Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 279

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:23:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Thành Hữu dùng sức thật mạnh, hại Phó Nhiễm thiếu chút nữa giật mình nhảy dựng lên.

 

Phó Tụng Đình ngẩng mặt lên nhìn cô, Phó Nhiễm cười trừ.

 

"Con quên mất."

 

Xem chơi cờ không nói mới là quân tử, xem ra cô thật không phải làm quân tử dự đoán.

 

Bàn tay Minh Thành Hữu còn duy trì tư thế giơ lên ban đầu, ánh mắt tựa như đang đợi cô bày mưu tính kế.

 

Phó Nhiễm rụt tay về, lắc đầu một cái.

 

Sự chú ý của Minh Thành Hữu trở lại trên bàn cờ, nhanh tay hạ xuống một quân.

 

"Chết chắc."

 

Phó Nhiễm lầm bầm.

 

Đôi bên tranh đấu, quả nhiên là cảnh tàn sát khốc liệt g.i.ế.c người vô hình, thấy Minh Thành Hữu dần dần chiếm thế thượng phong, cắn chặt khóe miệng, mắt chăm chú nhìn chính xác, sau khi suy tính quyết định đặt một quân cờ xong, Phó Tụng Đình chỉ vào Phó Nhiễm cười to.

 

"Con gái ta nhất định là giúp ta, mới vừa rồi may là cậu nhờ không có nghe nó, bằng không c.h.ế.t dưới bàn tay ta như thế nào cũng không biết."

 

Phó Nhiễm xấu hổ, cha thật đúng là một chút thể diện không cho cô nha.

 

Phạm Nhàn bưng khay trái cây tươi đi tới, trong lời nói có trách cứ.

 

"Gần sang năm mới mà cứ nói sống c.h.ế.t gì chứ, một chút cũng không may mắn."

 

"Ta nói là đánh cờ."

 

"Đánh cờ cũng không thể nói lời như thế."

 

Phạm Nhàn rất là kiêng kỵ, lại kêu Minh Thành Hữu ăn trái cây.

 

Phó Nhiễm thấy hắn không có chút khách khí, hoàn toàn coi như ở trong nhà mình.

 

"Làm sao anh sẽ tới?"

 

"Sớm tới đây mang quà lễ năm mới."

 

Minh Thành Hữu cầm trong tay trái quít, sắc màu cam không cần nếm trên đầu lưỡi giống như cũng có thể cảm thấy có vẻ ngọt, ngón tay hắn thon dài lột vỏ quýt ra, mùi thơm ngát tỏa ra làm tinh thần người ta khẽ rung lên.

 

Phạm Nhàn âm thầm nháy mắt đối với Phó Nhiễm, để cho cô tỏ ra thái độ nghiêm chỉnh, nào có người trả lời khách trực tiếp một câu làm sao anh sẽ tới chứ?

 

Động tác Minh Thành Hữu bóc trái quít tương đối lịch sự, không, tương đối nho nhã.

 

"Thành Hữu, ta khiến má Trần chuẩn bị vài món ăn, hôm nay ăn xong cơm tối hãy trở về."

 

Minh Thành Hữu cũng không còn ý tứ khách khí.

 

"Cám ơn mẹ."

 

"Không, anh gọi ai là mẹ ơi?"

 

Phó Nhiễm nghe được Minh Thành Hữu sống c.h.ế.t không chịu đổi cách gọi tỏ ra buồn bực, chân mày đã khẽ chau lại.

 

"Nhất thời không đổi được cũng là bình thường."

 

Phạm Nhàn ở bên cũng không giúp cô.

 

"Tiểu Nhiễm, lấy hoa quả cho Thành Hữu."

 

Minh Thành Hữu cười đến đắc ý, Phó Nhiễm mắt liếc về hướng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-279.html.]

 

"Mẹ, hắn sớm coi như đây là nhà mình, không cần con phải đưa cho hắn."

 

"Đúng, mẹ, không cần kêu con, con không khách khí ."

 

Minh Thành Hữu đem chân để gần khay trà ra, bóc hết quả trong tay xong thừa dịp để đầy trong tay cô.

 

Ngược lại, thật sự là không khách khí.

 

"Hai đứa trở lại chơi tiếp?"

 

Phó Tụng Đình nghiêng mặt nhìn về hai người.

 

Phó nhiễm đẩy Minh Thành Hữu ngăn ở trước mặt ra.

 

"Cha, con chơi cùng cha đi."

 

"Con chơi cờ không giỏi, chơi với con lại không có tính khiêu

 

Phó Tụng Đình không nể tình chút nào.

 

"Cha."

 

Phó Nhiễm giậm chân.

 

"Đây chính là cha nói nha, về sau lúc không ai theo cha cũng đừng nghĩ tới kéo con chơi."

 

Cô giả bộ tức giận, nhưng trong mắt cùng bên khóe miệng đều tràn đầy nụ cười, Minh Thành Hữu ngồi ở đối diện Phó Tụng Đình, nhìn đầu lông mày Phó Nhiễm, nếu nói là hai năm qua một chút cũng không thay đổi, ít nhất ở Phó gia, cô gái này đã bắt đầu từ từ hòa nhập, cô sẽ giống như người bình thường làm nũng như vậy, mà không giống như lúc mới vào Minh gia vậy, vô dụng đáng thương.

 

"Cha, con ở bên cạnh xem cô ấy."

 

"Đồng ý."

 

Phó Tụng Đình đã dọn cờ xong lần nữa, Minh Thành Hữu dựa vào hướng cửa sổ, đem chỗ ngồi phía ngoài cho Phó Nhiễm, Phó Tụng Đình nhặt con cờ lên đặt ở đầu ngón tay.

 

"Cái tiếng gọi cha này ở nhà kêu kêu còn chưa tính, ra bên ngoài cũng đừng quên thay đổi."

 

Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm đều ngẩn ra, ngẩng đầu chỉ thấy hai mắt Phó Tụng Đình lấp lánh có hồn nhìn bàn cờ chằm chằm, lời mới nói vừa rồi giống như chưa từng nói qua.

 

Nhưng trong nội tâm Minh Thành Hữu hiểu rất rõ ràng, lần này lời nói của Phó Tụng Đình nhẹ nhàng cảnh cáo hoàn toàn là hướng về phía hắn, dù sao Phó Nhiễm còn chưa gật đầu, vả lại hôn ước đã hủy bỏ, khó tránh khỏi ‘danh bất chính ngôn bất thuận’.

 

Phó Nhiễm mới học đánh cờ không lâu, tuy có sức ‘nghé con ban đầu không sợ cọp’, nhưng dù sao rất nhiều lối đánh không tìm ra.

 

Minh Thành Hữu đúng lúc cầm cổ tay của cô

 

"Đừng hạ ở chỗ này, như vậy em rất dễ dàng phá hỏng đường lui."

 

Nếu không, sao lại nói người trong cuộc mơ hồ đây?

 

Phó Nhiễm say sưa hạ, thậm chí cảm giác thấy rất tốt.

 

"Tại sao?"

 

"Nghe anh là được."

 

Sao nhiều tại sao như vậy.

 

"Tôi không tin."

 

Phó Nhiễm nắm con cờ đắn đo suy nghĩ.

 

"Tôi cảm thấy được tôi không hạ sai chỗ."

 

Phải, hoàn toàn đem lời của hắn coi thường như gió bên tai.

Loading...