Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 265
Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:50:01
Lượt xem: 2
"Phó Nhiễm, hắn không từng coi anh là em trai, anh cũng chưa từng coi hắn là anh trai của anh."
Minh Thành Hữu đứng khuất bóng, không nhìn rõ gương mặt lúc sáng lúc t
Phó Nhiễm thở dài, hai mươi mấy năm trôi qua lạnh nhạt cùng đối đầu, Lý Vận Linh đứng ở giữa, thường xuyên khiến Minh Thành Hữu nhớ kỹ Minh Tranh bụng dạ khó lường, chính là đem hai người có thể coi nhau là anh em đẩy ra xa.
Cô cầm túi muốn đi.
Giọng nói Minh Thành Hữu như bí mật mang theo một loại rầu rĩ bi thương đến kịch liệt.
"Phó Nhiễm, em có nghĩ tới sinh nhật của hắn có ý nghĩa với anh như thế nào hay không?"
Bước chân cô chạy ra ngoài chậm dần, cuối cùng đứng lại giữa quảng trường cách hắn không xa.
"Sinh nhật của Lão đại chỉ chênh lệch với anh 20 ngày, nói cách khác, mẹ anh cùng Triệu Lan là đồng thời mang thai."
Minh Thành Hữu khó khăn đi từng bước, giờ phút nặng nề này cũng là nỗi niềm chất chứa hai mươi mấy năm của hắn giờ mới có thể bùng phát, hắn đi tới sau lưng Phó Nhiễm, một bóng đen vòng qua đứng ở trước mặt cô.
"Anh biết lúc đó, anh thấy được trong ánh mắt mẹ nén nước mắt, vẫn muốn giữ vững nụ cười như cũ nói với cha anh, được, ông đem lão đại trở về đi, dù nói thế nào hắn cũng là con trai của Minh gia. Nhưng mà anh lại thấy mẹ hận không cắn rơi được một miếng thịt của Triệu Lan, anh cũng cảm thấy bà mệt c.h.ế.t đi, phải giả bộ quá mệt mỏi!"
Dĩ nhiên là Phó Nhiễm có thể hiểu tâm tình của Lý Vận Linh khi đó, làm phụ nữ, cũng không ai tiếp nhận nổi tàn nhẫn như vậy.
"Phó Nhiễm, em còn muốn đi sinh nhật cho hắn? Hắn dựa vào cái gì, hắn chỉ là một đứa con riêng mà thôi, quá khứ không được người khác thừa nhận, hắn cho là nắm giữ Hào Khôn là có thể danh chính ngôn thuận? Vĩnh viễn không thể nào, cha anh đem Hào Khôn giao cho lão đại, anh cũng không sao, nhưng anh không nghĩ ra, tại sao ông ấy đơn độc thiên vị với một đứa con riêng như vậy?"
Trên trán Minh Thành Hữu nổi lên gân xanh, trong mắt nhuộm thành đỏ thẫm.
Ba chữ đứa con riêng giống như một thanh kiếm bén nhọn nhất, đánh thẳng vào trái tim Phó Nhiễm.
"Minh Thành Hữu."
Bàn tay Phó Nhiễm rũ xuống từ từ nắm thành quyền, Minh Thành Hữu nghe được giọng nói của cô từ từ chuyển thành lạnh lùng.
"Đừng nói hắn như vậy."
"Chẳng lẽ không đúng sao?"
Minh Thành Hữu nhíu mày, bỗng nhiên lạnh lùng nói.
"Phó Nhiễm, đây là bí mật mọi người đều biết, em muốn che giấu cho hắn tới khi nào?"
"Không, đừng làm cho tôi nghe đến ba chữ kia, anh không thể nói hắn như vậy!"
Giọng nói gay gắt của Phó Nhiễm làm người ta thấy kinh ngạc, ngay cả chính cô cũng bị giật mình. Tầm mắt cô nhìn ra ngoài m.ô.n.g lung, trong hốc mắt nóng bỏng, trong lòng mặc niệm từng lần một, Minh Thành Hữu, đừng nói hắn như vậy, cô chỉ sợ là có một ngày trong tương lai Minh Thành Hữu sẽ không chịu nổi, cô hi vọng hắn để lại một con đường sống.
Nghe cô trách cứ mà Minh Thành Hữu nghe vào trong tai, lại hoàn toàn là bởi vì thiên vị với Minh Tranh.
"Phó Nhiễm?" Minh Thành Hữu khó có thể tin nhìn về phía cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-265.html.]
Phó Nhiễm đưa tay lau nước mắt, nhưng nếu một ngày kia sự thật đặt ở trước mặt Minh Thành Hữu, hắn có thể chấp nhận quá khứ sao?
Nước mắt cô càng chảy càng nhanh, không ngừng được nghẹn ngào đứng tại chỗ.
Minh Thành Hữu có thói quen được người khác nâng ở trong lòng bàn tay, dù là lúc trước thất thế, nhưng Minh gia cùng Lý gia làm nền tảng ở đây.
Phó Nhiễm thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu từ từ mơ hồ ở trong mắt cô, trong lòng bi thương không xua đuổi được, bí mật trước khi c.h.ế.t của Minh Vân Phong ép cô không thở nổi một lần nữa.
Cô ra sức lau nước mắt, lướt qua bên Minh Thành Hữu đi ra hướng đầu đường.
"Không cho phép em đi!"
Minh Thành Hữu ôm lấy eo Phó Nhiễm từ phía sau.
"Sinh nhật của hắn đã qua, bây giờ em đi còn có ý nghĩa gì?"
"Buông tôi ra!"
Bả vai Phó Nhiễm cố gắng giãy giụa, lùi lại sau đó hất tay Minh Thành Hữu ra.
"Chuyện của tôi không cần anh quan tâm."
Cô chạy đi thẳng, một chiếc xe taxi trùng hợp đi qua.
Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào không chút do dự.
Cô lấy di động gọi cho Minh Tranh, La Văn Anh nhắc nhở hắn có điện thoại, Minh Tranh sờ soạng tìm mãi mới nghe máy.
"Alo, ca ca, anh đang ở đâu?"
Minh Tranh liếc mắt nhìn La Văn Anh đang chăm chú lái xe.
"Anh gần về đến nhà rồi”.
"Được! Vậy anh đứng ở cửa chờ tôi một chút. Tôi cũng lập tức tới ngay."
Ngắt di động, Minh Tranh quay mặt ra cửa sổ, cực kỳ tỉnh táo, hắn yên lặng không nói, tay đang nắm chặt lại thả lỏng như
La Văn Anh mở miệng thử dò xét.
"Là Tiểu Nhiễm?"
Hắn không nói lời nào, gật đầu.
"Nếu không em cho anh xuống ở đây, anh tự gọi taxi về?"
Minh Tranh sau khi quay mặt ra ngoài cuối cùng quay sang nhìn La Văn Anh, ánh mắt nghiêm túc không giải thích được.