"Ngốc! Cười cái gì?"
Đôi môi Minh Thành Hữu chứa ý cười, đưa đôi đũa tới tay Phó Nhiễm.
"Anh mới ngốc ấy ."
Phó Nhiễm không thèm nhìn hắn, bắt đầu dùng cơm.
Truyền xong ba bình nước biển cũng phải hết buổi trưa, Phó Nhiễm cảm thấy chán nản dựa vào đầu giường, cô nén cười nhìn vóc dáng tuyệt đẹp của Minh Thành Hữu bận rộn. Tối hôm qua, cô nói hắn tự mình làm, hắn không hề sai người khác mà làm thật.
"Anh đến công ty đi, truyền nước xong tôi sẽ tự
Minh Thành Hữu đang dùng khăn lông lau tay.
"Hôm nay công ty không có việc gì, cũng không biết bác Tống có cho em xuất viện chưa?"
Phó Nhiễm giơ tay lên.
"Nói gì thì nói tôi cũng phải về, không muốn ở đây nữa".
Gần tới giờ khám từng phòng bệnh, bác sĩ Tống đi vào kiểm tra, đứng như tượng ở trước giường Phó Nhiễm quan sát, ông gật đầu một cái.
"Ừ, truyền xong bình này có thể xuất viện."
Phó Nhiễm cũng không giật mình, mình cơ thể hiểu rõ của chính mình, không cần chuyện bé xé ra to.
Cơm trưa không muốn phiền toái, hơn nữa thức ăn ở bệnh viện cũng không tệ, Phó Nhiễm khăng khăng không chịu ra ngoài ăn. Truyền nước xong cô vào phòng vệ sinh rửa tay thay quần áo, cũng không có gì phải dọn dẹp, Minh Thành Hữu dắt tay của cô ra khỏi bệnh viện.
"Em ở đây chờ anh. Anh đi lái xe tới đây."
Minh Thành Hữu đưa Phó Nhiễm về đến nhà.
"Anh không vào được, tay em bị thương nhất định không gạt được, chìa khóa xe đưa cho anh, anh sẽ cho người lái xe của em về."
"Được."
Phó Nhiễm đứng đổi giày ở trước cửa đi vào phòng khách, trong nhà chỉ có má Trần và Phạm Nhàn, Phó Nhiễm mặc áo khoác lông, cánh tay giấu bên trong cũng không nhìn ra bị thương. Phạm Nhàn thấy cô về liền vẫy tay.
"Tiểu Nhiễm, mẹ nhờ người mua hàng thêu Tô Tú, con xem đường kim thật là đẹp tuyệt vời.
Phó Nhiễm bước tới, Nhạm Nhàn đứng dậy nắm lấy cánh tay của cô, đúng chỗ bị thương của Phó Nhiễm.
Cô bị đau kêu lên thành tiếng.
"Sao vậy?"
Phạm Nhàn khẩn trương buông tay.
" Cánh tay con bị sao thế này?"
"À, đường trơn, không cẩn thận bị vấp ngã."
Phó Nhiễm buông tay bên người, Phạm Nhàn thấy tinh thần cô không tốt.
"Không phải là hôm qua tới Vưu gia chúc tết sao? Cuối cùng sao lại đến nhà bạn?"
Thật khó khăn Phó Nhiễm mới quên được lời nói đau lòng kia, Phạm Nhàn tiến tới trước mặt cô, trong ánh mắt ân cần và lo lắng khiến Phó Nhiễm càng thấy khó chịu, cô đưa tay ôm lấy Phạm Nhàn.
"Mẹ, có chuyện này con không biết là thật hay giả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-295.html.]
"Có chuyện gì?"
Phạm Nhàn đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô.
Phó Nhiễm gối cằm lên bả vai Phạm Nhàn, lời nói nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng cũng có người lắng nghe chuyện cô giấu trong lòng. Phó Nhiễm nói lúc đến Vưu gia, đem chuyện Vưu Chiêu Phúc nói với cô thuật lại cho Phạm Nhàn nghe.
Phạm Nhàn nắm lấy cánh tay Phó Nhiễm lui người lại, trong mắt bà dường như là khó có thể tin nổi.
"Chuyện năm đó, là Minh Vân Phong sai khiến sao?"
"B ."
Nét mặt Phạm Nhàn trầm xuống, tranh thêu bày ra trên bàn trà chính là tấm tranh thêu thêu hai đường nổi tiếng của Tô Châu, ánh mắt bà lướt qua Phó Nhiễm nhìn về nơi xa.
"Nhưng trước khi chết, Minh Vân Phong lại nói với con ngày đó ông ấy là chỉ là tình cờ nhìn thấy."
Phó Nhiễm ngẫm nghĩ chốc lát, gật đầu không chút do dự.
Phạm Nhàn cũng không hỏi kỹ nữa, cũng không nói thêm bất cứ câu gì về chuyện này, bà vỗ vỗ vai Phó Nhiễm.
" Lời nói của Vưu Chiêu Phúc mười câu thì có đến chín câu là không đúng sự thật. Con đừng để ý những lời đó khiến mình bị ói c.h.ế.t nha. A, nghe mẹ nó chứ, với lại vô tình hay cố ý còn có thể thay đổi gì đây? Không cần phải nghĩ tới những chuyện này khiến cho mình thêm ngột ngạt."
Bà đáp lại một câu đơn giản, lại khiến tâm tình nặng nề của Phó Nhiễm biến mất, cô vốn cũng không hay để tâm vào chuyện vụn vặt, sau khi hiểu rõ thì không quan tâm lắm,
"Vâng, mẹ nói đúng."
"Ăn cơm chưa ?"
"Rồi ạ."
Phạm Nhàn cẩn thận nâng cánh tay Phó Nhiễm lên xem.
"Đi khám bác sĩ chưa? Có sao không, gần sang năm mới làm gặp phải chuyện này."
"Mẹ, không sao đâu ạ, bị thương ngoài da thôi."
Phó Nhiễm cầm tác phẩm tranh thêu Tô Châu trên bàn trà lên.
"Thật đẹp mắt, không hổ là đồ ở Tô Châu."
"Đây là bình phong hai mặt, chút nữa mang lên treo ở phòng con."
Phạm Nhàn nhìn đồng hồ thấy còn sớm.
"Đi nghỉ ngơi đi."
Phó Nhiễm gật đầu, Phạm Nhàn nhìn bóng dáng cô con gái đứng dậy đi lên cầu thang, đợi sau khi Phó Nhiễm vào phòng. Phạm Nhàn dựa người lên ghế sa lon, lại suy nghĩ thật kỹ lời nói của Phó Nhiễm thêm một lần nữa cho rõ ràng.
Phó Nhiễm khẳng định không hiểu lý do Vưu Chiêu Phúc nói như vậy, nhưng trước giờ Phạm Nhàn luôn nhạy cảm và cẩn thận hơn nhiều, bà mơ hồ cảm giác có gì đó không đúng.
Nhấn chuông cửa Vưu gia, Thẩm Tố Phân ra mở cửa, thế nào cũng không nghĩ người đến là Phạm Nhàn.
Bà đứng ngây ngốc một hồi lâu mới nghĩ đến chuẩn bị dép cho Phạm Nhàn thay.
"Mau vào mau vào."
Phạm Nhàn vào phòng khách, tất cả đều được sửa sang mới, thật có thể dùng từ tráng lệ để hình dung, Thẩm Tố Phân dẫn bà tới trước ghế sa lon.
" Mời ngồi."
"Nhuỵ Nhuỵ không có nhà?"