“Cô đang bệnh thì nên ngoan ngoãn ở phòng bệnh mà nghỉ ngơi, ở đây gì?”
Mạnh Tự Hỉ khoanh tay, thong dong Hoàng Tiêu Tiêu.
Cô xem thử đàn bà rốt cuộc định giở trò gì!
Hoàng Tiêu Tiêu sụt sùi, dùng đôi mắt ngấn lệ Khương Thiên Tầm, mở miệng là lời xin : “Thực xin , lẽ phiền cô , Thiên Tầm... ba như , thực sự nên , thể nữa... Ở bên cạnh ba , từng phút từng giây đều khiến thấy ngạt thở.”
Khương Thiên Tầm xong khẽ nhíu mày, khiến cô đang thương hại Hoàng Tiêu Tiêu đang nghĩ gì khác.
Mạnh Tự Hỉ thì dễ chuyện như .
Nghe câu trả lời đó, cô trực tiếp mỉa mai: “Hoàng tiểu thư, cô đứa trẻ lên ba. Bệnh viện ở thì cô cũng nhà chứ? Bắt một chiếc taxi về nhà cô ?”
Hoàng Tiêu Tiêu Mạnh Tự Hỉ, đáp lời.
Khương Thiên Tầm cũng ngăn cản bạn .
Mạnh Tự Hỉ thấy thế tiếp: “Cô thật đấy, mới loạn với ba ruột như thể đoạn tuyệt đến nơi, đầu một cái xổm ở chỗ hảo tỷ của ... Để chuyện thấy, tưởng là tỷ xúi giục cô gây hấn với gia đình, bảo tỷ thao túng tâm lý cô nọ... Cái nồi to quá đấy!”
Hoàng Tiêu Tiêu xong chỉ lắc đầu lia lịa, nước mắt rơi lã chã.
Dáng vẻ đó trông như một kẻ hiểu lầm, oan ức mà cầu cứu ai...
Mạnh Tự Hỉ thấy , chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Cô vốn tính tình thẳng thắn, ghét nhất là loại cứ hở là tỏ vẻ yếu đuối nhu nhược , cô dứt khoát điểm mặt gọi tên luôn.
“Sao thế? Hoàng tiểu thư lúc nãy khỏi cửa quên mang theo miệng ?”
“ ...” Hoàng Tiêu Tiêu nức nở, cuối cùng cũng run rẩy lên tiếng, giọng nghẹn ngào đáng thương vô cùng.
“Thực xin , chỉ là nên gì. Mẹ chuyện như với Thiên Tầm, trong lòng thực sự áy náy. Ba ép đến mức , cục diện hiện tại đối mặt . bệnh viện, chuyển viện, về nhà, càng về nhà ba nuôi.”
Nói đoạn, Hoàng Tiêu Tiêu tự ôm lấy c.h.ặ.t hơn, trông giống như một chú ch.ó nhỏ nơi nương tựa, ánh mắt chuyển từ Mạnh Tự Hỉ sang gương mặt Khương Thiên Tầm.
“Thiên Tầm, cô mà... Mẹ nuôi của là kiến trúc sư đại tài Misha, ba nuôi cũng xuất từ danh gia vọng tộc ngành kiến trúc, gia đình gia giáo... Nhìn ruột của xem, bà chuyện cầm d.a.o đ.â.m như , còn mặt mũi nào mà về nhà họ Hoàng nữa.”
Nói đến đây, Hoàng Tiêu Tiêu đột nhiên nở một nụ thê lương đầy tự giễu.
“ cũng từng nghĩ đến việc tìm bạn bè, nhưng từ nhỏ ít , bạn bè chẳng mấy ai. Muốn đến nhà bạn cũng chẳng tìm nào... Phản ứng đầu tiên của là đến tìm cô.”
Nói , đôi mắt đẫm lệ của Hoàng Tiêu Tiêu liếc qua Mạnh Tự Hỉ: “ vẻ phiền hai . Thực thể hiểu cho các cô... Dù cũng chuyện đó, ai mà chẳng sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hon-le-cung-ngay-toi-om-bung-ga-cho-anh-em-cua-nguoi-cu/chuong-828.html.]
Nga
Cũng may Thiên Tầm cô phúc lớn mạng lớn thương. Nếu thực sự gây lầm lớn, sẽ trực tiếp nhảy từ lầu bệnh viện xuống để chuộc tội... Thực tế thì, dù cô thương, cũng nhảy ... Cuộc sống kiểu thực sự quá ngạt thở.”
Nói xong, Hoàng Tiêu Tiêu c.ắ.n c.h.ặ.t môi , co gối , ôm lấy thật c.h.ặ.t.
Nước mắt mặt như chuỗi hạt đứt dây, cứ thế “lã chã” rơi xuống.
Trong bãi đỗ xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng nức nở kìm nén của cô vang vọng.
Mạnh Tự Hỉ xong suýt chút nữa thì văng tục.
Lại nữa, cái trò nữa!
Thực lúc nãy ở tầng bảy, khi Hoàng Tiêu Tiêu trưng bộ dạng nhu nhược đáng thương, cô kiềm chế mắng !
Đặc biệt là khi Hoàng Tiêu Tiêu cô vì tin cô hôn ước với Hình Minh Ngộ nên mới tay với Thiên Tầm, Mạnh Tự Hỉ chỉ xông lên xé nát bộ mặt giả tạo đó !
Đây mà là xin ? Rõ ràng là lấy lùi tiến, trong bông kim, gián tiếp khẳng định mối quan hệ với Hình Minh Ngộ.
Mẹ kiếp! Cái loại thẳng tính như cô ghét nhất là hạng .
Giờ đây, Hoàng Tiêu Tiêu còn đà lấn tới. Bọn cô bảo cô biến , mà cô cứ như hiểu lời bóng gió, giả bộ ủy khuất, nơi nương tựa, còn lôi cả chuyện áy náy đến mức nhảy lầu... tự sát để dọa ai chứ?!
Bọn cô là hạng tam quan bất chính ? Đạo lý ai nấy chịu bọn cô hiểu? Pháp luật quốc gia để cảnh ? Cần gì cô dùng cái c.h.ế.t để tạ ?
Nhà ai đứa con ngoan mà hở là treo chữ c.h.ế.t miệng để uy h.i.ế.p khác thế !
Đây là mùi vị của một đóa “bạch liên hoa” chính hiệu!
Mạnh Tự Hỉ thực sự mắng một câu: Muốn lấy cái c.h.ế.t để chứng minh sự áy náy , thì c.h.ế.t nhanh , nhảm cái gì thế!
Tiếc là Hoàng Tiêu Tiêu ơn cứu mạng đối với lão đại, những lời dù cô cũng dám miệng! Phải là chẳng ai dám cả!
Giây phút , cô cũng hiểu nỗi khổ tâm của lão đại. Cuối cùng cô cũng hiểu tại lão đại rõ ràng trong lòng để ý nhưng vẫn dây dưa với cái cô Hoàng Tiêu Tiêu !
Đạo đức bắt cóc!
Loại chuyện , chỉ cần sai một chút, sai một câu là dễ gán cho cái tội vô ơn bạc nghĩa!