Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 280

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:24:09
Lượt xem: 2

Phó Tụng Đình cũng không vội, chờ ‘hai người’ này, rốt cuộc là xem người nào thỏa hiệp.

 

Phó Nhiễm giơ giơ con cờ lên .

 

"Tôi hạ đây."

 

Minh Thành Hữu quay mặt đi.

 

"Xuống đi, đợi đổi ý cũng đừng nói ra, buồn bực ở trong lòng."

 

Người nào kêu chứ.

 

Phó Nhiễm lại là người cố chấp không chịu nghe theo, hạ con cờ xuống, nụ cười ẩn trên môi Phó Tụng Đình dần dần kéo ra.

 

"Thành Hữu, cậu biết đánh cờ là học của ai

 

Giọng nói Minh Thành Hữu hơi ảm đạm, Phó Nhiễm cũng nghiêng đầu nhìn về hắn, hắn khẽ mở môi mỏng nói.

 

"Cha con."

 

Giật mình, Phó Nhiễm thấy tựa như đau thương trong ánh mắt hắn lan ra, cô quay mặt lại.

 

Phó Tụng Đình khẽ đáp một tiếng.

 

"Không trách được."

 

"Cha."

 

Phó Nhiễm dùng con cờ gõ gõ bàn cờ.

 

"Con nghe ra rồi, cha nói là bước cờ này con hạ sai rồi sao? Vậy con có thể đi lại không?"

 

Phó Tụng Đình vỗ bàn tay Phó Nhiễm đang duỗi ra xuống.

 

"Không được, đây là quy củ."

 

"Quy củ cũng là do người đặt ra chứ sao."

 

Minh Thành Hữu tới bên cạnh, nhân cơ hội kéo tay Phó Nhiễm trở về.

 

"Đừng mất mặt xấu hổ ở chỗ này, nào có ai chơi cờ giống như em vậy?"

 

"Tôi thế nào?"

 

Phó Nhiễm khẽ nhếch cằm tranh cãi cùng hắn, Phó Tụng Đình vội vàng thả cờ xuống.

 

"Tiểu Nhiễm, đến con."

 

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu nhìn chăm chú về phía bàn cờ

 

Phó Tụng Đình liếc nhìn hai người tập trung tinh thần, ánh mắt dứt khoát trở về bàn cờ.

 

"Thực ra chơi cờ vẫn có chuyện đi lại, chỉ sợ có một số việc làm sai nhất thời không quay trở lại được, nhưng chỉ là tự mình hối hận."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-280.html.]

Phó Nhiễm không để ý, thậm chí có thể nói căn bản là không nghe lời nói của Phó Tụng Đình, cô đang tập trung suy nghĩ chuyện phá vòng vây như thế nào, ánh mắt Minh Thành Hữu liếc cô, nhưng không nói gì.

 

Phạm Nhàn tới gọi bọn họ dùng cơm, Phó Nhiễm nhấc chân muốn đi.

 

"Cha, ăn xong cơm tối chơi lần nữa đi, thật đói."

 

Phó Tụng Đình đem ly trà trong tay đưa về phía Phạm Nhàn.

 

"Một chút nữa liền xong chuyện."

 

Phó Nhiễm đã tự đứng dậy, chỉ chỉ Minh Thành Hữu.

 

"Sau khi ăn xong để cho hắn tiếp tục."

 

Rõ ràng ném cục diện rối rắm đẩy sang cho người khác.

 

Đi dạo các cửa hàng hết một buổi chiều, đòi hỏi phải có sứa lực cùng sức dẻo dai của đôi bàn chân, Phó Nhiễm đã sớm đói bụng kêu vang,

 

Minh Thành Hữu ngồi ở bên cạnh cô thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, thân phận giống như hoàn toàn đảo ngược, làm cho cô giống như là khách vậy.

 

"Thành Hữu, ăn nhiều một chút."

 

Phạm Nhàn lên tiếng kêu.

 

"Tiểu Nhiễm, đừng cái gì cũng chỉ chú ý đưa vào trong miệng mình, múc cho Thành Hữu một muỗng cá b"

 

Phó Nhiễm nhìn nhìn hướng Minh Thành Hữu, ngoan ngoãn cầm cái thìa lên hướng tới trong chén của hắn.

 

Phạm Nhàn đơn giản thăm hỏi tình hình trong nhà Minh Thành Hữu, hắn trả lời khéo léo, ít nhất bộ dạng không đứng đắn chưa bao giờ lộ ra trước mặt Phạm Nhàn cùng Phó Tụng Đình, càng khiến hai người cảm thấy bản chất của Minh Thành Hữu rốt cuộc là quý tộc, tin đồn bên ngoài về hắn tự nhiên đều là tô vẽ thêm.

 

Ăn xong cơm tối, trong lòng Phó Tụng Đình vẫn nhớ tới bàn cờ chưa hạ hết.

 

Minh Thành Hữu tiếp tục đánh cờ với ông, Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh ngắm nhìn, muốn xem xem hắn c.h.ế.t đi sống lại như thế nào.

 

Lơ đãng ngẩng đầu nhìn thấy Phạm Nhàn ở phòng ăn vẫy vẫy cô, Phó Nhiễm khẽ bước đi tới.

 

Cà phê có mùi thơm đậm đà tràn ra, Phó Nhiễm khom lưng nhìn kỹ chất lỏng màu nâu bên trong máy pha cà phê, loại cà phê pha nhanh bằng máy, không trách được mùi thơm nhanh chóng tỏa ra.

 

Phó Nhiễm lấy ra hai ly thủy tinh.

 

"Mẹ, buổi tối uống cà phê rất dễ mất ngủ."

 

Cô tìm ra lá trà mà Phó Tụng Đình rất quý trọng, còn nhớ rõ chuyện Minh Thành Hữu đã từng nói buổi tối hắn mất ngủ, Phó Nhiễm pha xong hai ly trà bưng qua, cho hai người đang vùi đầu suy nghĩ mỗi người một ly.

 

Phạm Nhàn nấu xong cà phê, đưa cho Phó Nhiễm một ly.

 

Minh Thành Hữu đưa tay muốn cầm.

 

"Tiểu Nhiễm nói buổi tối cậu mất ngủ, không thể uống cà phê."

 

Phó Nhiễm đứng bất động bên cạnh, lời này sao nghe được lại thấy không được tự nhiên, thừa nhận là cô có quan tâm hắn

 

Ánh mắt Phó Nhiễm chống lại Minh Thành Hữu.

 

"Không phải tự anh nói sao?"

Loading...