Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 327

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:11:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Nhiễm lái xe tới đến bệnh viện, ở chốt bảo vệ đi đến phòng bệnh của Triệu Lan, cô xách theo giỏ trái cây cùng hoa tươi mua ở cửa ra vào đi về phía thang máy.

 

Minh Tranh rất hiếu thảo với Triệu Lan, đương nhiên cũng chọn phòng bệnh chăm sóc đặc biệt. Phó Nhiễm đi tới cửa, cửa phòng bệnh mở rộng ra, ánh mặt trời sau giữa trưa lười biếng tản mác, Triệu Lan thay xong quần áo đứng ở cửa sổ, tóc mai hai bên hoa râm bị chiếu sáng vàng óng ánh, bà như đang nhìn tới nơi nào đó đến ngẩn người, hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống thực tế

 

So với lần trước nhìn thấy, bà càng gầy thêm.

 

Vẫn là mặc chiếc áo khoác nhung lần trước, bả vai rộng thùng thình, mặc dù không nhìn thấy eo nhưng Phó Nhiễm biết bà đã gầy tới mức không bình thường.

 

Phó Nhiễm không đành quấy rầy giờ phút yên bình này, cô khẽ bước tới, giấy bọc bó hoa đụng qua cánh cửa phát ra tiếng động khiến Triệu Lan xoay người.

 

"Tiểu Nhiễm."

 

Cô và Triệu Lan chưa từng gặp mặt riêng, cũng chưa từng trò chuyện nhiều với nhau. Phó Nhiễm đem đồ mang tới đặt trên tủ đầu giường.

 

"Bác gái."

 

Bởi vì có quan hệ với người nào đó, Phó Nhiễm cảm thấy bà vô cùng thân thiết, cũng không hề lúng túng mất tự nhiên.

 

" Bác gái, thân thể người không tốt, nên ở bệnh viện dưỡng bệnh."

 

"Tiểu Nhiễm, hai ngày qua ta thấy tốt hơn nhiều, bác sĩ cũng nói có thể xuất viện."

 

Triệu Lan chỉ sợ cô thay đổi chủ ý.

 

" Nhưng nếu không được tới thăm Vân Phong, ta cũng không có tâm tình ở đây dưỡng bệnh".

 

" Bác gái, nhưng tình trạng sức khoẻ bác như vậy?"

 

"Ta thật sự không sao."

 

Nụ cười của Triệu Lan yếu ớt, bà nhấc chân đi tới trước mặt Phó Nhiễm.

 

"Minh Tranh nói ra ngoài có chuyện, ta lén cầm di động của nó gọi cho con. Lúc sau nó sẽ quay

 

Phó Nhiễm nhìn sắc mặt của Triệu Lan, biết rõ là đã đến bước này thì không thể ngăn cản được bà.

 

"Vậy cũng tốt, con sẽ nói địa chỉ nói cho bác, nhưng con chỉ biết ở nghĩa trang đó. Cụ thể, Thành Hữu không nói qua, con sẽ gọi điện thoại bảo Ca Ca trở lại, để hắn đưa bác đi."

 

"Không được, Tiểu Nhiễm. "

 

Triệu Lan vội giữ động tác của Phó Nhiễm lại.

 

"Không thể để Minh Tranh biết, ta như vậy. . . . . . Chắc chắn là nó sẽ không đồng ý để ta xuất viện, huống chi nó luôn có oán trách với Vân Phong. Càng không có khả năng sẽ dẫn ta đi, Tiểu Nhiễm, nếu không thì con nói chỗ đó cho ta, tự ta tìm tới."

 

Phó Nhiễm cảm thấy đau tay, Triệu Lan dùng sức nắm chặt.

 

" Bác gái, một mình bác không thể. . . . . ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-327.html.]

"Ta có thể! "

 

Hai tay Triệu Lan gầy như que củi nắm chặt cánh tay Phó Nhiễm không buông ra, cô suy nghĩ một chút, mềm lòng nói.

 

"Như vậy đi, con lái xe đưa bác đi, trên đường cũng có thể giúp bác."

 

"Có thật không?? Cảm ơn con, Tiểu Nhiễm."

 

Trước khi đi ra bệnh viện, Phó Nhiễm dìu Triệu Lan.

 

" Bác gái, chúng ta đem di động của Ca Ca gởi ở chỗ nhân viên phục vụ đi. Lỡ anh ấy có trở về, sẽ là làm để lỡ chuyện làm ăn, có thể không xong việc."

 

Triệu Lan không nghi ngờ gì. "Cũng đúng."

 

Phó Nhiễm lấy qua di động đi về phía quầy phục vụ.

 

"Đây là người thân của phòng bệnh 501 gửi lại, lát nữa anh ấy sẽ quay lại đây lấy."

 

Ánh mắt của y tá có chút do dự.

 

"Hai người không phải người nhà hoặc bạn của hắn sao?"

 

Phó Nhiễm lắc đầu nói. "Không phải."

 

Đưa Triệu Lan ra khỏi bệnh viện, Phó Nhiễm đi lấy xe, cô ngồi ở bên trong ghế lái gởi một tin nhắn cho Minh Tranh, xong lại đặt di động vào trong túi xách, lúc này mới khởi động xe rời đi.

 

Dọc theo đường đi Phó Nhiễm lái xe với tốc độ cũng không nhanh, Triệu Lan yên lặng ngồi ở cạnh cô, dường như chỉ có nín thở mới có thể nghe thấy được hơi thở yếu ớt của bà.

 

Phó Nhiễm đặt hai tay trên tay lái nắm chặt lại, Triệu Lan nhìn ngoài cửa sổ mất hồn, sắc mặt trong suốt như tờ giấy. Phó Nhiễm mở nhạc lên.

 

" Bác gái, bác cùng bác trai quen biết như thế nào?"

 

Nói đến Minh Vân Phong, trong mắt Triệu Lan không hề có thần thái chợt sáng lên, bà xoay mặt qua nói.

 

"Tiểu Nhiễm, cám ơn con."

 

Phó Nhiễm liền giật mình, không biết ý trong lời nói của Triệu Lan như thế nào.

 

"Ta đã nghe qua rất nhiều lời khó nghe, nhiều nhất là hỏi ta, ta là vì cái gì mà đi theo Vân Phong. Tại sao mọi người phải nhục mạ người thứ ba."

 

Trong mắt Triệu Lan lắng đọng bi thương, ánh mắt nhìn Phó Nhiễm chằm chằm.

 

‘‘Chưa từng có người nào hỏi như con. Hỏi ta với ông ấy quen biết nhau như thế nào!!."

 

"Bác gái, đời người mà được sống phóng túng là quan trọng nhất, nếu người khác rảnh rỗi nói chuyện linh tinh nhưng chính mình cũng có thể nhìn ra, cũng không làm mình sợ hãi."

 

Triệu Lan gối đầu hướng tới thành ghế, cũng không đáp lại lời nói của Phó Nhiễm. Hai mắt xuyên qua kính chắn gió, hơi nheo lại thấy mờ mịt, dường như đang nhớ lại một kỷ niệm mà bụi đã phủ đầy.

 

"Ta đi theo Vân Phong, lúc sinh con còn chưa kết hôn. Thật ra chuyện xưa cũng coi như cũ, sau khi ta sinh không lâu thì cha ta qua đời vì bệnh tật, sau đó gia cảnh sa sút. Minh gia chọn Lý gia ở thị trấn Nghênh An, bất kể lúc nào, tiếng tăm của Lý gia vẫn nổi tiếng là danh môn vọng tộc. Ta cùng Vân Phong thật lòng yêu nhau, cuối cùng lại không được hai bên gia đình cho kết thân, ta dứt khoát kiên quyết đi theo hắn. Sau khi biết chuyện, mẹ ta đuổi ta ra khỏi nhà, nhưng ta không hối hận, cho đến tận hôm nay, ta cũng không hối hận."

Loading...