Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 259
Cập nhật lúc: 2025-03-26 16:23:13
Lượt xem: 1
"Em sẽ không cho anh trở thành hình dáng giống đồ ăn đấy chứ?"
Ngoại trừ mì cà chua trứng gà, hoặc là dùng khoai nướng cùng bánh trứng xua đuổi hắn.
"Đi nhà hàng sẽ nhanh hơn."
Minh Thành Hữu đem hộp bánh trứng đặt ở bên cạnh, thân thể hắn ngửa ra sau, đem điều chỉnh góc độ chỗ ngồi thoải mái.
"Anh chợp mắt một lát, tới nơi thì gọi anh."
Không còn kịp điều chỉnh sự chênh lệch về thời gian, lúc này mệt mỏi kéo tới, người làm bằng sắt cũng không chống được.
Tầm mắt Phó Nhiễm rơi vào gương mặt hắn, Minh Thành Hữu khoanh tay ôm ở trước ngực, hô hấp trầm ổn đầy sức sống, chỉ này một thời gian ngắn hắn liền ngủ mất, rất gọn gàng, không giống như vài người râu ria xồm xàm sau khi thức đêm.
Nhạc nhẹ từ từ tăng thêm tác dụng thôi miên, Phó Nhiễm cũng cảm thấy tâm hồn sảng khoái hiếm thấy, trong lòng rơi vào an nhàn bình tĩnh.
Mấy ngày lại trôi qua, lại là một buổi sáng sớm…
Phó Nhiễm xuống lầu thấy Phó Tụng Đình đang mang giày Tây, Phạm Nhàn cười nói chuẩn bị xong cặp công văn cho ông.
"Ăn điểm tâm trước đi, thời gian vẫn còn sớm đấy."
"Cha! "
Giọng nói Phó Nhiễm trong veo.
"Hôm nay đi sớm vậy?"
Sắc mặt Phạm Nhàn không còn lo lắng như mấy ngày qua.
"Cha con muốn đi làm, có thể không sớm sao được?"
Phó Nhiễm kinh ngạc với hiệu suất xử lý chuyện của Minh thành Hữu, mặt không biến sắc đi tới trước mặt hai người.
"Con đã nói rõ là thanh giả tự thanh rồi mà, cha mẹ còn lo lắng."
Má Trần chuẩn bị bữa ăn sáng cũng phong phú hơn so với ngày thường, Phó Nhiễm cột tóc lên đi vào phòng ăn .
"Tiểu nhiễm."
Phạm Nhàn kêu cô.
"Dạ ?"
Phó Nhiễm kéo ghế ra chuẩn bị
"Tối mai kêu Thành Hữu tới nhà ăn cơm, chuyện này khiến nó phải bỏ tiền cùng công sức. Trong lòng chúng ta đều biết."
"Cha mẹ ! Sao hai người biết?"
"Nếu nó không chịu giúp, cũng không thể khiến cho người ta chìa tay ra giúp đỡ. Tự con biết lại giả bộ hồ đồ đi?"
Phạm Nhàn đem quả trứng gà đưa cho Phó Nhiễm.
" Chuyện cha con may mắn thoát qua nguy hiểm qua đi. Nếu không mẹ cũng không biết khóc với ai".
Phó Nhiễm mang ý tứ của cha mẹ nói lại cho Minh Thành Hữu nghe, không nghĩ tới hắn vui mừng đồng ý.
"Anh không thể giả vờ khách khí sao?"
Minh Thành Hữu mang ý cười.
"Người trong nhà không nói hai lời."
Phó Nhiễm rời khỏi phòng làm việc, Minh Thành Hữu nhìn lên giá sách một hàng xe model, hắn cầm điện thoại ấn vào đường dây nội bộ.
"Thư ký Nghê vào đây".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-259.html.]
"Lvan, có chuyện gì sao?"
Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, mắt lạnh lùng liếc về phía thư ký Nghê, hắn đẩy ghế làm việc đứng dậy đo tới trước kệ sách.
"Giải thích cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Thư ký Nghê lơ đễnh, Minh Thành Hữu lại nói trước lại nói.
" Không chịu nói thật sao? Ngày mai bắt đầu nghỉ ngơi mấy ngày. Thư ký Nghê , tôi xem như là cô bắt đầu rảnh rỗi phải không ?"
Thư ký Nghê uất ức hai mắt đỏ bừng, đứng ở trước kệ sách không nói lời nào.
"Đừng cho rằng tôi giữ cô lại thì chuyện gì cô cũng có thể làm theo ý mình."
Giọng nói Minh Thành Hữu lạnh nhạt.
" Có gì không muốn thấy thì cùng lắm là hãy giấu hết trong lòng cho tôi. Hoặc là ở lại làm việc giả như người mù, hoặc là đi khỏi đây."
"Lvan?"
Minh Thành Hữu chưa bao giờ có giọng điệu nói nặng lời với cô như vậy.
"Đi ra ngoài."
Phó Nhiễm cầm tài liệu tới trước bàn thư ký, vừa hay nhìn thấy thư ký Nghê từ phòng làm việc ra ngoài, cô ta lau mắt, thấy Phó Nhiễm liền trừng mắt.
" Thư ký Nghê, đây là tài liệu."
Thư ký Nghê đưa tay dùng sức đoạt lấy, cũng không dám nổi giận như trước.
"Có gì tốt mà nhìn?"
Giọng nói khàn khàn, nước mắt cũng bắt đầu rơi xuống. Phó Nhiễm cùng cô ta cũng không có giao tình gì, hỏi cũng vô ích. Cô liền xoay người đi vào phòng làm việc của mình.
Sau khi tan việc, Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm cùng nhau về Phó gia. Phàm Nhàn và Phó Tụng Đình đều ở đây, nhìn thấy Minh Thành Hữu, Phó Tụng Đình cũng không còn lạnh nhạt như trước, thừa lúc chuẩn bị cơm tối mời Minh Thành Hữu ngồi vào bàn cờ. Kỳ phùng địch thủ, Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh chỉ thấy dư thừa. Cô tự tay rót trà ngon bưng cho Minh Thành Hữu cùng Phó Tụng Đình. Mấy ngày này cô theo Phó Tụng Đình chơi cờ cũng có chút phát triển, thấy con cờ trong tay Minh Thành Hữu muốn đánh xuống, Phó Nhiễm vội
"Đừng."
Lúc này, cô đã sớm đem lời nói ‘quân tử đánh cờ không nói chuyện’ ném ra đằng sau, Phó Nhiễm chỉ bàn cờ.
"Đặt ở đây."
Vẻ mặt Minh Thành Hữu nghi ngờ, thu hồi quân cờ đang hạ được một nửa lại.
"Thật hay giả?"
"Nghe tôi đi, không sai."
Phó Nhiễm đã tính trước.
"Hơn nữa người đứng xem bên ngoài cũng sáng suốt hơn."
Phó Tụng Đình thấy hai người thảo luận. "Trao đổi xong rồi?"
Phó Nhiễm đã tính trước. "Tốt rồi ."
"Được lắm. " Minh Thành Hữu quyết định hạ xuống.
"Thua cảm thấy quái lạ. . . . . ."
"Được!"
Phó Tụng Đình vui vẻ, đầu lông mày khẽ nhếch lên.
"Chiếu tướng!"
Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh chỉ có thể có lợi cho đối thủ.
"Có thể là tôi nhìn lầm."