Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 254
Cập nhật lúc: 2025-03-25 20:14:25
Lượt xem: 3
Phó Nhiễm không mở miệng, nhíu chặt mi tâm lo lắng.
"Thư nặc danh chỉ là cây kíp nổ mà thôi !"
Minh Thành Hữu chống lại tầm mắt Phó Nhiễm, nhìn thấy lo lắng trong mắt cô, hắn vỗ vỗ tay Phó Nhiễm tiếp tục nói.
"Đừng lo lắng, chuyện không lớn, ngoại trừ có một chút khó khăn bên ngoài thì không khó để giải quyết."
Phó Nhiễm nghe vậy, gật đầu. Phó gia cần Minh Thành Hữu giúp một tay, dưới tình huống này nếu từ chối hoặc là cự tuyệt sẽ chỉ làm chuyện càng trở nên hỏng bét.
"Cám ơn."
Minh Thành Hữu nâng tay Phó Nhiễm đến bên môi.
"Ở nhà chờ tin tức của anh, cũng đừng chạy loạn khiến anh phải lo lắng.
Hai người ngồi ở phòng bao, đợi Minh Thành Hữu cảm thấy bớt say mới đứng dậy rời khỏi mới ra phòng bao. Nhưng dù sao cũng uống nhiều rượu, bước chân khó tránh khỏi lảo đảo, Minh Thành Hữu chống vách tường, nói sau lưng Phó Nhiễm.
"Tới đây đỡ anh."
Người lui tới Mê Tính rất nhiều, hơn phân nửa cũng có thân phận địa vị, Minh Thành Hữu vươn cánh tay gác lên bả vai Phó Nhiễm, dựa nửa người vào Phó Nhiễm. Bước đầu tiên Phó Nhiễm bước ra thiếu chút nữa ngã quỵ.
Cô gái tiếp rượu ăn mặc xinh đẹp vóc người nóng bỏng, lắc lư cái m.ô.n.g đi qua, chiếc váy màu đỏ cực ngắn hơi khom lưng là có thể thấy quần lót khêu gợi bên trong. Cô từ phòng bao vừa đi ra ngoài, chiếc áo lót trên người bị người đàn ông trong đó kéo lệch ra. Cô gái đứng trước cửa sửa sang lại, chạm mặt nhìn thấy Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm.
"Ui, đây không phải là Tam Thiếu sao?"
Cô nàng tiếp rượu lả lướt bước tới.
"Tam Thiếu đi đâu à?"
Ánh mắt tự nhiên hướng về Phó Nhiễm, cánh tay cô ta đặt lên vai bên kia của Minh Thành Hữu.
"Hôm nào Tam Thiếu tới Mê Tính nhất định phải ủng hộ nha, trước kia phòng bao của các anh cũng luôn chỉ đích danh em. Hiện tại chẳng lẽ là ghét bỏ em sao? Còn là. . . . . ."
Cô nàng tiếp rượu chu miệng lên.
"Anh thay đổi khẩu vị rồi sao? Coi trọng gương mặt non nớt đúng không?"
Phó Nhiễm liếc nhìn khóe miệng khiêu khích của cô ta, đôi môi ướt át son nước, dây áo n.g.ự.c lộ ra khỏi bả vai cũng không biết, bởi vì mặc áo tương đối xuyên thấu, liếc mắt liền có thể nhìn ra được bộ n.g.ự.c đồ sộ bên trong áo n.g.ự.c nhỏ kia, không cần nghĩ có thể đoán được ở bên trong phong bao đang xảy ra chuyện gì.
Thì, Mê Tính vốn là nơi hưởng lạc, vui đùa phóng túng là chuyện thường.
Phó Nhiễn nhìn lên gương mặt gần trong gang tấc này, Minh Thành Hữu đang say ngà ngà, đáy mắt như sóng nước chập chờn với phụ nữ mà nói thì đúng là cây hoa anh túc có độc, khi giơ tay nhấc chân đem người khác phải mê mẩn vây quanh.
Phó Nhiễm nghĩ thầm, loại trò chơi này khẳng định là Minh Thành Hữu cũng chơi không ít, trong muôn hoa, có phiến lá nào không theo đạo lý dính vào thân cây?
Bàn tay đỡ thắt lưng hắn buông ra, tránh né ánh mắt đã cảm thấy ảm đạm.
Minh Thành Hữu thông minh không có mở miệng, mặc cho Phó Nhiễm đưa hắn ra ngoài. Hắn uống nhiều như vậy khẳng định không thể lái xe nữa, Phó Nhiễm nâng hắn vào bên trong xe, thắt dây an toàn.
"Trở về Y Vân thủ phủ sao?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/hop-dong-tinh-yeu/chuong-254.html.]
Bên trong xe yên lặng như tờ, tiếng hít thở cũng rất nhẹ, chậm rãi mà hơi buồn bã.
"Mưa bể Giang Nam" là bài hát gần đây Phó Nhiễm mới đổi, Minh Thành Hữu ngửa ra sau, đầu dựa vào thành ghế, mắt vẫn hơi nhắm. Cô nàng tiếp rượu kiều diễm môi đỏ mọng vẫn còn quanh quẩn trong mắt Phó Nhiễm, không khỏi thấy phiền não, tới nỗi Minh Thành Hữu cầm tay của cô lại bị cô dùng sức hất ra. Tầm mắt Minh Thành Hữu khẽ nâng lên, ánh mắt nhìn gò má Phó Nhiễm chằm chằm.
"Sao vậy?"
"Tôi đang lái xe."
Thân thể hắn nghiêng qua, đầu dựa trên bả vai Phó Nhiễm.
"Anh biết rõ em đang lái xe, đầu anh rất đau."
bảo anh uống nhiều rượu như vậy?"
"Em cho rằng anh muốn uống rượu như cho nước lọc rót vào mồm sao?"
Trong giọng nói của hắn xen lẫn mơ hồ cùng uất ức, hơn nữa say rượu rất khó chịu, khóe mắt Phó Nhiễm vô thức dịu xuống.
"Đợi về nhà ngủ một giấc thật ngon."
Xe rất nhanh đi tới Y Vân thủ phủ, Phó Nhiễm cởi dây an toàn ra.
" Đến rồi".
Minh Thành Hữu giương mắt lên nhìn.
"Không phải nơi này."
"Sao lại không phải ?"
Trước kia Phó Nhiễm cũng đã từng sống ở đây, không đến mức nhận lầm. Minh Thành Hữu ngồi nửa người dậy.
"Anh không ở đây."
"Vậy anh ở đâu vậy?"
"Trung Cảnh Hào Đình."
Cách đây một đoạn đường rất xa.
"Lúc vừa ra Mê Tính sao anh không nói?"
Chẳng khác nào bắt đi trong một cái vòng luẩn quẩn.
"Anh uống say, không thể trách anh."
Minh Thành Hữu có lý do chính đáng. Phó Nhiễm xem thời gian.
" Ở Y Vân thủ phủ cũng giống vậy thôi. Lần trước tôi thấy dọn dẹp rất sạch sẽ, tối nay anh ở đây đi."
" Chỉ có lúc sinh nhật em anh mới dẫn em trở lại Y Vân thủ phủ."
Minh Thành Hữu nhìn khu biệt thự rộng lớn xuyên qua cửa sổ xe.