Hắn cạy ra môi cô ra muốn xâm nhập vào, lúc này Phó Nhiễm mới nghĩ tới chỗ này là nơi đông người qua lại. Cô đưa tay đẩy Minh Thành Hữu ra, ngồi dậy quả nhiên trông thấy có người che miệng đi qua, Phó Nhiễm giơ tay lên nhẹ lau, hung hăng liếc nhìn Minh Thành Hữu.
Hắn lơ đễnh cười cười, lồng n.g.ự.c phập phồng.
"Anh nghĩ em nhắm mắt lại là để anh hôn em."
"Tự cho mình đúng."
Hai người đi dạo phố đúng là mò mẫm đi dạo, mới 11h trưa Phó Nhiễm lại bị Minh Thành Hữu kéo đi ăn cơm trưa.
Cô cảm thấy hắn chính là cái thùng cơm.
Ngồi ở phòng bao bên trong nhà hàng, Minh Thành Hữu để Phó Nhiễm chọn món ăn, cô không thấy đói bụng nên tùy tiện chọn vài món. Minh Thành Hữu đợi món ăn đem lên hết xong, mang một đôi bao tay bắt đầu bóc tôm.
"Phó Nhiễm."
"Hả?"
Cô uống nước nóng, thờ ơ đáp.
"Chuyện anh nói em suy nghĩ, đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Phó Nhiễm nắm chặt chiếc ly trong tay.
"Anh nói muốn sống cùng tôi một lần nữa".
Minh Thành Hữu bóc tôm bỏ vào chén của Phó Nhiễm.
"Đúng."
Cô giương mắt nhìn hắn.
"Được rồi."
Động tác trong tay Minh Thành Hữu chậm lại, không thể tin nổi ngẩng đầu lên, Phó Nhiễm thấy do dự trong đáy mắt hắn, cô gắp tôm lên đưa vào trong miệng.
"Anh cũng nói thử yêu một lần, hợp hay không còn phải ở chung xem sao."
Minh Thành Hữu bật cười, trong mắt có một chút nghiêm túc.
"Anh cho là em sẽ không đáp ứng. Hoặc là còn phải thử thách anh hơn nửa năm."
" Có gì đâu mà thử thách? Gật đầu hay lắc đầu chỉ khác nhau một chữ, lựa chọn không khó khăn như vậy".
Phó Nhiễm cố ra vẻ thoải mái vùi đầu vào chén ăn, cũng chỉ chính cô mới biết rõ nhất, đi tới bước này đối với cô mà nói là có rất nhiều khó khăn, cô tự hỏi đã suy nghĩ kỹ chưa? Con đường phía trước cô chưa nghĩ tới, nhưng một khi đã lựa chọn, cũng không có gì đáng phải hối hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-302.html.]
Tính tình cô đơn giản, cho dù là ngã đau đến mức đầu rơi m.á.u chảy, cùng lắm là nói một câu, được rồi, oán trách chính mình.
Phó Nhiễm uống nước, những chuyện này cũng chỉ là tính toán xấu nhất mà thôi.
Minh Thành Hữu đến bên cạnh cô, cởi đôi bao tay ra, hắn đặt tay lên mu bàn tay Phó Nhiễm. Từ trước đến giờ là người có da mặt dày lại có những lúc không nói nên lời, có lẽ do Phó Nhiễm quá thẳng thắn khiến hắn không kịp trở tay.
"Minh Thành Hữu."
Phó Nhiễm đổi xưng hô, ánh mắt hết sức chân thành
"Hai năm qua, đến tận mấy ngày trước ý nghĩ của em vẫn luôn không thay đổi. Đêm đó rời khỏi Minh gia em không có ý nghĩ sẽ trở về."
Minh Thành Hữu nghiêng nửa người trên tới gần, lắng nghe cô nói.
Nghĩ lại buổi tối hai năm trước, cô cầm hành lý dứt khoát đi ra cửa chính, thậm chí còn bị Lý Vận Linh tát một cái. Minh Thành Hữu nghĩ đến nhiều việc, đoạn ký ức này mãi mãi quanh quẩn trong đầu hắn, không có cách nào có thể quên được.
Hắn khẽ khép mi lại, như bị ánh nắng ngoài cửa sổ làm chói mắt.
Khi bình tĩnh trở lại đã bỏ lỡ những lời Phó Nhiễm vừa nói, Minh Thành Hữu nhìn gương mặt cô chằm chằm, thấy Phó Nhiễm không hề chớp mắt như muốn nhấn chìm hắn vào trong đáy mắt.
"Bây giờ anh lại nói muốn bắt đầu lần nữa, Minh Thành Hữu, em đã đi đến bước này chính là nghiêm túc. Cũng hi vọng thái độ của anh cũng giống em."
Khoé môi Minh Thành Hữu trở nên thẳng tắp, nghe lời của cô, nặng nềgật đầu.
Động tác lúc này cũng cứng ngắc mà vô lực.
Hắn dày công giăng một chiếc lưới khổng lồ muốn Phó Nhiễm bước từng bước một đi vào trong đó, thấy cô chần chừ đi vào lỗ hổng, Minh Thành Hữu lại giật mình mất đi hơi sức thu lưới, chưa bao giờ thấy mệt mỏi ùn ùn kéo tới như vậy, hắn đưa tay ôm Phó Nhiễm vào trong ngực.
"Lúc nãy không phải là nói chuyện thoải mái như vậy sao?"
Minh Thành Hữu để cằm lên đỉnh đầu cô.
"Em có biết, từ trước đến giờ anh luôn một lòng."
"Em không biết.
Giọng điệu cô mang theo vẻ nũng nịu, phụ nữ mà rơi vào tình yêu mà nói rốt cuộc là đều giống nhau.
Ăn cơm xong hai người ra khỏi nhà hàng, Phó Nhiễm đưa Minh Thành Hữu đi tới trung tâm mua sắm, lễ mừng năm mới nhất định phải tới nhà Vưu Dữu chúc tết. Minh Thành Hữu chỉ vào một chiếc TV 56 inch.
"Mua cái này đi, để ở phòng khách xem ti vi cũng không tệ."
Phó Nhiễm kéo hắn đi.
"Phòng khách nhà chú làm gì có chỗ để chiếc TV này?"
Huống chi, dù sao Vưu Dữu vẫn là sinh viên, theo ý của Phó Nhiễm, không thể nuông chiều quá, cô muốn đi mua cho Vưu Dữu chiếc đồng hồ đeo tay, lần trước đi dạo phố Vưu Dữu đã nói là thích, chỉ ngại giá tiền quá đắt nên miễn cưỡng kéo Phó Nhiễm rời cửa hàng.