Minh Thành Hữu mở cửa xe, lấy túi văn kiện từ bên trong ghế lái phụ đưa cho cô.
"Em ra khỏi MR không tới phòng tài vụ. Đây là tiền thưởng và tiền phúc lợi cuối năm."
Cái gọi là phúc lợi, nghe Lâm Lâm nói là phiếu mua hàng giảm giá mấy ngàn siêu thị. Mỗi năm phòng tài vụ không nghĩ ra cái gì khác.
Phó Nhiễm đưa tay nhận lấy.
"Gọi điện thoại để tự tôi đến công ty lấy là được."
"Em hôm nay rời đi vội vội vàng vàng, chẳng lẽ còn muốn người ở phòng tài vụ đặc biệt chờ em tới lấy?"
"Được rồi!"
Phó Nhiễm nắm trong tay, cũng không mở ra nhìn kỹ.
"Cám ơn."
"Tối mai theo anh dự một bữa tiệc."
Đối với yêu cầu quái lạ này, Phó Nhiễm từ chối không chút nghĩ ngợi.
"Tôi còn có chuyện."
"Mấy ngày trước Cục trưởng Tống đã lo lắng giúp không ít cho chuyện của cha em. Ông ấy chủ động nói tối mai gặp mặt. Lúc trước anh muốn nhờ ông ấy giúp một tay nên mới nói quan hệ của chúng ta, ông ấy mới chịu đáp ứng. B nói gì cũng đều muốn gặp mặt em."
Phó Nhiễm nghe vậy, chân mày nhíu lại không có chút tình nguyện nào, nhưng dù sao cũng được giúp qua. Nếu không phải dựa vào các mối quan hệ của Minh Thành Hữu, sợ rằng cô muốn gặp những người này còn không gặp được, cô nghĩ tới câu nói trong miệng Minh Thành Hữu.
"Quan hệ của chúng ta?"
Hắn đốt điếu t.h.u.ố.c lá đốt đang kẹp trong tay.
"Dĩ nhiên là nói vậy mới càng có cơ hội. "
Minh Thành Hữu cười cười.
"Chủ ý tìm Trần Lam Diễm chính là Tống cục nghĩ tới."
Đã đến nước này, Phó Nhiễm có bất kỳ lý do nào cũng không ổn.
" Được rồi."
"Tối mai anh tới đón em."
Phó Nhiễm suy nghĩ một chút.
"Hẹn gặp ở đó luôn đi, tôi không muốn bị cha mẹ thấy."
Minh Thành Hữu gật đầu.
"Được."
Phó Nhiễm thấy hắn còn chưa muốn đi.
" Anh mau về đi."
Minh Thành Hữu vỗ vỗ bên cạnh.
"Đứng với anh một lúc
Đứng trước cửa chịu cái rét của mùa đông, Phó Nhiễm cũng không muốn tự làm khổ mình, cô đưa tay lên môi hà hơi.
" Tôi vào đây".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-270.html.]
Cô xoay người, đi được vài bước, quay đầu lại thấy Minh Thành Hữu nhìn mình thật sâu, ánh mắt phức tạp mà u ám, nhất thời Phó Nhiễm đứng ngây người tại chỗ, cách xa như vậy còn thấy được đáy mắt Minh Thành Hữu đầy ảm đạm đau thương.
Cô không biết hình dung thế nào, giống như hai chữ đau thương vẫn chưa thể diễn tả được loại cảm giác này.
Bàn tay Minh Thành Hữu đang kẹp t.h.u.ố.c lá rũ xuống bên chân.
Hai năm trước, cô cũng rút tay rời đi như thế này, không mang theo chút quyến luyến nào.
Phó Nhiễm thu lại tầm mắt mất hồn, cô cắm hai tay vào trong túi quần sải bước vào nhà.
Vào phòng ngủ, tắm xong mặc đồ ngủ ra phòng rửa tay, Phó Nhiễm đẩy cửa phòng ra đi tới trước cửa sổ, nhìn xung quanh, xe của Minh Thành Hữu đã rời đi rồi. Cô đứng ở cửa sổ một lúc, cảm thấy rất lạnh mới lật đật đóng cửa sổ lại.
Phó Nhiễm nghĩ thầm dù sao cũng chính thức gặp mặt, cô không thể ăn mặc quá tùy tiện. Quần áo hàng hiệu trong tủ quần áo không phải là không có, Phó Nhiễm lấy chiếc đầm phía trên lông màu tím nhạt, lúc trước đi dạo phố chọn được, cũng không để ý giá tiền đắt chủ yếu là thích liền mua. Cổ áo là thiết kế chữ V kinh điển, đầm bó sát người yêu cầu người mặc phải có vóc người cao ráo, vạt đầm cách đầu gối khoảng 10 cm, đuôi váy vểnh lên, bụng phẳng, mặc dù gầy nhưng vòng một lại đầy đặn. Phó Nhiễm kết hợp với chiếc vòng bạch kim rủ xuống, cô sửa sang lại rồi nhìn mình trong gương suy nghĩ, thật sự cũng cảm thấy không được tự nhiên, bình thường cô ăn mặc kín đáo, chưa bao giờ cố ý muốn ăn mặc hở hang.
Sau khi mặc áo khoác ngoài xong, Phó Nhiễm lái xe rời khỏi Phó gia.
Đến trước cửa quán rượu hẹn trước thì thấy Minh Thành Hữu đang ở bên trong đại sảnh đợi cô, Phó Nhiễm cầm túi xách đi tới.
"Tôi không tới trễ chứ?"
Minh Thành Hữu giơ cổ tay lên, chỉ chỉ đồng hồ mấy ngày trước Phó Nhiễm tự tay đeo lên cho hắn.
"Không có trễ, nhưng em thật là đúng lúc."
" Cục trưởng Tống đã tới chưa?"
"Ở trên đường, khoảng gần mười phút nữa."
Minh Thành Hữu đưa Phó Nhiễm đi vào thang máy.
"Anh đã đặt phòng từ sớm, còn có mấy người bạn của Tống cục cũng cùng tới."
Phó Nhiễm đi theo sau Minh Thành Hữu đi tới bao sương, rất ấm áp, trong phòng rộng rãi, vừa nhìn chính là chỗ ngồi mà người bình thường không thể tới.
Cô cởi áo khoác ngoài ra treo lên giá áo.
Minh Thành Hữu xoay người, ánh mắt không thể tránh khỏi lướt qua trước n.g.ự.c Phó Nhiễm, trong mắt của hắn căng thẳng, giống như vực nước xoáy sâu cùng ánh mắt nheo lại, dần dần trầm xuống.
"Ai cho em ăn mặc như vậy chứ?"
Ngược lại, Phó Nhiễm lại không thấy có gì đó khác thường.
"Thế nào?"
Sắc mặt Minh Thành Hữu âm u.
"Cho em đến đây ăn cơm chứ không phải để cho em tiếp rượu."
"
Phó Nhiễm cất cao giọng.
"Đừng nói chuyện kiểu chọc ngoáy như vậy, tôi mặc như thế nào không liên quan tới anh!"
Minh Thành Hữu nhấc áo khoác trên giá áo choàng lên trên vai cô, dùng sức khép chặt lại rồi ôm cô vào trong lòng.
"Mặc lại đi."
"Minh Thành Hữu, anh quá khôi hài đấy?"
Phó Nhiễm khẽ giãy bả vai ra.
"Quần áo mua được là để mặc cho chính tôi thưởng thức."
Bàn tay Minh Thành Hữu siết chặt vai Phó Nhiễm không buông ra.