Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 266

Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:50:13
Lượt xem: 2

"Tại sao?"

 

"Bây giờ trở về có thể sẽ phải đối mặt.”

 

Minh Tranh cười yếu ớt, giọng nói tràn đầy chế giễu.

 

"Sao lại cần phải như vậy, em không muốn thấy sao?"

 

La Văn Anh trừng mắt với hắn.

 

"Tôi là vì muốn tốt cho anh thôi."

 

"Không cần."

 

Minh Tranh mệt mỏi đưa hai tay khẽ day huyệt Thái Dương.

 

"Tiểu Nhiễm nhìn thấy hay không cũng thế. Không cần để ý tới điều đó."

 

Phó Nhiễm tới trước cửa nhà Minh Tranh, bên ngoài biệt thự có đèn đường sáng trưng. Mặc dù là rạng sáng nhưng đứng ở đây cũng không thấy sợ. Cô bước qua bước lại một hồi, tựa hồ có đầy tâm sự, gót giày đạp lên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy.

 

Một chiếc xe đi tới, ánh đèn chói chiếu vào mặt, Phó Nhiễm lấy tay che trên trán theo bản năng. Xe dừng hẳn, La Văn Anh xoay người cầm áo khoác phía sau chỗ ngồi đưa cho Minh Tranh

 

"Chào Tiểu Nhiễm giúp tôi. Tôi sẽ không xuống xe đâu”.

 

Minh Tranh đưa tay nhận lấy, cửa xe liền đóng lại. La Văn Anh quay xe rời đi.

 

Phó Nhiễm đi tới gần Minh Tranh từng bước một tới, trong lòng áy náy băn khoăn, Minh Tranh không được trải qua số mệnh vốn thuộc về hắn, thật may là nhiều lời đồn đại nhưng không làm hắn gục ngã. Gương mặt của hắn ẩn hiện dưới bóng cây từ từ rõ ràng, Phó Nhiễm thấy hắn đứng ngay trước mặt.

 

"Ca ca, sinh nhật vui vẻ."

 

Khoé miệng Minh Tranh khẽ mím lại, Phó Nhiễm lấy hộp quà từ trong túi ra đưa cho hắn.

 

"Thật xin lỗi! "

 

Cô xem đồng hồ.

 

"Qua một tiếng năm phút."

 

"Anh cho là em đã quên mất."

 

Minh Tranh nhận lấy món quà.

 

"Anh nghĩ là trí nhớ tôi kém như vậy sao?"

 

Phó Nhiễm thấy hắn mở chiếc hộp ra.

 

"Thích không?"

 

"Thích."

 

"Hôm nào bồi thường cho anh."

 

Phó Nhiễm đưa tay làm động tác.

 

“ Bồi thường cho anh một tô mì trường thọ to như vậy”

 

Minh Tranh giương mắt lên, ánh mắt sác bén nhìn cô chằm chằm.

 

"Tiểu Nhiễm, tối nay rất bận sao? Hiện tại mới ra khỏi từ phòng làm việc?"

 

Phó Nhiễm không giỏi nói dối, cô tránh tầm mắt của Minh Tranh.

 

"Oh, sắp nghỉ đông nhưng tôi không nghĩ bước sang năm mới rồi mà còn phải làm thêm giờ."

 

Đáy mắt Minh Tranh dấy lên một nỗi buồn phiền bao phủ, không thể không nhớ tới hình ảnh đã thấy ở bên trong phòng ăn..

 

"Ca ca, tôi thấy hình như Văn Anh đưa anh về? Sinh nhật trôi qua rất vui vẻ sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-266.html.]

Cô giương nhẹ cằm, hai mắt lại nhìn ra có chút hồng. Trái tim Minh Tranh như bị d.a.o cắt.

 

"Bọn anh ra ngoài ăn bữa cơm."

 

"Oh.. "

 

Phó Nhiễm gật đầu.

 

"Không còn sớm nữa, mẹ tôi cũng sẽ gọi bảo về sớm. Tôi về đây”.

 

"Để anh tiễn em."

 

Hắn sờ túi quần, lúc này mới nhớ là đã không lái xe về, hắn xoay người muốn vào gara lấy chiếc xe nữa.

 

"Không cần."

 

Phó Nhiễm ngửi thấy được mùi rượu trên người hắn.

 

"Tôi đã bảo tài xế taxi chờ rồi, còn phải đi xe của họ trở về nữa. Anh mau vào nghỉ ngơi đi."

 

Minh Tranh nhân tiện nhìn lại, quả nhiên thấy đèn sau của chiếc xe cách đó không xa mới biết là xe taxi.

 

Phó Nhiễm chúc nhau ngủ ngon cùng hắn, vừa vẫy tay vừa đi, Minh Tranh thấy bóng dáng cô ở trong mắt chỉ còn một chút rồi nhanh chóng mất hút. Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào ghế phía sau, vừa lúc Phạm Nhàn gọi đến. Cô lấy đại lí do làm thêm giờ nên về muộn muộn, Phạm Nhàn dặn cô lái xe cẩn thận xong mới cúp điện thoại. Taxi đưa Phó Nhiễm về lại nhà hàng, cũng đến gần hai giờ sáng.

 

Nửa đêm đầu đường lạnh tới thấu xương, gió lạnh bắt đầu xâm nhập vào cơ thể, mỗi lỗ chân lông lạnh đến nỗi mất cả cảm giác. Nhà hàng cũng đã đóng cửa, trừ đi thỉnh thoảng có vài quán bar và nhà hàng mở cửa phục vụ 24h, cả thị trấn Nghênh An đã sớm ở trong trạng thái chìm trong bóng đêm.

 

Phó Nhiễm trả tiền xong xuống xe, xa xa thấy xe Audi của mình để trơ trọi bãi trong đậu xe. Phó Nhiễm khép lại cổ áo khoác bước nhanh tới, mũi nhạy cảm ngửi được mùi t.h.u.ố.c lá nồng đậm, sau khi đến gần mới phát hiện trước xe có một bóng người ngồi, Minh Thành Hữu nghe được tiếng bước chân, điếu t.h.u.ố.c lá kẹp trong tay đã cháy được một nửa.

 

"Sao anh ở đây?"

 

Phó nhiễm chú ý tới mấy tàn thuốc nằm ngổn ngang bên chân Minh Thành Hữu.

 

"Anh đang đợi em."

 

"Xe của anh đâu?"

 

Minh Thành Hữu đưa ngón tay chỉ cách đó không xa.

 

"Không còn sớm, mau trở về đi."

 

Phó Nhiễm mở cửa xe, Minh Thành Hữu vứt bỏ nửa điếu t.h.u.ố.c lá trong tay, khóe miệng thổi ra làn khói mỏng làm mặt hắn mờ mịt không rõ, mím chặt môi, căm hận nhìn cô chằm chằm. Phó Nhiễm muốn bước, Minh Thành Hữu nhanh chóng bước tới ngăn trước cửa xe.

 

"Gặp hắn

 

"Rồi."

 

Minh Thành Hữu đứng bên cạnh lại không nói lời nào, Phó Nhiễm đẩy tay hắn ra.

 

"Tôi muốn đi về."

 

"Ngày mai em tới MR một chuyến."

 

"Có chuyện gì sao?"

 

"Chuyện công việc."

 

Phó Nhiễm lướt qua hắn.

 

"Ngày kia là FU bắt đầu nghỉ, lại nói MR cũng nghỉ hai ngày nay, còn có thể làm chuyện công việc gì?"

 

"Bảo em tới em cứ tới."

 

"Được."

 

Phó Nhiễm ngồi vào ghế lái, Minh Thành Hữu khom lưng tiến tới ghé sát vào vành tai cô.

 

"Ngày 15 tháng 1 là sinh nhật của anh. Đặt lịch với em trước một ngày nhé."

 

Phó Nhiễm xoay người, gương mặt gần sát cánh môi mềm mại của người đàn ông, cô lui về phía sau một chút.

Loading...