danh phận cùng được hay mất.
Cô thậm chí có chút khâm phục người phụ nữ gầy yếu trước mặt này. Triệu Lan còn chưa muốn đi, đến khi Minh Tranh gọi điện đến.
"Bác gái, Ca Ca ở bên ngoài."
Triệu Lan lau sạch nước mắt, biết tính tình Minh Tranh, ngộ nhỡ làm loạn lên sẽ bị Lý Vận Linh biết, về sau có muốn đi vào bái tế nữa cũng không còn dễ dàng như vậy. Phó Nhiễm phủi bông tuyết trên vai mình, dìu Triệu Lan đi ra ngoài. Xe của Minh Tranh dừng trước cổng khu nghĩa trang, cần gạt nước liên tục đung đưa qua lại quét kính chắn gió, nhìn thấy hai người ra ngoài, hắn liền cầm ô xuống xe. Người bảo vệ nghĩa trang đã thấp giọng so với lúc nãy khá nhiều.
"Bái tế xong rồi?"