Giang Triệt giống như sỉ nhục, nhảy dựng lên quát:
"Ai thèm cái thứ đáng tiền đó chứ?!"
" thắng tất cả thứ của cậu! cậu thua đến mức trắng tay!!"
Lộ Chu lặng lẽ , một hồi im lặng mới lên tiếng:
"Giang Triệt, hiểu, tại cậu chấp niệm so bì với đến thế?"
"Rõ ̀ng trước đây chúng là bạn nhất của ."
"Hồi mẫu giáo, bố cậu cãi , cậu dám về nhà, chính lén đưa cậu về nhà ..."
*
Trên mặt Giang Triệt hiện lên vẻ kìm nén nhiều năm, pha trộn giữa đau đớn và cố chấp.
"Lộ Chu, cũng từ lúc nào, thể bạn với cậu nữa."
"Có lẽ là từ lúc luyện tập hai tháng mới học một bản nhạc piano, mắng ngu ngốc, cậu chỉ mất một tuần là đ.á.n.h."
"Có lẽ là trong buổi họp phụ , bố cậu giá như ông một đứa con trai như cậu thì mấy."
Giọng thật khẽ, mang theo một nỗi cay đắng khó tả:
"Sau gặp vợ , cô vì cậu là nam chính của câu chuyện , còn , là nhân vật phản diện định sẵn sẽ thua tay cậu."
"Đến cả vận con mẹ nó cũng về phía cậu."
Anh ngẩng đầu lên, chằm chằm Lộ Chu: " vẫn cam tâm."
"Hôm nay bày mưu tính kế gọi cậu đến đây, chính là so tài với cậu cuối cùng."
*
Bỗng nhiên hất tung tấm vải nhung chiếc bàn bên cạnh, để lộ một bàn đ.á.n.h bạc tinh xảo.
Anh đập mạnh xuống bàn đánh bạc, như thể đang đặt cược cho vận mệnh của chính :
"Chúng cược ván cuối cùng !"
"Tiền cược chính là bộ cổ phần tập đoàn Lộ Thị tên cậu!"
"Anh thắng, đưa ! Sau bao giờ tìm cậu gây rắc rối nữa!"
"Cậu thua, lập tức ký bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần !"
Đột nhiên, sang lạnh một tiếng:
"Dĩ nhiên, cậu cũng thể chọn mặc kệ cô , bây giờ rời luôn."
Cả kho hàng im phăng phắc đến mức thể thấy tiếng kim rơi, chỉ tiếng thở thật khẽ.
Lộ Chu yên lặng lắng , gương mặt hề lộ chút hoảng loạn giận dữ nào.
Anh nhìn trong giây lát, tỏ vẻ trấn an, đó mới bình thản sang Giang Triệt.
"Được, cược với cậu."
*
Anh ung dung kéo ghế ngồi đối diện bàn đánh bạc, thong thả xắn tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay với những đường nét rắn rỏi.
"Chia bài ."
Bài tẩy phát xong.
Ba lá bài chung lượt lật mở.
Giang Triệt chằm chằm mặt bài, bài tẩy của , nhịp thở ngày càng dồn dập, gương mặt bắt đầu đỏ bừng và hưng phấn.
A-K-Q-J-10, Thùng phá sảnh lớn nhất!
"Ha ha ha ha..."
Anh lật bài tẩy , phát tiếng khàn khàn, bờ vai run rẩy dữ dội:
"Lộ Chu! thắng !"
Tim vọt lên tận cổ họng.
*
Gương mặt Lộ Chu vẫn hề chút hoảng loạn, thậm chí khóe miệng còn cong lên nụ như như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hom-nay-da-chia-tay-thanh-cong-chua-qhpc/chuong-8.html.]
Anh thong thả lật hai lá bài tẩy của lên.
Một lá 2 Cơ, một lá 3 Bích.
Bài rác, hơn nữa còn nhỏ đến đáng thương.
", cậu thắng ."
Giọng bình thản chút gợn sóng, thậm chí còn mang theo vẻ khen ngợi: "Thùng phá sảnh, bài đấy."
Sự vui mừng điên cuồng mặt Giang Triệt gần như tràn ngoài.
"Tuy nhiên..."
Lộ Chu gõ nhẹ ngón tay lên bàn đánh bài, ngước mắt , ánh mắt sâu thẳm:
" cũng thua."
"Bởi vì... cứu viện của đến ."
Anh dứt lời, một giọng nữ trong trẻo mang theo cơn thịnh nộ như tiếng sấm nổ vang cửa kho hàng: "Hay cho , Giang Triệt! Bà đây mới mua cái túi ở cửa hàng có một lát, mà ở đây diễn kịch bản phản diện hả!"
*
Chỉ thấy cô Giang một tay xách chiếc túi Hermes bản giới hạn mới mua, một tay chống nạnh, hùng hổ xông .
Cô ấy mạnh tay nhéo lấy tai Giang Triệt.
"Ái chà! Vợ ơi! Nhẹ tay chút! Nhẹ tay chút!"
Giang Triệt uất ức trông chẳng khác nào một chú ch.ó Husky.
" với bao nhiêu ? Làm phản diện thì kết cục thế nào? Hả?!"
Cô Giang tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: "Mau lên! Thả cho !"
"Không vợ ơi! Ván thắng !"
Giang Triệt chỉ bàn đánh bài:
"Em xem! Thùng phá sảnh! Anh thật sự thắng vợ ơi, hu hu, đầu tiên thắng đấy hu hu hu!"
*
Cô Giang liếc mặt bài, ánh mắt càng lạnh lùng hơn.
Cô ấy thuận tay cầm lấy ống lắc xúc xắc nặng trịch bàn, chẳng chẳng rằng áp thẳng bụng của .
"Có thả ?"
Giọng chị lạnh như băng:
"Không thả đ.á.n.h con gái đấy!!"
Giang Triệt ngẩn , đó gương mặt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết.
"Vợ ơi em... em ?"
"Thả thả thả! Anh thả! Anh thả ngay đây! Vợ ơi em bình tĩnh! Bỏ ống xúc xắc xuống ! Cái đó lạnh lắm! Đừng con sợ!"
Giang Triệt sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, luống cuống chạy cởi trói cho .
Sau đó cuống cuồng đuổi ngoài, cứ như sợ chịu .
*
Vợ của Giang Triệt hất hàm về phía và Lộ Chu, lệnh cho : "Xin !"
Anh ngoan ngoãn cúi chín mươi độ mặt chúng , giọng điệu vô cùng lễ phép: "Sếp Lộ, cô Lộ! Xin ! Hai người rộng lượng, đừng chấp nhặt với !"
Lộ Chu bình thản đưa tay , đỡ vai Giang Triệt .
"Giang Triệt..."
Giọng Lộ Chu trầm thấp mà rõ ràng:
"Cậu là nhân vật phản diện trong câu chuyện của , cho nên cần lấy thước đo cho cuộc đời mình."
"Anh là nhân vật chính trong cuộc đời của chính , một năng lực xuất chúng, vợ yêu thương, sắp bố, là nhân vật chính của một cuộc đời hạnh phúc."
Câu như một tiếng sét nổ bên tai Giang Triệt.
Anh ngây tại chỗ, ánh mắt run rẩy.