Phó Nhiễm chống lại cửa sổ xe lạnh như băng, cảm giác được ngón tay của hắn cứng rắn giống như thép như muốn x bả vai cô, nước mắt cô rơi đầy mặt cũng không lên tiếng kêu đau.
"Thả tôi ra!"
Một chiếc xe con đi lướt qua, chẳng muốn dừng lại, nhiều lắm lại cho là tình nhân đang cãi nhau.
Từ lúc Phó Nhiễm ra khỏi Vưu gia, từ lúc cô kêu Vưu Chiêu Phúc cùng Thẩm Tố Phân là chú, dì, cô cũng đã đứng ở bên ngoài căn nhà đó.
Mặc dù cánh cửa căn nhà đó chưa bao giờ rộng mở chào đón cô, nhưng ít ra Phó Nhiễm may mắn được bọn họ nuôi dưỡng cô hai mươi năm, nếu như họ lại đem cô giao cho người khác, tuổi thơ của cô chẳng phải là lại thảm hại hơn sao.
Bọn họ tốt với cô một chút, Phó Nhiễm có thể cho là rất to lớn, nhưng là tổn thương, lựa chọn đầu tiên của cô là thu nhỏ lại, nhưng cho dù có co lại thành một lỗ kim, chỉ cần đụng phải, châm ở trong thịt kỳ thật vẫn là sẽ đau.
Ngón tay Minh Thành Hữu nắm chặt từ từ buông ra, Phó Nhiễm hoàn toàn chưa phát hiện ra, áo khoác tây trang màu đen của hắn rơi đầy bông tuyết, không hề chớp mắt nhìn cô chằm chằm trong lúc tuyết rơi ngày càng nhiều.
Phó Nhiễm biết rõ việc này không trách được Minh Thành Hữu, có thể cô thực sự cảm thấy Minh gia là một vũng nước sâu, mà lại là một màu đen, lộ ra dơ bẩn cô không thể tưởng tượng nổi, lúc trước cô thật vất vả rút tay rời đi, nhưng hôm nay lại trơ mắt nhìn chính mình đứng cạnh đó.
Lui về phía sau một bước, tất nhiên là muôn đời muôn kiếp không trở lại được.
Cô đột nhiên bừng tỉnh, cũng may mắn là bản thân kịp thời tỉnh táo.
Phó Nhiễm đẩy Minh Thành Hữu ra muốn rời đi, tuyết đọng lại trên đường kết thành băng, đột nhiên cô bị trượt mạnh về phía trước, khuỷu tay trái chống đỡ theo bản năng, cô nhanh chóng bị đau nằm dài trên mặt đất.
Minh Thành Hữu bước đến bên cô, khom lưng ôm eo của cô đỡ cô dậy.
"Té rồi?"
Cô nhịn đau đứng dậy, áo lông cùng quần dính đầy dơ bẩn, cánh tay Phó Nhiễm bởi vì chống đỡ nên bị trầy da, vết m.á.u đỏ thẫm chảy dọc theo khuỷu tay rơi xuống đất, bên cạnh là một vết sưng lại có m.á.u ứ đọng, nhìn thấy mà giật mình.
Ánh mắt Minh Thành Hữu khó nén được hoảng hốt trong thoáng chốc, hắn kéo lấy cánh tay Phó Nhiễm lôi cô vào trong ngực.
"Em xảy ra chuyện gì vậy, ngày hôm qua còn không phải là tốt sao? Có việc gì nói đi, ai khi dễ em hay sao?"
"Không cần anh lo!"
Cô giống như là hét lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-286.html.]
Minh Thành Hữu ngẩn ra, rốt cuộc là bị cô hét to nên im lặng một hồi lâu.
Phó Nhiễm lướt qua hắn, khập khiễng đi đến hướng xe của mình. Minh Thành Hữu cầm tay của cô.
"Em bị đau thành như vậy còn muốn đi đâu?"
"Tôi nói rồi, không cần anh lo."
Vừa rồi gào thét giống như làm cô mất hết sức lực, giọng Phó Nhiễm mềm nhũn, cánh tay bị đau giống như không còn là của mình, hiện tại cô đang rất cáu giận không có chỗ phát tiết, Minh Thành Hữu không thể nghi ngờ là đang đụng phải một kho thuốc súng.
Hắn cũng không có thời gian ở đây dây dưa cùng cô, Minh Thành Hữu kéo lấy cánh tay của cô, tay kia mở cửa ghế phụ, chỉ đơn giản đem nhét Phó Nhiễm vào trong xe.
Cô giãy giụa, bị hắn dùng bàn tay đè lại đầu vai, dây an toàn thành vũ khí hữu lực nhất để trói buộcMinh Thành Hữu đóng cửa xe lại, nhanh chóng đi qua đầu xe ngồi vào trong ghế lái. Động tác lưu loát nhanh nhẹn, Phó Nhiễm chứng kiến chiếc xe Audi màu đỏ của mình nhanh chóng lùi lại trong nháy mắt.
"Túi xách của tôi còn bên trong!"
Minh Thành Hữu đạp chân ga, lái xe nhanh hơn.
Hệ thống sưởi ấm trong xe giống như dần dần thấm vào cơ thể, ấm lạnh luân chuyển, hai tay Phó Nhiễm ôm lấy bả vai, hàm răng run lên.
Bộ Tây phục trên người Minh Thành Hữu cũng đã ướt đẫm, một tay hắn đặt trên tay lái, nghiêng người với tay tìm một cái túi to ở ghế sau. Đầu ngón tay thon dài lấy ra chiếc túi tinh phẩm màu đen, ánh mắt hắn lại nhìn về phía trước một lần nữa , nhét cái túi to vào tay Phó Nhiễm.
"Choàng vào."
Cô tiện tay mở ra, là một chiếc áo choàng, lúc đầu nhìn màu sắc chi chít làm người ta hoa mắt, nhưng thật ra là dùng mười sáu sợi tơ tằm màu sắc khác nhau lại mang phong cách độc đáo.
Phó Nhiễm rất thích loại này, trước kia cũng có một chiếc cùng loại. Hai ngày trước đi trung tâm mua sắm đặc biệt thích mua một cái, nhưng không tìm được loại yêu thích đó nữa.
Có nhiều thứ, nhìn một cái là đã thấy có thể phù hợp.
Cô lấy ra quấn quanh đầu vai, nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai xương quai xanh Phó Nhiễm như ẩn như hiện, hiện rõ tâm tình.
"Vui sao?"
Minh Thành Hữu như cười như không nhìn về phía cô. Phó Nhiễm nhăn đầu lông mày, mới muốn nói chuyện, ánh mắt liếc qua áo khoác của hắn, nước đọng chảy ra rơi xuống vào ghế ngồi bằng da, so với cô đang thấy ấm áp, cô mím môi.