Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 328

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:11:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Nhiễm cầm lấy khăn giấy đưa cho Triệu Lan, trong lòng run rẩy tựa như đau thương.

 

"Minh Tranh cho người khắc tên ta lên bia mộ của ông ấy, ta biết rõ làm như vậy là khng tốt, nhưng ta cũng có lòng riêng. Khi còn sống ta không thể danh chính ngôn thuận gả cho ông ấy một lần, sau khi chết, ta muốn có một danh phận lại khó khăn đến vậy sao?"

 

Phó Nhiễm cảm giác trong hốc mắt ươn ướt, cô tiện tay lau lau.

 

"Bác gái, trước kia Ca Ca sống cũng không tốt?"

 

Giọng nói của Triệu Lan nghẹn ngào.

 

"Đeo thân phận như vậy trên lưng, làm sao có thể sống tốt chứ?"

 

Lồng n.g.ự.c giống như bị tảng đá lớn đè lên khiến người ta thở nổi. Phó Nhiễm do dự hết lần này tới lần khác.

 

"Bác gái! Bác đừng trách Thành Hữu, trời sanh hắn tính tình như vậy, thật ra thì cũng không ác ý."

 

Triệu Lan hé mắt, Phó Nhiễm liếc nhìn thần sắc của bà, trên nét mặt của Triệu Lan không như Lý Vận Linh ra vẻ chán ghét và khinh thường đối với Minh Tranh. Khoé miệng bà như cười.

 

"Đứa bé đó, dáng dấp thật đẹp, Vân Phong đưa cho ta không ít hình. Ông ấy nói với ta, đây cũng là con hắn, là con trai hắn thích nhất! Nhiều lần Minh Tranh cũng ở cùng chỗ, nhưng ta không để cho nó tránh đi. Ta cũng nghĩ Minh Tranh sẽ hiểu, dù sao chúng ta vẫn là danh bất chính ngôn bất thuận, thật ra thì từ nhỏ Minh Tranh rất đáng thương, vừa sinh ra, ngay cả giọt sữa cũng không được uống liền bị người khác ôm đi. Vân Phong nói nó bị viêm phổi, đến lúc trở lại bên cạnh ta, đã qua hai mươi ngày."

 

Phó Nhiễm sợ nghe nữa sẽ đau lòng, tim của mình sẽ bị cắt thành từng mảnh thật sự. Tính tình Minh Tranh trở nên như hôm nay hoàn toàn là có nguyên do, thử nghĩ lúc đó hắn còn là đứa bé không hiểu chuyện. Minh Vân Phong nói rõ Thành Hữu là con trai ông thích nhất, đơn giản cũng là muốn nói cho Triệu Lan nghe. Nhưng lúc tất cả mọi người chẳng hay biết gì, những lời này của ông không thể nghi ngờ như vũ khí đ.â.m người khác bị thương tốt nhất.

 

Phó Nhiễm có thể tưởng tượng được, khi Minh Tranh còn là một đứa bé, lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của cha và nghe cha nói lời thương yêu với đứa con khác… Không khí bên trong xe như ngưng trệ, ngay cả muốn nói cũng cảm thấy khó khăn.

 

"Bác gái, trước khi bác trai chết, ít nhất cũng đã bồi thường cho Ca Ca."

 

Triệu Lan cảm thấy vui mừng, Phó Nhiễm cầm bình nước suối cho bà.

 

"Thanh Sơn cách đây hơi xa, ít nhất nửa tiếng đi xe."

 

"Lý Vận Linh chôn cất ông ấy ở Thanh Sơn?"

 

"Dạ! Con nghe Thành Hữu nói."

 

Phó Nhiễm nhắn tin cho Minh Tranh, cũng không biết hắn đã trở lại bệnh viện hay chưa.

 

"

 

Giọng nói Triệu Lan có chút khàn khàn.

 

" Chắc là một nơi tốt."

 

"Bác gái, bác không thể cứ tiếp tục như vậy. Huống chi bác trai ra đi cũng được hai năm rồi."

 

Tình trạng của Triệu Lan thật khiến người khác lo lắng.

 

"Các con không cần lo lắng, bác sĩ chỉ nói quá bệnh tình của ta lên mà thôi. Thân thể của ta chính ta hiểu rõ nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-328.html.]

 

Phó Nhiễm vẫn duy trì tốc độ lái xe chậm rãi đi trên đường, ban đầu Triệu Lan còn nói chuyện với cô, sau có thể đã mệt, nhắm mắt dựa ra phía sau ngủ.

 

Cô cố ý không đi đường chính ngay, đến gần quốc lộ, xa xa nhìn thấy xe của Minh Tranh dừng ở đây.

 

Phó Nhiễm đạp chân ga, Minh Tranh nhìn thấy xe của cô, tự động đuổi theo.

 

Đi chừng hai tiếng trên đường, Phó Nhiễm đưa Triệu Lan tới dưới chân núi Thanh Sơn .

 

Triệu Lan nhìn đi thấy đầu đường Thanh Sơn chật kín xe.

 

"Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"

 

"Bác gái, nói không chừng Ca Ca có thể đến đây, hãy để anh ấy đưa bác đi?"

 

"Làm sao nó biết?"

 

"Thật xin lỗi, con cảm thấy không nên gạt anh ấy."

 

Phó Nhiễm thành thật đáp lại.

 

"Tiểu Nhiễm, chúng ta đã đến dưới chân núi rồi, con dẫn ta lên đi, tìm đượcộ của Vân Phong rồi ta mới chắc chắn là Minh Tranh sẽ để cho ta ở lại. Ta không muốn hi vọng rồi thất vọng."

 

Triệu Lan nắm cổ tay phải của Phó Nhiễm, ánh mắt bà tràn ngập khẩn cầu. Phó Nhiễm không đành lòng cự tuyệt.

 

"Được rồi."

 

Thăm mộ xong rồi trở lại thị trấn, cũng không tính là quá muộn.

 

Phó Nhiễm xuống xe xem xét tình hình, xe của Minh Tranh theo xa xa ở phía sau. Nhân viên quản lý dưới chân núi nói mấy ngày nay bão tuyết làm đường đi lên Thanh Sơn rất khó đi, đưa ra đề nghị xe phải đi đến mướn một bộ chống trơn bánh xe.

 

Phó Nhiễm gật đầu đáp ứng, đợi bánh xe lắp bộ chống trơn xong mới chậm rãi đi lên núi.

 

Khác với trong thành thị, đoạn đường này quả nhiên là rất khó đi, thời điểm lái đến giữa sườn núi thì bầu trời đột ngột âm u, lác đác có bông tuyết rơi xuống, dù là bộ chống trơn, nhưng có vài chỗ vẫn dễ bị trượt, tuyết gom lại hai bên thành đống tuyết cao đến nửa người.

 

Triệu Lan ngẩng mặt lên ngó ra ngoài cửa sổ.

 

"Nhất định là Vân Phong biết ta tới thăm ông ấy rồi."

 

Phó Nhiễm chăm chú lái xe, chưa bao giờ gặp đường khó đi như vậy. Lên Thanh Sơn cũng dễ tìm, khu vực đỉnh núi có nhiều khu mộ nên khó tìm, Phó Nhiễm thuận đường chạy qua, rất nhanh tìm được nơi chôn cất riêng của Minh gia.

 

Cô tìm chỗ dừng xe, Triệu Lan đã không thể chờ đợi đẩy cửa xe chạy ra ngoài. Lúc Phó Nhiễm đi tới chỉ thấy người phụ trách trông coi nơi này đang đuổi bà ra ngoài.

 

"Đây là nơi chôn cất riêng, không cho phép bái tế."

 

Triệu Lan bị đẩy đến mức lảo đảo, Phó Nhiễm đỡ được bà đúng lúc

 

" Bác gái, bác đừng nóng vội."

Loading...