Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 269

Cập nhật lúc: 2025-03-27 11:41:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tôi có thể nói được gì? Hiện tại nó cũng không phải là con gái của tôi, tôi làm sao có thể quản được?"

 

"Cha mẹ, đừng tranh cãi nữa. Mỗi người đều phải tự đi trên con đường mình đã chọn."

 

Cơn giận của Phó Tụng Đình còn sót lại chưa biến mất, mỗi ngày ông thường mắt nhắm mắt mở hoàn toàn giống như tâm tình của Phạm Nhàn, dù sao Vưu Ứng Nhuỵ đã trở về Vưu gia, làm sao bọn họ quản được?

 

"Dù gì cũng sống ở nhà này hơn hai mươi năm, tất cả quy củ đều bỏ sau lưng. Bà xem mỗi lần nó về đều mua đồ gì, còn có căn hộ mới của Vưu gia. . . . . ."

 

Phó Tụng Đình khó có thể mở miệng nói câu tiếp theo, suy nghĩ mọi người không bàn mà giống nhau. Nếu như không phải hư hỏng thì làm thế nào có thể xa xỉ như vậy?

 

Dù sao tài năng của Vưu Ứng Nhuỵ như thế nào bọn họ đều biết rõ, nếu nói cô ta ra nước ngoài làm nên trò trống gì đó, nói ra đến cũng quỷ không tin. Khi Vưu Ứng Nhuỵ mới trở lại Vưu gia, Phạm Nhàn lại không bỏ rơi được, thường len lén nhét chút tiền cho cô, ăn mặc cũng tận tụy lo lắng, chỉ sợ cô không chịu nổi mức sống chêệch này.

 

Hiện tại đã thay đổi. . . . . .

 

Đề tài này khiến trong lòng Phạm Nhàn rất khó chịu, ánh mắt bà hướng về Phó Nhiễm đang ngồi bên cạnh im lặng dùng bữa. Càng nhìn, trong lòng càng vui mừng, con gái của bà luôn có thể cho bà sự an ủi.

 

Không ở trong lời nói đối với người khác không ‘giậu đổ bìm leo’, cũng sẽ không quá nhiệt tình tham dự trong đó.

 

Phạm Nhàn gắp thịt cho Phó Nhiễm.

 

"Tiểu Nhiễm, gần đây con cùng Thành Hữu thế nào?"

 

Cô đem miếng thịt bỏ vào trong miệng, đột nhiên nghe được câu hỏi của Phạm Nhàn hoảng sợ cuống quít nuốt xuống.

 

"Mẹ?"

 

Thật may miếng thịt không lớn, chỉ ở cổ họng rồi trôi xuống, cổ họng bị đau, Phó Nhiễm kìm nén xấu hổ nói.

 

"Không phải mẹ sẽ nghĩ lời của hắn là thật chứ?"

 

"Mẹ nghĩ nó nói là thật."

 

Phó Tụng Đình uống rượu, cũng không nói chuyện. Phó Nhiễm nâng ly lên, nuốt ngụm rượu trắng xuống bụng nóng người để tiếp thêm nghị lực.

 

"Mẹ. . . . . ."

 

"Mẹ nhìn ra, hai đứa đều còn quan tâm đến nhau."

 

Phó Nhiễm kinh ngạc, khi nào thì cô biểu hiện qua ý nghĩ này? Từ đầu tới cuối ngay cả chính cô cũng không biết.

 

"Sau khi Thành Hữu trở lại, tính cách con rất khác, tinh thần xem ra cũng rất tốt. Thật ra giữa hai đứa không có gì to tát, chuyện của đời trước không nên lôi kéo các con. Mấy ngày nữa con cũng qua 27 tuổi rồi, ban đầu hai đứa đính hôn chính là duyên phận, nếu không phải mọi chuyện đều tốt thì bây giờ có khi mẹ đã có cháu ngoại bồng".

 

"Chuyện không còn đơn giản như vậy."

 

Phó Tụng Đình nói xen vào.

 

"Truyền thông rất quan tâm tới Thành Hữu. Nếu nó cùng Tiểu Nhiễm lại có thêm gì nữa, tôi sợ nó sẽ là người đầu tiên không chịu nỗi áp lực dư luận. Bà xem lúc trước khi Tiểu Nhiễm rời khỏi Minh Thành Hữu đã bị nói rất nhiều lời khó nghe".

 

"Là có người nhiều chuyện nói xấu sau lưng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-269.html.]

 

Phạm Nhàn khẽ liếc mắt trừng Phó Tụng Đình.

 

"Hai đứa trẻ tuổi có lòng ai cũng không ngăn được, tính tình của ông, chuyện gì cũng không chịu quan tâm, ngược lại mọi việc đều trung lập cũng không đắc tội ai ".

 

"Sao lại đẩy vấn đề cho tôi?"

 

Thấy hai người lại muốn chiến tranh, Phó Nhiễm cười hòa giải hai người.

 

"Xem cha mẹ kìa! Mẹ, mẹ ra ngoài không phải đều muốn giữ mặt mũi cho cha sao?"

 

Phạm Nhàn giương cằm lên.

 

" Đây đang ở trong nhà, phải nói chuyện thật sự."

 

"Được được được".

 

Gương mặt từ trước giờ nghiêm túc của Phó Tụng Đình lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.

 

"Tôi không nói, không nói nữa".

 

Thật ra có lúc giữa vợ chồng cãi vã cũng là một loại niềm vui, Phó Nhiễm khẽ cắn chiếc đũa, Phạm Nhàn thấy bộ dáng này của cô cũng không nhịn được bật cười.

 

"Đứa nhỏ này, chắc tám phần là đã uống nhiều quá, nhìn cười khúc khích."

 

Ngược lại uống rượu không nhiều lắm, có thể lần đầu tiên uống rượu đã có tác dụng, Phó Nhiễm cảm giác người không thăng bằng, nhất định đã say.

 

Di động đặt trong phòng, khi cô lên lầu mới nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Minh Thành Hữu. Cô vừa bỏ xuống, trên màn hình di động liền hiện lên. Là một tin nhắn của hắn, phó nhiễm mở ra thấy nội dung: "Anh đang ở dưới cửa nhà em. Anh đi vào hay em ra ngoài?’’

 

Cô đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa tay, mở nước lạnh rửa mặt, cảm giác nóng rực tản đi chút ít, lúc này mới đi xuống lầu ra ngoài. Nhìn xung quanh, quả nhiên là có chiếc xe đậu đối diện cửa, một bóng dáng đứng dựa bên cạnh, ngẩng đầu thấy cô liền vẫy vẫy. Phó Nhiễm đi ra cửa chính, Minh Thành Hữu đang ngậm điếu thuốc trong miệng, chỉ là chưa đốt, hàm răng hắn khẽ cắn cắn, hơi thở trong miệng hắt ra, bề ngoài mang giày Tây lịch sự nhưng che giấu bản tính lưu manh không nghi ngờ gì bên trong.

 

"Tìm tôi có chuyện gì?"

 

Phó Nhiễm đứng cách hắn ba bước chân. Minh Thành Hữu liếc nhìn cô, gò má trắng nõn của Phó Nhiễm ửng hồng và hơi đỏ ửng hết sức khả nghi, ánh mắt m.ô.n.g lung. Tóm lại không giống bộ dáng thường ngày.

 

Minh Thành Hữu đưa tay lấy điếu thuốc trong miệng xuống.

 

"Em uống rượu?"

 

"A."

 

Phó Nhiễm thở ra mùi rượu trắng tinh khiết đặc trưng, cô dậm chân một cái đây chính là được uống rượu thật là tốt, dù đứng bên ngoài rét lạnh nhưng cơ thể vẫn cảm thấy ấm áp.

 

Minh Thành Hữu đưa tay sờ sờ mặt cô, quả nhiên rất nóng

 

"Em được lắm nha, uống trộm hả?"

 

Phó Nhiễm liền nhanh nhẹn tránh bàn tay hắn ra.

 

"Muộn như vậy rồi anh còn đến tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"

Loading...