Hối Hận Muộn Màng Còn Chẳng Bằng Cỏ Rác - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-25 02:48:37
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Triều Thanh cái ngữ á, cả đời chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn để đợi ai .
Cái cảm giác chờ đợi một nó bức bối khó tả lắm.
Lúc mới bắt đầu thì hào hứng rạo rực.
Tưởng tượng đủ thứ chuyện trời biển để kể lể, lòng tràn trề hy vọng.
Chốc chốc ngó điện thoại, tiếng chuông báo tin nhắn là nhảy dựng lên như trúng , mở mới chưng hửng nhận là .
Đợi lâu quá, sự rạo rực dần tan biến, đó là nỗi bồn chồn lo lắng, cứ nơm nớp lo sợ:
“Sao mãi thấy rep nhỉ?”
“Bây giờ đang cái quái gì thế? Liệu đang dài cổ ngóng trông ?”
Sau đó tự an ủi “chắc nay bận quá”, bắt đầu tự dằn vặt bản :
“Có nhõng nhẽo quá ? Có chẳng là cái thá gì trong lòng ?”
Cứ hy vọng thất vọng, nội tâm giằng xé khi mòn mỏi ngóng chờ, kiểu gì thì cũng thấy đau đến xé lòng.
dám cá là chẳng mấy chốc Chu Triều Thanh sẽ chán ngấy và bỏ cuộc thôi.
7
Mười giờ đêm, khóa c.h.ặ.t cửa phòng thí nghiệm lững thững bước ngoài.
Thế quái nào Chu Triều Thanh vẫn còn trơ như phỗng ở sảnh.
chỉ một , mà còn thêm Bạch Dao nữa.
Cô ả ôm khư khư cái laptop n.g.ự.c.
“Sư ơi, cứu em với, em mày mò cả buổi chiều cái đoạn code mà vẫn tè le, sáng mai nộp báo cáo .”
Chu Triều Thanh cắm mặt điện thoại, giọng lạnh tanh:
“Không rảnh, tự mà tìm khác giúp .”
Bạch Dao sắp đến nơi, giọng run rẩy van lơn:
“ trong nhóm chỉ là nắm rõ cái mô hình thôi, nửa tiếng thôi mà , nhanh thôi mà!”
“Đã bảo là rảnh mà, đang bận chờ Lộ Tư Tình.”
Bạch Dao níu c.h.ặ.t lấy cánh tay Chu Triều Thanh.
“ chị , giúp em một tí mà…”
Chu Triều Thanh vùng vằng giật tay , rời mắt khỏi màn hình điện thoại, giọng càng thêm phần cay nghiệt:
“Không , dồn tâm ý để đợi cô , thể để mấy cái chuyện râu ria vớ vẩn xao nhãng .”
Bốn chữ “râu ria vớ vẩn” khiến mặt mũi Bạch Dao tái mét còn một giọt m.á.u.
cứ thế lầm lũi ngang qua mặt hai họ.
Chu Triều Thanh hớt hải đuổi theo:
“Anh hết mấy cái tin nhắn em gửi lúc .”
“Hóa em gửi nhiều đến thế, giờ từng thật sự tĩnh tâm để kỹ. Anh xin … Từ nay sẽ nhắn tin cho em thường xuyên, em cần rep cũng …”
lạnh lùng ngắt lời , giọng đều đều chút gợn sóng:
“Khỏi cần, cần nhắn, cũng chẳng cần đợi .”
“Sư của đang cần hơn đấy, đừng lỡ dở việc nộp báo cáo của cô ả.”
Chu Triều Thanh cứng họng, thêm lời nào.
Cứ thế lủi thủi bám theo về tận cửa ký túc xá.
Mấy ngày đó, Chu Triều Thanh cứ dăm bữa nửa tháng lảng vảng xuất hiện bên cạnh .
Năm giờ sáng, và Ôn Từ xách đồ nghề đồng lấy mẫu, chễm chệ ở phòng thí nghiệm mang theo bữa sáng.
lơ , thế là đành ngẩn ngơ bên đường, chúng khuất bóng.
Lúc phòng thí nghiệm, đóng chốt ngoài cửa như vệ sĩ.
Mấy chị khóa ngang qua ai cũng trố mắt như sinh vật lạ.
chẳng mảy may bận tâm.
Lôi quyển sổ tay thần thánh , xổm ở xó cửa hí hoáy gõ lách cách, gõ xong xả tin nhắn cho như spam.
Điện thoại rung bần bật ngừng, là tin nhắn của .
【Cuối tuần em rảnh ? Phim mới rạp đấy, nhớ em từng bảo mê nam diễn viên chính.】
【Hôm nay lấy mẫu mệt lắm đúng ? Anh xem dự báo thời tiết thấy mai tuyết, mang sẵn ô cho em đấy.】
【Hồi sổ tay bảo tuần nào cũng dành thời gian cho em, quyết tâm thực hiện đến cùng.】
…
chẳng thèm rep lấy một tin.
8
Đến giờ cơm trưa, cả team kéo ăn, bà chị khóa ghé tai thì thầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoi-han-muon-mang-con-chang-bang-co-rac/chuong-4.html.]
“Ai rước cái ông canh cổng về phòng thí nghiệm thế nhỉ? Ngày nào cũng điểm danh đầy đủ, còn chăm chỉ hơn cả bác bảo vệ trường.”
đang uống nước, sặc sụa ho khù khụ, mãi mới lắp bắp đáp :
“Là… là bạn trai cũ của em đấy.”
Bà chị khóa tắc lưỡi:
“ bét, chị bảo canh cổng, mà là âm hồn bất tán mới đúng.”
Chu Triều Thanh đang sừng sững ngoài cửa, đôi mắt chằm chằm thẳng mâm cơm của chúng .
Ôn Từ cố tình đưa đôi đũa cho , liền nhíu mày, môi mím c.h.ặ.t, tay thoăn thoắt bấm điện thoại.
Điện thoại báo tin nhắn mới:
【Anh mang đũa theo , đừng dùng của tên đó.】
phớt lờ luôn, thản nhiên cầm lấy đôi đũa Ôn Từ đưa.
Ôn Từ cắm phập đôi đũa bát cơm.
“Mình thuê thầy trừ tà về hả chị? Cái lão ám khí nặng quá, hỏng hết phong thủy phòng lab .”
“Đầu óc em bình thường nhạy bén tỉ mỉ lắm, thế mà mấy cái thí nghiệm dạo cứ xịt lên xịt xuống, chắc chắn là do ổng ám đấy.”
Cậu càng lúc càng bức xúc, sang với ánh mắt cún con đầy oan ức:
“Đàn chị , đồ ăn sáng em cũng mua cho chị , ở phòng thí nghiệm em cũng kè kè bên chị , cần quái gì lão lởn vởn quanh đây nữa.”
“Tống cổ lão chị?”
Nhìn cái điệu bộ phụng phịu, bứt rứt như cún con xâm phạm lãnh thổ của , nhịn nổi đành phì .
mà đúng là cái trò bám đuôi dai như đỉa đói của Chu Triều Thanh ngày nào cũng tái diễn cũng phiền phức thật, bao nhiêu cặp mắt tò mò nhòm ngó, kể còn ảnh hưởng đến tâm trạng việc của nữa, thích tâm điểm cho thiên hạ đàm tiếu.
Ăn xong bữa trưa,
cửa phòng thí nghiệm.
kịp hé răng, Chu Triều Thanh vội vàng lên tiếng :
“Anh xin , đây để em đợi chờ mòn mỏi, lúc đó vô tâm quá, cứ tưởng việc em đợi là lẽ đương nhiên.”
Anh mím c.h.ặ.t môi, giọng nghẹn :
“Chờ đợi một đúng là thống khổ thật, nhưng vì đó là em, nên bằng lòng đợi.”
Nghe Chu Triều Thanh lời xin ,
cứ ngỡ lòng sẽ dậy sóng vì những uất ức, tủi hờn dồn nén bấy lâu nay.
.
Trái tim phẳng lặng như mặt hồ một gợn sóng.
khẽ thở dài:
“Đừng nhai nhai cái điệp khúc đợi chờ ở đây nữa, sự hiện diện của ở đây cản trở công việc nghiên cứu của chúng lắm đấy.”
“Nên là về giùm , ?”
Chu Triều Thanh khựng mất mấy giây, liếc Ôn Từ đang phía đầy cảnh giác, quanh đám nghiên cứu sinh đang hì hục việc trong phòng lab.
Cuối cùng cũng gật đầu, giọng điệu miễn cưỡng, cam tâm:
“Được .”
“Anh xuống sảnh đợi.”
Sự cố chấp của phát hoảng.
“Hồi nhắn cái tin nhắn cho em còn viện cớ bận rộn thời gian, dạo rảnh rỗi sinh nông nổi thế?”
Chu Triều Thanh giải thích với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
“Bởi vì dồn hết việc ở phòng thí nghiệm để ban đêm, nên ban ngày mới thể dành trọn thời gian cho em.”
Bất ngờ sự đổi ch.óng mặt , buột miệng hỏi:
“Sao thế cho khổ ?”
Chu Triều Thanh đăm đắm, ánh mắt vô cùng chân thành:
“Trước đây quá mải mê chạy theo cái tương lai hào nhoáng trong bản kế hoạch , cứ đinh ninh rằng chỉ cần răm rắp theo từng bước là đủ.”
“Anh bỏ quên điều trân quý nhất – là em – gạt bỏ cảm xúc, suy nghĩ của em trong từng khoảnh khắc đời thường.”
“Để khi ngoảnh đầu , chợt bàng hoàng nhận em chẳng còn ở đó nữa.”
Anh khẽ thở dài.
“Mất em , thì mấy cái bản kế hoạch hảo đến mấy cũng phỏng ích gì?”
“Nên là… cho cơ hội từ đầu ? Lần thề sẽ bao giờ để tâm đến cảm xúc của em nữa.”
sững sờ, cổ họng bỗng nghẹn đắng, hốc mắt cay xè.
Thực , chúng vẽ nên bao nhiêu viễn cảnh tươi .
Nào là dán mắt mấy cái app tìm nhà trọ, hì hục tìm một căn chung cư ban công siêu to khổng lồ để dọn về ở chung khi nghiệp.
Cái ban công ngập tràn nắng gió sẽ trồng đầy cà chua, cái món mà đam mê trồng trọt nhất.
Thậm chí chúng còn định rước về hai em mèo, một em lông vàng, một em tam thể.