Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 326

Cập nhật lúc: 2025-04-01 11:33:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" Đâu có nhanh như vậy! "

 

Khóe miệng Tống Chức mềm xuống.

 

"Ngày ngày tớ cũng đều mong đợi, muốn nhìn xem bảo bối trông như thế nào."

 

"Được nha, kích động chúng ta không hiền hậu biết không?"

 

Tần Mộ Mộ bảo nhân viên mang thức ăn lên.

 

"Cậu cũng sinh đi nha, cha của đứa bé cũng không phải là không có ai để chọn!"

 

Tống Chức nghiêng đầu nói với Phó Nhiễm.

 

"Cậu cũng thế."

 

Ánh mắt lơ đãng liếc nhìn khoé miệng Minh Thành Hữu.

 

"Tiểu Nhiễm, cậu chưa đủ kịch liệt đó nha. Chưa bao giờ biết tính tình cậu buồn bực khó chịu cũng có thể làm chuyện long trời lở đất như vậy."

 

"Khụ khụ ——"

 

Phó Nhiễm đang uống nước dừa thiếu chút nữa phun ra ngoài.

 

Ngón cái Minh Thành Hữu để trên khóe miệng, mơ hồ rất đau.

 

"Tớ rất buồn bực khó chịu sao?" Phó Nhiễm không phục.

 

"Thôi đi, ai không biết trong ba chúng ta cậu là người rối nhất. Đừng thấy tớ nói nhiều được kêu là tính tình không hiểu biết, cậu mà buồn bực khó chịu một chút, ngồi bên cạnh một hồi lâu không lên tiếng, xong rồi thì nói luôn có thể nghẹn c.h.ế.t người khác."

 

"Đây là tự cậu nói mình chứ?"

 

Tống Chức che bụng, hướng Minh Thành Hữu nói.

 

"Quản lý phụ nữ nhà anh, tôi còn là phụ nữ có thai mà, không thể chịu được người kích động như vậy nha."

 

Cánh tay Minh Thành Hữu đặt qua bả vai Phó Nhiễm.

 

"Thật không phải là vì bị cô ấy cắn."

 

Phó Nhiễm rụt cổ lại, những lời này nghe cũng biết là sẽ bị Tống Chức bắt được nhược điểm.

 

Quả nhiên. . . . . .

 

"Ui, thế này thì khẳng định là chiến đấu rất kịch liệt, thế nào lại xảy ra như vậy nha?"

 

Nam Bình nhức đầu mà lắc lắc đầu, nhân lúc món ăn còn nóng, vội vàng lấy thức ăn cho Tống Chức. Minh Thành Hữu lắc lắc bả vai Phó Nhiễm.

 

"Làm sao

 

Cô đang uống nước.

 

"Em đâu biết."

 

Cố Lỗi đứng lên rót rượu cho Minh Thành Hữu, đối mặt Tống Chức đang rất hiếu kỳ, Minh Thành Hữu cười tiến tới bên tai Phó Nhiễm.

 

"Bị cô ấy dùng răng cắn."

 

Thật may là lúc này cô đã nuốt nước dừa xuống cổ họng.

 

Tống Chức bị làm phiền nửa vòng sau mới kịp phản ứng, Tần Mộ Mộ và Phó Nhiễm che miệng cười, Nam Bình cũng không nhịn được.

 

"Xem em hỏi nói cái gì vậy, người trừ miệng ra thì còn có nơi nào có thể cắn người chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-326.html.]

 

Dựa vào, bị tên yêu nghiệt này làm cho rung rinh.

 

Tống Chức ôm hận, cắn chiếc đũa trừng mắt nhìn Phó Nhiễm.

 

Bởi vì ba người là bạn thân nhiều năm, bên cạnh nhau có nhiều chuyện để nói, không khí tất nhiên là rất vui .

 

Nam Bình rất ít tham dự vào chuyện của bọn họ, nhiều lắm là chỉ ngồi gắp thức ăn cho Tống Chức.

 

Khác với Nam Bình, Cố Lỗi tỏ ra thân thiện hơn rất nhiều, dù sao ở Nghênh An Thị ai lại không biết rõ danh tiếng của Minh Tam Thiếu.

 

Sau khi ăn xong, trước tiên là Phó Nhiễm đưa Tống Chức về nhà, Minh Thành Hữu uống một chút rượu nên Phó Nhiễm trực tiếp lái xe về Trung Cảnh Hào Đình.

 

Tần Mộ Mộ ra khỏi nhà hàng, Cố Lỗi ở phía sau kêu cô.

 

"Mộ Mộ, sao đi vội như vậy làm gì?"

 

Vẻ mặt Tần Mộ Mộ không vui, đưa tay hất tay hắn ra.

 

"Đây không phải là nơi để anh xã giao, em và Tiểu Nhiễm là bạn thân nhiều năm. Anh muốn nhờ Tam Thiếu giúp đỡ có thể tự tìm đến nói chuyện."

 

"Mộ Mộ, em đừng tức giận."

 

"Cố Lỗi, ý em là không hy vọng anh lại phải khúm núm ở trước mặt người khác, biết không?"

 

Cố Lỗi ôm cô trở lại xe, dỗ dành một hồi lâu mới khiến Tần Mộ Mộ hết giận.

 

Lại qua mấy ngày, trong nháy mắt đã là đến ngày 14 tháng Giêng.

 

Tầng cao nhất ở MR bắt đầu đi làm lại, Minh Thành Hữu thỉnh thoảng mới tới công ty, vô cùng nhàn rỗi.

 

Phó Nhiễm đang nghĩ tới ngày mai nên tổ chức sinh nhật cho Minh Thành Hữu như thế nào, bất ngờ điện thoại di động vang lên, thấy tên cuộc gọi đến là Minh Tranh.

 

Cô không chút nghĩ ngợi nghe máy.

 

"Alo, ca ca."

 

"Ừ, Tiểu Nhiễm phải không?"

 

Đầu bên kia truyền đến một giọng nữ.

 

Trong lòng Phó Nhiễm hồi hộp.

 

"Bác là. . . . . . Là bác gái sao?"

 

" Ừ! Tiểu Nhiễm, bác muốn làm phiền con một việc có được không? Mặc dù ta biết sẽ làm khó con, nhưng ta thật sự không có cách nào. Đứa nhỏ Minh Tranh này không cho ta xuất viện, hỏi nó thì nó lại kéo dài, nó nói chờ thân thể ta tốt lên rồi con sẽ nói cho ta biết Vân Phong được chôn cất ở đâu."

 

Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng khóc lóc.

 

"Tiểu Nhiễm, ta muốn đi gặp Vân Phong. Bây giờ ta lập tức xuất viện, con nói cho ta biết ông ấy được chôn cất ở đâu, ta đi tìm ông ấy."

 

"Bác gái..."

 

Phó Nhiễm lo lắng đứng dậy, một tay cầm túi xách lên.

 

"Bác đừng gấp, bây giờ con lập tức tới bệnh viện, bác chờ con một chút."

 

"Tiểu Nhiễm, Minh Tranh đã đi ra ngoài, ta không muốn cho nó biết."

 

"Được, được."

 

Phó Nhiễm đáp ứng, cúp điện thoại di động.

 

Cô mở cửa phòng đi ra ngoài, bước chân cũng càng lúc càng nặng nề.

Loading...