Hồi Ức Hoàng Hậu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:34:40
Lượt xem: 2,685

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta tìm Lâm Kiều Nhi gây sự, lặng lẽ chịu cái thiệt thòi , còn dặn trong viện đừng nhắc tới mặt Thái t.ử. 

"Điện hạ tin tưởng Kiều Nhi như , chuyện chắc chắn uẩn khúc, đừng để Điện hạ lo lòng."

Không cần đợi tâm phúc báo cáo, Cố Tiêu tan triều Hoàng hậu gọi . Ban đầu còn tin, tranh cãi với Hoàng hậu giữa đại điện: "Kiều Nhi cũng từng là quý nữ kinh thành, tuyệt đối loại chuyện ." 

Cho đến khi ma ma bên cạnh Hoàng hậu dẫn lục soát bộ trang sức thật trong viện của cô . Trước bao nhiêu nhân chứng, Cố Tiêu còn mặt mũi nào nữa, giơ tay tát Lâm Kiều Nhi một cái.

6

Lâm Kiều Nhi nhận thức mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cô ôm mặt, mắt đầy vẻ thể tin nổi.

 "Cố Tiêu, dám đ.á.n.h ? Huynh quên hồi nhỏ hại ngã từ cây xuống thề cả đời sẽ tổn thương ?"

Cố Tiêu bình tĩnh một lát, cố gắng giảng đạo lý: "Nàng hiến bảo vật ý nghĩa thế nào với Thái t.ử phủ ? Cảnh Vương và Dụ Vương sớm thèm khát vị trí ..." 

Lâm Kiều Nhi ngắt lời: "Ta cần ý nghĩa gì với Thái t.ử phủ, chẳng lẽ nhớ nó ý nghĩa gì với ?" 

lóc t.h.ả.m thiết như thể chịu uất ức cực lớn. "Năm đó chính , ngày cưới nhất định lấy bộ trang sức triều sính lễ đáy rương. Huynh nợ một hôn lễ đành, nay đến cả tín vật định tình duy nhất cũng hiến . Thái t.ử phủ nhiều trân bảo như , trong viện Thái t.ử phi cũng nhiều trang sức , tại nhất định là nó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoi-uc-hoang-hau/chuong-4.html.]

Cố Tiêu lẽ thực sự quên, hoặc lẽ còn để tâm. Chàng xoa trán mệt mỏi: "Dâng vật giả là tội khi quân." 

Quốc yến sắp tới, Cố Tiêu bận rộn ngơi nghỉ, còn tâm lực lo những chuyện nhỏ nhặt .

Lâm Kiều Nhi , sụp đổ hét lên: "Quả nhiên đời chỉ cha là với nhất. Một món đồ giả nhỏ nhoi, giấu trong đống bảo vật đó mà phát hiện . Sớm thế , năm xưa nên theo Thẩm lang. Chàng ít còn hứa cho thê t.ử chính thất của trạng nguyên, còn , đến cái danh phận cũng cho nổi."

Lâm Kiều Nhi ăn kiêng nể, những lộ việc Tả tướng hành vi tráo đổi tài vật dâng nộp, mà còn nhắc tới mối quan hệ cũ với Trạng nguyên lang Thẩm Hưởng ở Giáo phường ty. Không gã đàn ông nào chịu nổi phụ nữ yêu chứa chấp kẻ khác trong lòng. Giữa bàn dân thiên hạ, cô coi như ném thể diện của Cố Tiêu xuống đất mà giẫm đạp.

Lần Cố Tiêu thực sự tức giận lôi đình. Chàng đầu tiên phạt Lâm Kiều Nhi cấm túc, còn cắt giảm bổng lộc hàng tháng của viện cô . Nếu kịp thời dùng đồ hồi môn thế, hậu quả khi vật giả dâng lên tay hoàng thượng là thể lường . Chàng còn vì quá tin tưởng cô mà đắc tội với Hoàng hậu – luôn dốc lòng vì . Cuối cùng kết quả chỉ đổi một câu " bằng đàn ông khác".

Trong thời gian chuẩn yến tiệc, quan các cung đều mặc giản dị để chứng tỏ phủ hiến nhiều bảo vật. Đến Cố Tiêu cũng sang tố bào (áo trắng giản dị), nhưng Lâm Kiều Nhi đeo đầy trâm vàng rầm rĩ khắp nơi. Ta thấu ánh mắt cuối cùng Cố Tiêu . Ngoài phẫn nộ, phần nhiều là thất vọng. Lâm Kiều Nhi hiện tại khác xa với thanh mai rực rỡ trong ký ức của .

7

Đêm đó, tìm thấy Cố Tiêu đang uống rượu một trong hậu hoa viên. Chàng vân vê vết sẹo mờ lòng bàn tay một hồi, u uất hỏi: "Thái t.ử phi từng oán hận Cô ? Đêm đại hôn Cô màng thể diện của nàng mà viên phòng. Đón Lâm Kiều Nhi về dung túng nàng tác oai tác quái. Rõ ràng nàng mới là Thái t.ử phi thực sự, mà chỗ nào cũng nhường nhịn nàng , còn thu dọn tàn cuộc. Không chỉ khiến nàng xả cứu Cô, còn hại nàng tự bỏ hồi môn bù lỗ..."

Giọng Cố Tiêu càng lúc càng nhỏ, xoa đầu như dỗ dành đứa trẻ: "Điện hạ là Thái t.ử đương triều, là nốt chu sa trong lòng ngàn vạn quý nữ kinh thành. Có thể gả cho Điện hạ thê t.ử là phúc ba đời của thần , dám oán hận? Thần chỉ hận ba đầu sáu tay để phân ưu cùng Điện hạ. Điện hạ vì triều đình mà dốc hết tâm sức, nếu ở bên Điện hạ từ nhỏ, nhất định nỡ để Điện hạ chịu khổ một thế ."

Đêm đó, Cố Tiêu cứ thế lặng lẽ ôm trăng, ôm mãi, vai áo thấm chút ẩm. Ta vờ như , cùng thẫn thờ suốt một đêm. Lúc bình minh, ngủ gật lờ đờ thì Cố Tiêu bế về phòng. Trước khi rời , thấp thoáng thở dài: "Cô thực sự nên lời mẫu hậu, đối xử với nàng. May mà bây giờ vẫn muộn."

 

Loading...