Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 298
Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:25:02
Lượt xem: 3
"Đây không phải là nhẫn đính hôn của con với Thành Hữu sao?"
"Mẹ!!"
Sắc mặt Phó Nhiễm ửng hồng trở lại bình thường.
" Để mẹ xem một chút ."
Phạm Nhàn kéo tay Phó Nhiễm, đeo nhẫn vào ngón áp út của cô.
"Mẹ hy vọng có thể thấy ngày này nhanh một chút ."
Phó Nhiễm nhìn chiếc nhẫn trên tay, Phạm Nhàn kéo ghế ngồi cạnh bên người cô.
"Có phải đang suy nghĩ kỹ không?"
"Mẹ, mẹ nói gì vậy?"
Phó Nhiễm cong ngón tay lên, đột nhiên cảm giác ngón giữa lạnh lẽo.
Phạm Nhàn chỉ cười không nói, một lúc sau nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Nhiễm.
"Tiểu Nhiễm, sao không thử một chút? Dù là ngã nhào lần nữa, té rất đau nhưng ít ra lại không thấy hối hận."
Phó Nhiễm ngẩng đầu, đáy mắt tràn ngập mơ màng và do dự, đầu ngón tay Phàm vuốt ve chiếc nhẫn của cô.
" Coi như thử yêu một lần. Không cần quan tâm tới người khác, cũng không cần nghĩ tới mấy chuyện Minh Vân Phong đã làm. Hai đứa yêu nhau thật đơn giản".
Hai mắt Phó Nhiễm từ từ ửng hồng, hai cánh mũi không khỏi chua xót.
"Con chỉ cần một mình hắn, có thể không?"
Có thể không cần thế lực không cần gia đình, không cần biết bí mật Minh Vân Phong nói cho cô sao?
"Có thể."
Phạm Nhàn cười đứng dậy đẩy cửa sổ ra.
" Tiểu Nhiễm, nếu con không có tình cảm với Thành Hữu, mẹ cũng sẽ không thuyết phục con. Chỉ là con không có dũng khí mà thôi."
Phó Nhiễm chống cằm dưới nhìn ra ngoài cửa sổ, Phạm Nhàn ra tới cửa dừng lại, lúc ra ngoài nói với Phó Nhiễm.
" Lời Vưu Chiêu Phúc nói cũng chỉ là muốn gây cho con hoảng loạn. Hôm nay mẹ đã đi tìm Thẩm Tố Phân, bọn họ nói chỉ vì muốn tốt cho con, cho rằng như vậy có thể để con đừng qua lại với Minh gia nữa. Bọn họ muốn mẹ nhắn lại con để đừng để trong lòng."
Phạm Nhàn nói xong, ra khỏi phòng.
Phó Nhiễm mở máy tính lên, trên trang QQ* phát ra một bài hát của Đinh Đang "Đoán không ra"
(* trang mạng xã hội phổ biến của Trung Quốc)
Bài hát này, trước đây Minh Thành Hựu cũng đã từng bật lúc ở trong Mê Tính, sau khi trở về, có một thời gian, Phó Nhiễm nghiện bài hát này, cô tìm giấy bút ra, đeo tai phone, bài hát du dương lặp đi lặp lại bên tai, ngòi bút lướt theo tâm trạng, viết hết cả một trang
[
Nhìn không thấu được
Lạnh lùng sâu xa nơi ánh mắt anh
Tựa như một hồ nước xoáy không thấy đáy
Cố gắng tìm hiểu cũng không rõ nông sâu
....
Nhìn không thấu được
Bờ môi mỏng tà mị của anh
Tựa như một tấm gương m.ô.n.g lung huyền ảo
Nhìn mãi cũng không tài nào hiểu hết được
....
Nếu như anh quả thật lạnh lùng hờ hững
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-298.html.]
Em tình nguyện chưa bao giờ hiểu được anh
Nếu như kết quả của sự hội ngộ chỉ là người xa lạ
Em đây nhất định sẽ không xuất hiện trước mặt anh
....
Nhìn không thấu được
Tâm tình phức tạp thoáng qua trên khuôn mặt anh
Phảng phất một chuyện gì đó rất nghiêm trọng không tưởng
Dường như không ai có thể chạm được
....
Nhìn không thấu được
Sự thân thiết dịu dàng gợi tình của anh
Giống như một câu niệm chú ma quái
Làm người ta không khỏi lạc vào trầm luân
...
Ngay cả sự phản kháng bền bỉ kia
Cũng không thể thắng nổi sự mềm yếu của trái tim
Dĩ vãng tốt đẹp che mất đi lý trí
. . . . . .
Nếu như bắt đầu lần nữa là tình cảm chân thật của anh
Vậy em nguyện ý thử một lần
Chỉ vì tình cảm trong lòng mình không tránh khỏi rung động
Có lẽ đây chính cảm giác thành thật nhất của em
. . . . . .
Bất luận cảm giác này là đúng hay sai
Em cũng không muốn tìm hiểu đến cùng
Bởi vì ngay cả chính em cũng càng ngày càng nhìn không thấu bản thân mình
ứ để trôi theo cảm giác đi
Tình yêu mới chỉ là lần thứ nhất
Cho dù biết rõ là vực sâu, tình yêu thực sự chỉ có một lần
. . . . . .
Cuộc sống con người chỉ là một cuộc lưu lạc
Chỉ vì tìm kiếm cuộc sống thích hợp nhất cho mình…
]
Đến cuối, Phó Nhiễm viết đi viết lại: Cho dù biết rõ là vực sâu…
Khóe mắt liền cảm giác được ấm áp, nước mắt lướt qua khuôn mặt rơi từng giọt xuống trang giấy, cô thấy dòng chữ màu đen bị nhòe đi, hóa ra là giữ lại làm người ta hoảng sợ như vậy.
Tay cô nắm chặt cây bút, cũng không biết tại sao, không khỏi muốn khóc, n.g.ự.c bị rót vào men say ngọt ngào, rồi lại xen lẫn đau đớn, Phó Nhiễm nằm ở trên cánh tay, nước mắt thấm ướt ống tay áo, cô gạt giấy bút sang một bên.
Trận này tuyết đã ngừng lại, hôm sau đẩy cửa sổ ra nhìn ra ngoài, nơi nơi vẫn là màu trắng chói mắt, nhất thời lại có chút thích ứng.
Phó Nhiễm khẽ xoa khóe mắt, điện thoại đặt trên bàn giống như là có cảm ứng vang lên đúng lúc, cô cầm lên mở ra, là một tin nhắn của Minh Thành Hữu, hai chữ đơn giản: đi xuống.
Phó Nhiễm còn mặc đồ ngủ, cô nắm chặt điện thoại di động sải bước đi ra khỏi phòng, về sau lại bước nhanh đẩy cửa thư phòng ra, cô nhẹ nhàng bước đi tới phía trước cửa sổ, quả nhiên, xe của Minh Thành Hữu đã ngang nhiên dừng ở trước cửa lớn Phó gia.