Hối Hận Muộn Màng Còn Chẳng Bằng Cỏ Rác - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-25 02:48:08
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thì Bạch Dao còn thể tự do đụng chạm điện thoại của .
Những đặc quyền , cô cũng .
những đặc quyền cô , chắc nhận.
chống cằm, ánh mắt xoáy sâu :
“Anh nặn nổi mười phút để trả lời tin nhắn của em, nhưng thừa mứa thời gian để kèm cặp cô sửa luận văn.”
“Đến bao giờ mới chịu để tâm đến cảm nhận của em đây?”
Chu Triều Thanh giải thích với chất giọng đều đều vô cảm:
“Bài luận văn đó quan trọng, nó ảnh hưởng trực tiếp đến việc xin học bổng tiến sĩ của , tất cả cũng chỉ vì tương lai của hai đứa thôi mà.”
Anh ngừng một lát, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu.
“Tại lúc nào em cũng tính toán so đo mấy cái chuyện tủn mủn vô bổ thế nhỉ?”
Lại là cái điệp khúc cũ rích .
chẳng buồn tốn nước bọt để tranh cãi xem chuyện rốt cuộc là vô bổ .
Thay đó, đưa cho món quà cất công chuẩn từ .
Dẫu cũng là tình nghĩa bao năm qua, cho cuộc tình một cơ hội cuối cùng.
Bên trong chiếc hộp nhỏ chứa đựng những kỷ vật gắn liền với chúng từ thuở thiếu thời cho đến tận bây giờ.
Bức thư tình đầu tiên cho , chiếc bùa bình an chúng thỉnh khi cùng leo núi…
Và cả một bức thư chia tay.
Nếu mở nó ngay lúc , sẽ nguyện ý xuống, nghiêm túc chuyện với một nữa.
Chu Triều Thanh sững .
“Xin em, quên khuấy mất việc mua quà. Đợi vài bữa nữa bù cho em nhé.”
Anh đón lấy chiếc hộp.
Những ngón tay vô tình lướt qua dải ruy băng.
lúc đó, chuông điện thoại chợt reo vang.
Ngón tay Chu Triều Thanh lập tức chuyển hướng, lướt màn hình.
Giọng Bạch Dao nức nở vang lên qua loa điện thoại:
“Sư ơi, em đau dày quá… Anh đưa em bệnh viện ?”
lạnh lùng tiếp lời:
“Khách sạn bao nhiêu ở đó, cô tự gọi cấp cứu 115 ?”
Đầu dây bên phớt lờ câu hỏi của , chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào và những tiếng gọi “sư ” t.h.ả.m thiết.
Chu Triều Thanh nhíu mày, phắt dậy chuẩn rời .
“Em đang ở ? Anh đến ngay đây.”
níu lấy tay áo :
“Anh nhất thiết ? Những khác hết ?”
Anh .
Dưới ánh đèn lờ mờ của quán ăn,
chẳng thể thấu nét mặt đang hiện hữu sự lo lắng bực dọc.
Chỉ thấy giọng chất chứa đầy sự nôn nóng:
“Hai ngày nữa là đến hạn nộp bài , lỡ mà trễ nải…”
Chu Triều Thanh khựng , giọng điệu chuyển sang dỗ dành, đúng hơn là đang tìm cách xoa dịu :
“Để lát nữa mở quà nhé, đưa con bé đến bệnh viện sẽ ngay.”
Cánh cửa quán thức ăn nhanh bật mở, từng cơn gió lạnh buốt lùa .
trân trân những ngón tay tuột khỏi tay , chợt nhận một sự thật phũ phàng:
Có lẽ sự lo lắng và bực dọc đều hiện hữu trong .
Chỉ là, sự lo lắng dành trọn cho Bạch Dao, còn sự bực dọc ném về phía .
Món quà cùng , nhưng việc mở nó lúc nào, giờ đây chẳng còn mảy may quan trọng nữa.
Lần , mảy may do dự.
Gửi một dòng tin nhắn: “Chu Triều Thanh, chúng chia tay .”
4
Chu Triều Thanh hề phản hồi, cũng chẳng trở .
Thế nhưng, vòng bạn bè của Bạch Dao nhấp nháy dòng trạng thái mới.
Đau dày đến c.h.ế.t sống , may mà sư đưa bệnh viện khám xét cẩn thận, còn kiên nhẫn gọt táo cho ăn nữa. là sư khác, gọt táo khéo quá chừng, vỏ táo đứt đoạn nào luôn.
Thì đang bận rộn gọt táo cho Bạch Dao trong bệnh viện.
Chu Triều Thanh vốn là lóng ngóng vụng về.
Quay b.út xong, bọc sách thì méo mó xộc xệch, thái rau thì dăm ba bữa cứa tay.
Duy chỉ việc gọt táo là cực kỳ thành thạo.
đặc biệt thích ăn táo, nhưng chúa ghét ăn cả vỏ, mà bản thì lười gọt vô cùng.
Thế nên Chu Triều Thanh mua hẳn mấy rổ táo về để tập gọt.
Ban đầu, những đường d.a.o còn gập ghềnh lởm chởm, vỏ táo đứt thành mấy chục đoạn vụn vặt.
Dao cứa tay, m.á.u me be bét.
Phải đến khi gọt hết hai rổ táo, mới luyện thành bí kíp gọt vỏ táo liền mạch đứt quãng.
Anh từng nở nụ đầy tự hào: “Anh chỉ gọt táo cho một em thôi, khác cũng đừng hòng.”
Thế nhưng, dường như Chu Triều Thanh quên khuấy lời hứa .
Trong mắt , lẽ việc gọt táo cho sư cũng chỉ là một hành động tiện tay mà thôi. Cũng tiện tay y như việc giúp cô sửa luận văn, cho cô mượn áo khoác, tất cả đều là “tiện tay” để tránh chậm trễ tiến độ dự án.
Những chi tiết nhỏ nhặt cứ thế chồng chất lên . nhiều nhấn mạnh, nhưng từng một để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/hoi-han-muon-mang-con-chang-bang-co-rac/chuong-2.html.]
dứt khoát xóa bỏ phương thức liên lạc của cả Bạch Dao lẫn Chu Triều Thanh, thu dọn hành lý chuẩn về trường.
Vé tàu ngày hôm bán sạch nhẵn.
Đành c.ắ.n răng mua vé ngày hôm .
Khệ nệ kéo hành lý lên toa tàu.
Lần mò dọc theo những con đ.á.n.h dấu hàng ghế.
Đến hàng ghế 12 thì dừng bước.
Chu Triều Thanh đang chễm chệ ở ghế C, nghiêng trò chuyện rôm rả với bên cạnh, và đang ở ghế B đó, ai khác chính là Bạch Dao.
Bạch Dao nở nụ ngọt ngào như đường phèn với :
“Trùng hợp quá, chị cũng chuyến tàu .”
Chu Triều Thanh lúc mới phát hiện , huơ huơ chiếc điện thoại:
“Anh đang định nhắn tin báo em , hôm nay tính về trường.”
Nét mặt thản nhiên như , cứ như thể từng xảy chuyện gì.
Chắc mẩm vẫn thèm ngó ngàng tới điện thoại. Dòng tin nhắn chia tay gửi lúc nửa đêm chắc vẫn đang im lìm trong hộp thư đến, chẳng ai màng đến.
lướt qua hai họ, tiến thẳng về phía hàng ghế 14 của .
Từ phía lưng, giọng của Chu Triều Thanh văng vẳng:
“Bạch Dao, lát nữa Tư Tình sẽ qua đổi chỗ với em đấy. Ngồi một tàu buồn chán, nhớ tranh thủ thiện nốt phần luận văn nhé.”
Giọng điệu chắc nịch, một tia nghi ngờ.
Đó dường như trở thành sự ăn ý ngầm giữa chúng vô những chuyến tàu cùng .
Chỉ cần hai vé cạnh , luôn là chủ động lân la quen, thương lượng đổi chỗ với cạnh .
Dù rạc cẳng qua mấy toa tàu, dù hạ nài nỉ những xa lạ, vẫn nhất quyết kề bên cho bằng .
cất gọn hành lý hàng ghế 14.
Loáng thoáng tiếng Bạch Dao phụng phịu:
“Sư ơi, dày em vẫn còn đau lắm, em đổi chỗ …”
dùng khăn ướt lau sạch bong chiếc bàn gấp, lôi chiếc laptop và bắt đầu tỉ mẩn sắp xếp hồ sơ xin học bổng tiến sĩ.
Ngôi trường đang nhắm tới là trường đại học danh giá ở nước ngoài mà Chu Triều Thanh dày công vẽ trong cuốn sổ tay .
Mà chính là ngôi trường đang theo học hiện tại.
vô cùng ngưỡng mộ giáo sư hướng dẫn hiện tại cũng như định hướng nghiên cứu của nhóm, thực sự khao khát gắn bó với nơi .
Cậu nam sinh cạnh bỗng nhiên lên tiếng:
“Chị là đàn chị Lộ Tư Tình ạ?”
sang, bắt gặp một ánh mắt sáng ngời, lấp lánh như những vì .
Cậu nở một nụ rạng rỡ, tỏa nắng.
“Em tên là Ôn Từ, là đàn em khóa cùng khoa với chị. Chắc chị em , giáo sư Trần thường xuyên nhắc đến chị, thầy khen chị cực kỳ xuất sắc, lúc nào cũng khuyến khích em sang thỉnh giáo chị đấy ạ.”
sững sờ trong giây lát.
Giáo sư Trần vốn mệnh danh là “kỳ phùng địch thủ” của giáo sư hướng dẫn .
từng phong thanh giáo sư Trần mới nhận một sinh viên cực kỳ thông minh xuất chúng, chẳng ngờ duyên chạm mặt ngay tại đây.
Ôn Từ tự nhiên bắt chuyện, kể say sưa về những dự án nghiên cứu gần đây sự dẫn dắt của giáo sư Trần.
Lối tư duy của sắc bén vô cùng.
Cậu luôn nhạy bén nắm bắt cốt lõi vấn đề trong những lời chia sẻ, thi thoảng đưa những câu hỏi phản biện cực kỳ sắc sảo và mang tính chuyên môn cao.
Cuộc trò chuyện đang lúc cao trào thì bỗng cắt ngang.
“Em mang theo đường đỏ ?”
ngẩng lên, Chu Triều Thanh lù lù bên cạnh ghế tự lúc nào.
Anh nhíu mày, vẻ như việc đang trò chuyện rôm rả với một trai khác khiến gai mắt.
còn kịp hé răng.
Ôn Từ nhướng mày, giọng điệu mang chút hống hách:
“Anh bạn là ai thế? Tự dưng xông xin xỏ đồ đạc của khác, thấy vô duyên ?”
Chu Triều Thanh lạnh lùng trừng mắt , giọng đanh :
“ đang chuyện với bạn gái , liên quan quái gì đến ?”
Ôn Từ khựng , ánh mắt tràn ngập vẻ hoài nghi.
“Thật thế á? Bạn gái cơ đấy, thế chung với ? Sao lúc nãy qua xin đổi chỗ với ?”
Chu Triều Thanh lờ tịt , hướng ánh mắt áp đặt xuống :
“Bạch Dao đang uống một cốc nước đường đỏ nóng.”
luôn thói quen mang theo đường đỏ mỗi khi trời trở lạnh, thói quen rõ hơn ai hết.
giờ đây, trơ trẽn đến mức lấy thứ đồ chuẩn riêng cho bản , để đem dâng cho một cô gái khác.
bình thản thẳng mắt :
“ là em mang, nhưng em sẽ cho .”
“Tại ?”
chậm rãi nhả từng chữ: “Vì chúng chia tay .”
Chu Triều Thanh sững chừng vài giây.
Sự bối rối hiện rõ mồn một trong đôi mắt .
“Em đang đùa cái quái gì ?”
“Tin nhắn em gửi từ hai ngày , phiền mở máy mà xem.”
Chu Triều Thanh trân trân .
Vài giây , mới chậm chạp rút chiếc điện thoại từ trong túi .
“Anh đồng ý.”
Anh đưa phán quyết một cách dễ dàng.